Số Tay Tu Luyện Của Yêu Phi
Chương 15
Số Tay Tu Luyện Của Yêu Phi thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong lời khai của Hàn Di, ông ta đã vạch trần Thượng thư Binh bộ Vương Quan Cẩn thông đồng với mình, ém nhẹm tấu sớ xin tăng lương thảo của Tạ Quân, cắt xén quân lương của Tuyên Thành. Đồng thời, Vương Quan Cẩn còn ép buộc tướng giữ thành Tuyên Thành là Lư Khuê dẫn Tạ Quân vào Nhất Tuyến cốc. Cuối cùng, một danh tướng lẫy lừng một đời đã phải bỏ mạng dưới tay bọn gian tà.
Hàn Di không chỉ nói suông, ông ta còn cung cấp sổ sách ghi chép việc Vương Quan Cẩn tham ô, cắt xén lương thảo để làm bằng chứng. Mặc dù Lư Khuê đã sớm bị diệt khẩu, nhưng Hiệu Kiểm ty vẫn tìm được con gái của Lư Khuê may mắn sống sót và thu thập được từ nàng ta mật lệnh mà Vương Quan Cẩn đã viết cho Lư Khuê năm xưa.
Đến đây, ta cuối cùng cũng hiểu vì sao Vân Tập lại mua đứt toàn bộ Thiên Tự Các để tiêu hủy chứng cứ. Bởi vì Thượng thư Binh bộ Vương Quan Cẩn chính là đệ đệ ruột của Quý phi, là con trai của Tả tướng Vương Mân, và cũng là cữu phụ của Vân Tập. Hắn muốn bảo vệ Vương Quan Cẩn thì trước tiên phải trừ khử Hàn Di.
Cuối cùng, hai ty hội thẩm định tội, Thị lang Công bộ Hàn Chi Úy và Thượng thư Hộ bộ Hàn Di bị tước bỏ quan tịch, lưu đày đến vùng chướng khí. Thượng thư Binh bộ Vương Quan Cẩn thì bị cách chức, giam cầm vĩnh viễn trong thiên lao.
Chỉ ba ngày sau đó, Hàn Chi Úy và Hàn Di đã bị sát hại trên đường lưu đày. Tiếp đến, Vương Quan Cẩn cũng chết trong ngục. Nghe nói cả ba người đều chết theo một cách giống hệt nhau: hai tay bị trói ra sau lưng, quỳ về phía nam, trên cổ có một vết rạch sâu nhưng nhỏ, máu chảy cạn mà chết, vô cùng tàn nhẫn và quỷ dị.
Khi Đại Đại kể lại cảnh tượng này cho ta nghe, ta đang tháo chiếc vòng bạc khảm đá ngũ sắc trên cổ tay xuống, cẩn thận lau chùi. Hai chiếc vòng bạc, mỗi chiếc nạm năm viên đá quý, mỗi khi rút một viên ra có thể kéo theo một sợi tơ băng ngàn năm sắc bén. Và hôm qua, sợi tơ trong tay ta vừa cắt qua cổ họng Vương Quan Cẩn.
Vân Diễn bước vào đúng lúc này, nhưng sắc mặt hắn chẳng có vẻ gì là vui. Dù hắn đã bày ra tất cả những chuyện này, lại tự mình đứng ngoài sạch sẽ, nhưng hắn vẫn không vui. Ta thật sự không hiểu.
Hắn đã sớm biết Hàn Di khi cùng đường sẽ liều mình ám sát, nhưng vẫn thản nhiên từ chối lời mời đến Hộ Quốc Tự, bởi vì ngay từ đầu hắn đã không có ý định đích thân đến Giang Nam. Hắn đã sớm bày binh bố trận, giăng bẫy mời quân vào hũ. Hàn Di chỉ là một mồi nhử, một ngòi nổ châm lửa đốt cháy đồng cỏ mà thôi.
Điều Hàn Di quan tâm nhất là Nhị hoàng tử. Mà đúng lúc này, Hàn Thục phi lại mưu hại Vương Quý phi. Như vậy, Nhị hoàng tử tất sẽ thất thế, Hàn Di cũng tất nhiên sẽ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Vương thị và Ngũ hoàng tử, từ đó khai ra Vương Quan Cẩn. Còn về nhân chứng quan trọng, con gái của Lư Khuê, ta thấy có chút quen mắt, chẳng phải nàng ta là một trong số những oanh yến được Vân Diễn thu nạp vào Đông Cung đó sao?
Một màn phản gián kế liên hoàn này, một mũi tên trúng nhiều đích, thật sự khiến người ta phải thán phục.
Ánh trăng bạc tràn ngập sân vắng như một lớp sương mỏng. Vân Diễn đạp trên ánh trăng bước về phía ta, kéo ta dậy khỏi bàn đá. Ánh mắt hắn không còn bình tĩnh sâu thẳm nữa mà như mặt biển cuồn cuộn sóng ngầm, rất phức tạp, ta không thể hiểu được.
Khi hắn dịu dàng xa cách ta không hiểu, bây giờ sóng gió mãnh liệt, ta vẫn không hiểu.
Hắn hỏi ta: “Vì sao nàng còn muốn giết người?”
Giọng nói của hắn ẩn chứa sự tức giận, ta nghĩ hắn đang chán ghét ta. Nhưng ta nhìn khuôn mặt tuấn tú như ngọc của hắn dưới ánh trăng, một khuôn mặt đẹp đến vậy, một đôi mắt khiến người ta say đắm đến vậy, cho dù hình ảnh phản chiếu của ta trong đó có khó coi, có đáng khinh đến thế nào, ta vẫn thích hắn.
Ta cười nhạo sự si tâm vọng tưởng của bản thân, cố gắng không để lộ tâm tư đen tối của mình, vì vậy dùng giọng điệu thản nhiên nhất trên đời, hỏi hắn: “La Sát đao của Thập Nhị Lâu chẳng phải là dùng để giết người sao?”
Ta đoán chắc hắn đã sớm biết điều này, chỉ là không biết vở kịch này, hắn đã diễn cùng ta bao lâu rồi.
Ta nhìn vào đôi mắt u ám của hắn, cười khẽ: “Người khác ngàn vàng khó mua được La Sát đao, nhưng ta vì Điện hạ, không lấy một xu cũng cam lòng.”
Vân Diễn giận thật rồi. Hắn đẩy ta vào tường, đôi mắt vốn bình tĩnh sâu thẳm giờ đây cuồn cuộn sóng giận, hắn nói: “Ta không cần nàng vì ta mà giết người!”
Tim ta như ánh trăng đột ngột rơi xuống lúc này, từ đêm tối rơi vào vực sâu tăm tối hơn, ta hoang mang không biết phải làm sao: “Tại sao? Bọn chúng không đáng chết sao? Ta giết bọn chúng, Điện hạ không vui sao?”
Vân Diễn bỗng nhiên cụp mắt, giọng nói của hắn không còn phẫn nộ mà như có tiếng thở dài vô tận: “Ta đã nói sẽ trả lại tự do cho nàng. Đừng giết người nữa, nàng là người, không phải đao.”
Hắn nói: “Ta sẽ bảo toàn tính mạng cho nàng, trả lại tự do cho nàng, nàng sẽ không còn là La Sát đao nữa. Hãy buông bỏ tất cả quá khứ, tìm lại con đường của riêng mình.”
Ta nhìn hắn cười, nước mắt lại theo khóe mi trượt xuống, ẩn vào trong bóng đêm, ta cười hỏi hắn: “Buông bỏ tất cả quá khứ giống như Điện hạ buông bỏ Nam Đình Tuyết sao?”
Hắn nói: “Chuyện này không giống nhau.”
Lời nói xoáy vào tim quả nhiên đao nào cũng thấy máu, còn sắc bén vô tình hơn cả La Sát đao. Vân Diễn bị ta đâm trúng chỗ đau, hắn buông ta ra xoay người rời đi.
Trong ánh trăng, bóng lưng của hắn cao ngạo cô độc. Ta chợt thấy tim như bị lăng trì, còn đau đớn hơn cả vạn quỷ cổ độc. Ta gào lên về phía bóng lưng hắn: “Nam Đình Tuyết đã chết rồi! Nàng ta có tốt đến đâu cũng không thể sống lại được!”
Vân Diễn không dừng bước cũng không quay đầu lại, giọng nói của hắn trầm thấp ẩn nhẫn, dường như có rất nhiều bất đắc dĩ, hắn nói: “Đủ rồi, Tuyết Cơ. Nhớ kỹ lời ta nói, đừng giết người nữa. Nếu nàng tự ý rời khỏi Đông Cung thì đừng trở về nữa.”