Chương 10

Soái Ca Quán Ba Là Thầy Giáo Tôi! thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Kích thích lại còn đầy cảm xúc."
Nghe đến đây, lưng tôi đang căng cứng lập tức giãn ra, vì tôi hiểu rõ anh cũng có tình ý với mình.
Thế nhưng niềm vui chưa kéo dài được hai giây, anh đã khẽ bật cười, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc nhìn tôi.
Khoan đã, tình huống này có gì đó không đúng lắm.
Câu nói này nghe quen tai vô cùng, tôi chợt sững người nhận ra đây chính là nội dung tin nhắn tôi từng trò chuyện với Thịnh Thanh.
Trời đất ơi, anh đã đọc được hết rồi sao!!!
Nghĩ đến việc hình tượng bấy lâu nay của mình hoàn toàn sụp đổ, tôi chỉ biết bất lực nhắm mắt lại.
Thôi xong rồi, tôi mệt mỏi quá, cứ để trái đất này hủy diệt luôn cho xong chuyện.
Lát sau, tôi mở mắt, làm mặt lạnh nhìn anh dứt khoát nói: "Em chợt nhớ ra mình còn chút việc, em xin phép đi trước đây."
Nói rồi, tôi định đứng dậy chuồn lẹ, nhưng anh đã nhanh tay giữ chặt lấy tôi, khiến tôi chẳng thể nhúc nhích chút nào.
Lúc này, nụ cười trên mặt anh đã tắt hẳn. Anh nâng đầu tôi lên, buộc tôi phải đối diện với ánh mắt nghiêm túc và chăm chú lạ thường của mình:
"Tôi nói thật đấy."
Do vẫn còn chìm trong sự xấu hổ ban nãy, tôi nhìn anh bằng ánh mắt oán trách rồi lí nhí đáp: "Gì cơ ạ?"
Anh ghé sát tai tôi, dùng giọng trầm thấp khàn khàn đầy từ tính thì thầm: "Tình thầy trò kích thích ấy, em có muốn thử không?"
Hơi thở nóng hổi phả vào tai khiến tôi rụt cổ lại theo bản năng: "Th... thử kiểu gì ạ?"
Ngay khi vừa dứt lời, tôi mới nhận ra mình vừa hỏi một câu ngu ngốc, bởi lẽ ngay sau đó anh đã đáp lại bằng hành động:
"Thế này..."
"Ưm..."
Mắt tôi trợn tròn vì kinh ngạc, bởi vì anh... anh đang hôn tôi!!!
Tay tôi nắm chặt lấy áo anh, hàng mi run rẩy không cách nào kiểm soát nổi.
Môi anh ấm áp mềm mại. Có lẽ vì đang sốt nên hơi thở của anh dường như nóng bỏng hơn hẳn bình thường.
Sốt? Sực nhớ ra anh vẫn đang ốm, tôi vội vàng đẩy anh ra.
"Lục Chi Uyên, anh đang sốt đấy."
Vừa mở miệng, tôi mới phát hiện giọng mình đã run rẩy từ lúc nào. Chắc hẳn mặt tôi bây giờ đã đỏ lừ như trái cà chua rồi.
Để che giấu sự ngại ngùng đang bủa vây, tôi vội tìm chuyện để nói át đi: "Anh... anh mau uống thuốc đi đã."
Anh lười biếng nhướng mi, dùng ánh mắt mơ màng nhìn tôi rồi lại đưa đầu lưỡi liếm nhẹ khóe môi.
Hành động gợi tình ấy khiến tôi chẳng dám nhìn thẳng vào anh thêm giây nào nữa!
"Uống thuốc cũng được." Giọng anh nghe uể oải và khàn hơn ban nãy vài phần: "nhưng em phải cho tôi hôn thêm một lúc nữa."
Tôi còn chưa kịp phản ứng với lời đề nghị đầy bá đạo ấy thì đôi môi lại bị lấp đầy:
"Ưm..."
Trong cơn mơ màng, tôi thầm tự hỏi sao anh lại có thể lấn lướt đến thế chứ?
Rõ ràng hôm nay tôi mới là người định đi tỏ tình cơ mà!
Khi tôi về đến phòng, đồng hồ đã điểm gần 12 giờ đêm.
Lúc này Tiểu Lệ đang nằm trên giường xem tivi. Thấy tôi về, cô ấy liền liếc qua một cái rồi bỗng khựng lại đầy kinh ngạc: "Tô Hi!"
Vốn sẵn có tật giật mình, tôi rõ ràng đã chột dạ: "Sao thế?"
Cô ấy nheo mắt hỏi dồn: "Muộn thế này rồi cậu đi đâu đấy?"
Thấy tình hình có vẻ toang, tôi lo lắng thầm nghĩ chắc không bị nhìn ra đâu nhỉ, rồi cố tỏ ra bình thường đáp tỉnh bơ: "Đi dạo thôi."
Thế nhưng cô ấy vẫn nhìn chằm chằm vào mặt tôi đầy ngờ vực: "Nhưng sao môi cậu đỏ thế kia, hình như..."
!!!
"... còn hơi sưng nữa."
Nghe vậy, tôi vội đưa tay lên sờ môi để kiểm tra.
Tiểu Lệ xoa cằm, rồi từ từ lộ ra nụ cười gian tà: "Không phải cậu đi 'tòm tem' với gã nào đấy chứ?"
Tôi lập tức chối phắt, đồng thời xua tay lia lịa: "Đâu có! Làm gì có chuyện đó cơ chứ."
Dù tôi đã phủ nhận quyết liệt, song ánh mắt dò xét của cậu ấy vẫn cứ dán chặt lên mặt tôi chẳng rời.
Làm sao bây giờ, bởi lẽ chưa thể tiết lộ sự thật nên tôi phải nhanh chóng bịa ra một lý do để chống chế!
Tôi cố làm ra vẻ bình tĩnh, trong khi bộ não bấy giờ đang xoay chuyển hết tốc lực để tìm đường thoát thân.
A, có rồi.
"Vừa nãy tớ lỡ ăn cái cổ vịt siêu cay nên môi mới sưng lên như thế đấy."
Để tăng thêm độ tin cậy, tôi còn nhanh chóng bồi thêm một câu: "Với lại bọn mình dính lấy nhau cả ngày, cậu thừa biết tớ đâu có thân thiết với gã nào đâu, đúng không nào?"
Lúc này Tiểu Lệ mới chịu tin: "Cũng đúng. Dạo này người cậu tiếp xúc nhiều nhất chắc chỉ có thầy Lục, nhưng thầy ấy thì chắc chắn là không thể nào rồi."
Nghe nhắc đến thầy Lục, tôi bỗng chột dạ nên liền vội cười trừ: "À, đúng rồi. Ơ? Cậu thu dọn hành lý xong từ bao giờ thế?"
Tiểu Lệ chỉ vào chiếc vali rồi đáp: "Xong từ đời nào rồi. Cậu cũng mau dọn đi còn mai dậy sớm."
Thấy cuối cùng cũng đánh trống lảng thành công, tôi liền thở phào nhẹ nhõm rồi bắt tay vào dọn dẹp để leo lên giường.
Dù đã tắt điện thoại, song vì quá hưng phấn nên tôi mãi chẳng thể nào chợp mắt nổi.
Những cảnh tượng vừa rồi cứ thế ùa về rõ mồn một trong đầu, khiến tôi cứ quấn chăn lăn qua lăn lại trên giường.
Cảm giác bản thân lúc này vui sướng đến mức tưởng chừng sắp sủi bọt luôn rồi.
Tóm lại là, Lục Chi Uyên bây giờ thực sự đã trở thành bạn trai tôi rồi sao?
Aaaaaa.