Chương 11

Soái Ca Quán Ba Là Thầy Giáo Tôi! thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, mới 7 giờ tôi đã không thể ngủ tiếp được nữa.
Dù mắt có hai quầng thâm, tôi vẫn vui vẻ mở điện thoại nhắn cho Lục Chi Uyên một tin: "Chào buổi sáng."
Thế nhưng chờ mãi đến tận lúc lên xe rồi, anh vẫn chưa hề trả lời lại.
Tôi tựa đầu vào cửa kính, người tựa nghiêng vào ghế, ủ rũ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Tại sao anh lại không trả lời nhỉ, chẳng lẽ là do anh vẫn chưa ngủ dậy sao? Một lúc sau, ngay trên đỉnh đầu tôi bỗng vang lên giọng nói trầm ấm: "Tiểu Lệ, tôi có chút việc cần nhờ Tô Hi giúp, hai người đổi chỗ cho nhau được không?"
Tôi ngẩng phắt lên nhìn, ngay lập tức thấy ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của anh, thực sự đẹp trai đến ngỡ ngàng.
Khóe miệng anh lúc này đang vương một nụ cười, cứ thế ung dung quan sát thái độ của tôi.
Tiểu Lệ không hề nghi ngờ, liền đứng dậy ngay tắp lự: "Được ạ được ạ, thầy cứ ngồi đây đi ạ thầy Lục."
Ngay khi Lục Chi Uyên vừa ngồi xuống, bóng dáng anh như bao trùm lấy tôi khiến không gian bỗng chốc trở nên chật chội đến lạ.
Sao tôi cứ có cảm giác như hai đứa đang vụng trộm thế này?
Tim tôi bắt đầu đập thình thịch, vì vậy tôi đành giả vờ nhìn thẳng về phía trước rồi một lúc sau mới dám quay đầu lại, tôi khẽ nhích người về phía anh rồi khẽ hỏi nhỏ: "Sao anh lại ngồi đây?"
Anh xích lại gần tôi hơn chút nữa, mắt dù nhìn thẳng phía trước song giọng nói lại vô cùng thong thả, mang theo chút lười biếng của người vừa mới ngủ dậy:
"Sao? Ngồi cạnh bạn gái mình cũng có ý kiến sao?"
Nói xong, anh bèn nắm lấy tay tôi vô cùng tự nhiên.
Tôi quay mặt nhìn thẳng về phía trước, khóe môi chẳng tự chủ được mà khẽ cong lên, rồi cũng đáp lại bằng giọng điệu đầy vui vẻ: "Ồ."
Đúng rồi, là "bạn gái" đấy nhé.
"Em không có ý kiến."
Lát sau, tôi bèn hạ giọng hỏi nhỏ: "Thế sao em nhắn tin từ sáng sớm anh lại không trả lời?"
Anh lơ đãng vuốt ve ngón tay tôi rồi mới nghiêng đầu nhìn sang, giọng trầm thấp lười biếng, pha chút cười cợt đầy vẻ lưu manh:
"Thì là..."
"Đêm qua bận làm chút việc 'thể lực' nên sáng nay dậy hơi muộn."
"Cơ mà, chẳng phải bây giờ người của anh cũng đã sang đây với em rồi sao?"
Nói xong, anh liền lộ ra vẻ mặt đầy trêu chọc khiến tôi chỉ biết cạn lời.
Chuyện này... cái chuyện này sao anh lại dám nói ra cơ chứ, chúng tôi vẫn đang ở trên xe cơ đấy!
Cảm giác vừa thẹn vừa tức làm tôi không nhịn được bèn gắt khẽ: "Lục Chi Uyên, anh ngậm miệng lại đi!"
Thế nhưng anh lại càng cười đến rung cả vai, đôi mắt tràn ngập ý cười và sự cưng chiều dành cho tôi:
"Được rồi, sau này anh đều nghe lời bạn gái hết."
Cái anh chàng này đúng là luôn có cách khiến tôi phải đỏ mặt và tim đập nhanh chẳng thể kiểm soát.
Khi chúng tôi về đến trường thì trời cũng đã tối hẳn.
Vừa mới xuống xe, tôi đã thấy một người phụ nữ có dáng người cao ráo, ăn mặc sành điệu đang dựa vào chiếc Porsche. Vừa thấy Lục Chi Uyên, cô ta liền hớn hở vẫy tay gọi:
"Chi Uyên, đằng này…"
Tôi và Tiểu Lệ đang kéo vali định về ký túc xá bỗng dưng khựng lại vì nghe thấy tiếng gọi.
Các bạn học xung quanh cũng ngoái nhìn rồi xì xào trêu chọc, thậm chí có người còn huýt sáo đầy phấn khích.
Lục Chi Uyên khẽ nhíu mày, vẻ mặt anh hiện rõ vẻ sốt ruột khi bước tới phía đó.
Đi được nửa đường, anh đột ngột quay đầu lại liếc nhanh về phía tôi, nhưng vì sợ người khác phát hiện điều gì đó nên tôi vội vàng quay đi rồi kéo nhanh vali về phía trước.
Trên đường về, Tiểu Lệ lại bắt đầu tò mò hóng chuyện: "Người lúc nãy có phải bạn gái thầy Lục không nhỉ?"
Tiếng bánh xe ma sát xuống mặt đường nghe chói tai một cách lạ lùng giữa khuôn viên trường yên tĩnh, tôi bèn quả quyết trả lời ngay: "Không phải."
"Sao cậu biết chắc thế?"
Tôi khựng lại một nhịp rồi mới đáp lời: "Đoán thế thôi."
Tiểu Lệ "ồ" một tiếng, sau đó lại thốt thêm một câu khiến tôi đau lòng: "Cơ mà trông họ cũng đẹp đôi thật đấy, đúng là trai tài gái sắc."
Nghe câu đó, tôi dừng phắt chân lại rồi quay người nhìn chằm chằm vào cậu ấy làm Tiểu Lệ phải gãi đầu bối rối: "Sao vậy?"
Tôi cười híp mắt hỏi: "Cậu thấy tớ có xinh không?"
Tiểu Lệ đảo mắt đáp: "Chị Tô Hi à, ai mà chẳng biết chị là hoa khôi khoa mình rồi, còn cần em phải khen nữa hả?"
Tôi gật đầu, thầm nghĩ câu trả lời này nghe cũng khá lọt tai.
"Thế cậu thấy tớ với người phụ nữ ban nãy, ai xinh hơn?"
Tiểu Lệ ngơ ngác nhìn tôi: "Gì chứ, cậu so đo với người ta làm gì cho mệt? Một bên là nữ sinh viên ngây thơ trong sáng, một bên là chị gái trưởng thành quyến rũ, đâu cùng kiểu mà so sánh?"
Đến nước này thì tôi cũng đành chịu thua cô ấy: "Đi thôi."
Nói xong tôi dứt khoát kéo vali quay người đi trước, khiến Tiểu Lệ phải vội vàng kéo vali đuổi theo: "Sao tớ có cảm giác ánh mắt cậu vừa nãy như muốn đâm xuyên tớ thế nhỉ?"
"Không có."
"Thật á?"
"Ừ."
Về đến ký túc xá, tôi cứ thẫn thờ dọn dẹp đồ đạc trong tâm trạng rối bời.
Liệu người phụ nữ sang trọng đó có phải là người yêu cũ của Lục Chi Uyên, hay là một người theo đuổi cuồng nhiệt của anh ấy? Dù thuộc loại nào đi chăng nữa, sự xuất hiện của cô ta đều khiến tôi không khỏi phiền lòng.
Đang lúc suy nghĩ lung tung thì điện thoại bỗng vang lên âm báo tin nhắn WeChat.
Lục Chi Uyên: "Xuống đây."
Tôi tự hỏi thầm, chẳng lẽ anh giải quyết xong chuyện nhanh đến thế cơ à?
Nghĩ như thế, tôi liền đứng ngay dậy soi gương kiểm tra lại nhan sắc của mình. Quả nhiên không tệ, vẫn là một Tô Tiểu Hi ngọt ngào đáng yêu! Tôi hài lòng gật đầu rồi lập tức vội vã chạy xuống lầu.
Dưới gốc cây dưới ánh đèn loang lổ, Lục Chi Uyên đang đứng đợi, một tay đút túi quần, tay kia khẽ xoay điện thoại trong khi ánh mắt hướng về phía tôi từ đằng xa.
Tôi khẽ bĩu môi, thầm nghĩ xem lần này anh định giải thích ra sao. Cố tình đi chậm lại từng bước, tôi tiến đến trước mặt anh, nhìn anh bằng ánh mắt đầy u oán.
Thế nhưng anh bỗng kéo tôi lại gần, giọng điệu pha lẫn ý cười trêu chọc: "Sao thế này?"