Chương 3

Soái Ca Quán Ba Là Thầy Giáo Tôi! thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

3.
Tôi gần như muốn khóc òa lên trong lòng, lê bước về ký túc xá.
Vậy ra màn "diễn sâu" vừa rồi rốt cuộc là để làm gì cơ chứ? Chẳng lẽ chỉ để anh có cơ hội trêu chọc tôi, trêu chọc tôi, và cứ thế trêu chọc tôi thôi sao?
Nhưng thôi, điều duy nhất đáng mừng lúc này là có lẽ anh vẫn chưa kịp nhìn thấy lịch sử trò chuyện của tôi.
Trong lúc tôi còn đang mông lung, Tiểu Lệ đi tới, vỗ vai tôi rồi thắc mắc tại sao tôi cứ đứng ngoài ban công nhìn trời trầm ngâm mà mãi không nói câu nào.
Tôi thở dài một hơi, rầu rĩ đáp: "Cậu có nhìn thấy góc nghiêng 45 độ hoàn hảo khi tớ ngước nhìn bầu trời không?"
"..."
"Đây chính là góc độ bi thương của tớ đấy."
Tiểu Lệ nghe xong thì cạn lời, chỉ biết tặng cho tôi một cái lườm nguýt xem thường rõ to.
Thế nhưng tôi còn chưa kịp "thương vay khóc mướn" xong cho bản thân thì điện thoại báo có tin nhắn WeChat.
"Tiểu Hi, cuối tuần này con về nhà một chuyến để chăm sóc Đường Triết giúp mẹ nhé. Hai ngày đó mẹ phải đi công tác nên không có thời gian ở nhà."
Tôi nhanh chóng trả lời vỏn vẹn một chữ "Vâng".
Đường Triết vốn là học trò cưng của mẹ tôi, năm nay cậu ấy học lớp 12 và sắp thi đại học. Vì nhà ở xa đi lại bất tiện nên cuối tuần mẹ tôi thường đưa cậu ấy về nhà ở cùng vài ngày.
Hai chúng tôi đã quen biết nhau từ khi cậu ấy còn học lớp 10. Đường Triết có tướng mạo thanh tú nhưng tính cách lại khá hướng nội, lúc mới đến nhà tôi cậu ấy còn hơi rụt rè, chưa dám bộc lộ bản thân.
Sau này dần dần hai chị em mới trở nên thân thiết hơn. Lần trước dì hàng xóm còn bảo trông hai đứa cứ như chị em ruột, nghe xong tôi còn đắc ý mà huýt sáo trêu chọc cậu ấy một cái.
Thế mà hôm nay tôi vừa về đến nhà, cậu ấy đã dám gọi thẳng tên tôi rồi.
Tôi nhíu mày, nghiêm túc chất vấn ngay: "Đường Triết, em gan nhỉ, dám gọi thẳng tên chị hả!"
Cậu ấy có vẻ không được tự nhiên cho lắm, vội vàng dời mắt sang chỗ khác để né tránh.
Tôi lập tức cốc vào đầu cậu ấy một cái rõ kêu, hừ hừ nhất quyết phải phân bua cho ra lẽ: "Tôi là chị của cậu đấy nhé, không được gọi trống không như thế, mất lịch sự lắm."
"Chị cũng đâu phải là chị ruột của em đâu."
Tôi chống nạnh, giả vờ tức giận đến mức phồng cả má: "Này, Đường Triết, em..."
"Bạn học của em nói gần đây có bộ phim điện ảnh khá hay, tối nay chị có muốn đi xem không?"
Sự chú ý của tôi lập tức bị đánh lạc hướng, tôi chớp chớp mắt hỏi lại: "Phim gì thế?"
"Phim Ngộ Sát thì sao?”
Cậu ấy nhếch khóe miệng cười. Lúc này tôi mới sực nhận ra Đường Triết đã không còn là cậu bé năm nào nữa rồi. Chiều cao của cậu ấy giờ đã gần 1m85, tướng mạo lại tuấn tú, thừa sức thu hút cả một đám con gái lao vào như thiêu thân.
Hèn gì mà hôm nay lại bày đặt rủ đi xem phim. Chắc là đã có cô bé nào lọt vào mắt xanh rồi chứ gì?
Cũng biết dùng mấy bài tán gái này rồi cơ đấy!
Tôi cong môi, nổi máu xấu tính muốn trêu chọc cậu ấy: "Đường Triết, có bạn nữ nào theo đuổi cậu hả, hay là cậu yêu đương rồi?"
Cậu ấy nghe xong liền chối phắt ngay: "Không có đâu, hơn nữa em cũng không thích bọn họ."
Ồ.
Chán thật đấy, tôi còn đang muốn hóng hớt chút chuyện thị phi cơ.
Vừa cắn quả táo vừa rửa rau ráu, tôi vừa lấy điện thoại ra định bụng đặt vé xem phim.
Thế nhưng cậu ấy đã nhanh chóng lên tiếng: "Em mua vé xong rồi."
Chà, thế mà dám bảo chưa yêu đương bao giờ sao?
Nhìn những mánh khóe nắm rõ trong lòng bàn tay này, xem ra cậu ấy cũng chẳng phải dạng vừa.
4.
Sau khi xem phim xong, do dòng người quá đông đúc nên tôi và Đường Triết vô tình lạc nhau. Ngay lúc ở cửa ra, tôi cảm nhận rõ ràng túi xách của mình bị ai đó giật mạnh một cái.
Theo bản năng quay đầu lại nhìn, tôi mới phát hiện khóa kéo túi đã bị mở ra từ lúc nào không hay.
Gặp phải móc túi rồi!
Đúng lúc Đường Triết không ở cạnh, để tránh tên trộm lẳng lặng chuồn mất, tôi vội vàng hô to một tiếng: "Có trộm!"
Ngay khi tiếng hô vừa dứt, mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía này, giúp tôi nhận ra một gã đàn ông đội mũ lưỡi trai đen, râu ria xồm xoàm với dáng người thấp bé đang có biểu hiện bình tĩnh đến lạ kỳ. Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, trong mắt hắn ta thoáng qua tia hoảng sợ rồi lập tức dời tầm mắt đi chỗ khác.
Thái độ ấy khiến tôi càng khẳng định chắc chắn đó chính là hắn ta.
Mặc dù tôi đã rảo bước đuổi theo, nhưng vì đối phương là đàn ông lại thạo đường nên hắn ta sắp chạy thoát ra tới cửa lớn.
Trong cơn cuống quýt, tôi liền hét lớn về phía ba người đàn ông đang đứng gần cửa: "Anh ơi, giúp em chặn người kia lại với, hắn ta trộm ví tiền của em!"
Nghe thấy tiếng tôi, một người trong số đó quay đầu lại nhìn rồi lập tức lao về phía tên trộm, và nhanh chóng đè nghiến hắn ta xuống đất chỉ trong chớp mắt.
Tôi vội vã chạy tới định nói lời cảm ơn, nhưng khi người đó ngẩng đầu lên, tôi mới sững sờ phát hiện ra người quen.
"Thầy Lục?"
Anh chỉ nhàn nhạt đáp lại một tiếng "Ừ".
"Báo cảnh sát đi."
"Vâng."
Sau khi giải quyết xong xuôi, chúng tôi đã phải ở đồn cảnh sát suốt một tiếng đồng hồ.
"Thầy Lục, cảm ơn thầy đã giúp em, để em mời thầy đi ăn cơm nhé?"