Chương 6

Soái Ca Quán Ba Là Thầy Giáo Tôi! thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đến cả chủ nhiệm cũng tỏ vẻ nghi hoặc nhìn về phía Lục Chi Uyên.
Anh đặt bút xuống, từ tốn cầm chai nước trên bàn lên uống một ngụm rồi mới nói: "Em khoan đi đã, hãy ở lại nghe chủ nhiệm nói rõ hơn về yêu cầu chi tiết của đợt thực tế và học bổng lần này."
Thế này chẳng phải đúng ý tôi quá rồi sao!
"Dạ được luôn ạ." Tôi lập tức nở một nụ cười thật tươi với Lục Chi Uyên.
Sau khi chủ nhiệm nói xong và rời đi, tôi cầm tài liệu cũng định chuồn nhanh theo.
Thế nhưng, Lục Chi Uyên lại nhanh tay túm lấy cổ áo sau của tôi, một tay anh đút túi quần rồi hỏi bằng giọng điệu lười biếng: "Chạy cái gì?"
Nói xong, anh liền buông áo tôi ra.
Da đầu tôi tê rần, nhưng rồi quyết định lấy bất biến ứng vạn biến để đối phó với tình hình.
Tôi chậm rãi xoay người lại, vừa chớp chớp mắt vừa bày ra vẻ mặt vô cùng thành khẩn:
"Đâu có ạ, em đang định nhanh chóng đi truyền tin này cho mọi người thôi."
"À, có phải em cũng muốn xin học bổng không, cái này…" Anh khựng lại giữa chừng, dường như đang cân nhắc cách sắp xếp từ ngữ sao cho phù hợp.
Thấy vậy, tôi vội vàng xua tay phủ nhận: "Không có đâu ạ, thật ra là bạn cùng phòng của em muốn xin nên em chỉ nghe ngóng hộ cậu ấy thôi."
Thế nhưng ngay sau khi nói xong, tôi bỗng phát hiện ra có gì đó không đúng.
Phải chăng ý của anh vừa rồi là đang ngầm ám chỉ thành tích của tôi quá kém nên không đủ tư cách xin học bổng? Ôi trời, nếu đúng là vậy thì thật quá coi thường người khác rồi.
Nghĩ đến đây, tôi nghiêm túc nhìn anh để giải thích cặn kẽ:
"Với lại thầy Lục này, có thể thầy không rõ lắm chứ vẽ tranh vốn là thế mạnh của em. Hơn nữa trước đây do em không để tâm thôi, còn bây giờ sau quãng thời gian nỗ lực vừa qua, nếu em nộp đơn thì kiểu gì cũng giật được cái học bổng học tập hạng ba cho xem!"
Vốn dĩ tỉ lệ sinh viên được nhận học bổng của chuyên ngành chúng tôi rất cao, trong đó học bổng hạng ba là mức cuối cùng, nên chút tự tin này tôi vẫn có!
Không ngờ rằng sau khi nghe tôi dõng dạc tuyên bố xong, anh lại quay đầu đi chỗ khác rồi cười khẽ.
Anh thế mà lại cười nhạo tôi?
Đến nước này thì tôi thực sự không nhịn được nữa rồi!
Thế nhưng ngay lúc tôi đang định bùng nổ cơn giận thì anh lại bất ngờ vươn tay, nhẹ nhàng lau qua mặt tôi một cái.
Hành động đột ngột ấy khiến tôi không khỏi ngẩn người vài giây.
Tại sao anh lại chẳng nói chẳng rằng mà đã hành động như thế...
"Sa... Sao thế ạ?" Tôi bắt đầu nói chuyện lắp bắp, kế tiếp liền vội vàng đưa tay sờ lên mặt mình.
Dường như nghĩ tới điều gì đó, vẻ mặt tôi bỗng chốc trở nên hoảng loạn:
"Mặt em vừa rồi dính gì phải không ạ?"
Anh gật đầu, im lặng đánh giá khuôn mặt tôi một chút rồi mới thong thả đáp: "Ừ, không sao, tôi lau giúp em rồi."
Lau rồi... Anh đã lau đi rồi...
Thôi xong, vậy chẳng phải vừa nãy tôi cứ để bộ dạng nhếch nhác đó đứng đây suốt bấy lâu nay sao?
Cảm giác tủi thân bất chợt trào dâng, tôi lý nhí nói: "Thầy Lục, sao vừa rồi thầy không bảo em luôn?"
Anh nhướng mày giải thích: "Vừa nãy chẳng phải chủ nhiệm cũng ở đây sao, tôi sợ em ngại."
Ồ, nghe anh nói cũng đúng thật.
"Nhưng mà…." Anh đột ngột đổi giọng với ngữ điệu đầy vui vẻ: "trông cũng khá đáng yêu."
Tôi bĩu môi thầm nghĩ đây chắc chắn là đang an ủi mình, nên chỉ uể oải đáp lại một câu: "Dạ."
Vừa nói anh vừa bước lên một bước, đứng ở khoảng cách rất gần khiến đôi mắt hoa đào như cười như không nhìn thẳng vào tôi, anh lười biếng tiếp lời:
"Còn nữa, thật ra vừa rồi tôi định nói là tôi rất tin tưởng em. Dạo gần đây em thực sự nỗ lực, ngay cả tối qua mất điện mà còn…"
Vừa nghe thấy hai chữ "mất điện", cả người tôi lập tức căng cứng vì xấu hổ.
Sợ anh nói tiếp những chuyện không nên nói, tôi vội vàng ngắt lời anh:
"Thầy ơi, cái đó thật ra cũng không có gì đâu ạ! Nếu thầy không còn việc gì khác thì em xin phép về trước đây."
Thấy bộ dạng cuống quýt của tôi, trong mắt anh vẫn còn vương ý cười, sau đó liền nghe anh khẽ đáp một tiếng “ừ”.
Tôi ôm xấp tài liệu đi dọc hành lang và không khỏi bực bội dậm chân bình bịch.
Đến lúc này tôi mới hiểu thế nào gọi là "lấy đá tự ghè chân mình".
Quả nhiên, tôi làm sao có thể là đối thủ của anh được chứ!
Học viện sắp xếp một chuyến đi thực tế tại khu căn cứ văn hóa du lịch thôn A.
Mỗi lớp được bố trí một chiếc xe buýt riêng và có một giáo viên phụ trách đi cùng.
Hôm nay vì phải dậy từ quá sớm nên ngay khi vừa lên xe, tôi đã dựa hẳn vào người Tiểu Lệ và bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.
Trong cơn mơ màng, tiếng thì thầm to nhỏ của đám con gái phía sau vẫn lọt vào tai tôi không sót chữ nào.
A: "Nghe nói thầy Lục vẫn chưa có bạn gái đâu."
B: "Thật hả, vậy chẳng phải chúng ta đều có cơ hội sao?"
C: "Có cơ hội tớ cũng chả dám đâu, thầy ấy đẹp trai quá lại còn lạnh lùng nữa, tớ sợ mình không đỡ nổi."
B: "Chính vì thế mới có tính khiêu chiến chứ! Nếu mà cưa đổ được thầy ấy, cho dù nếu có cãi nhau tớ cũng tự tát mình!"
A: "Thế này đi, tí nữa cậu giả vờ ngất, sau đó nhân cơ hội ngồi cạnh thầy Lục..."
B: "Vãi chưởng, được đấy nha, vẫn là cậu cao tay! Tí nữa hai cậu phối hợp với tớ một chút nhé..."
Cái ngáp mới thực hiện được một nửa của tôi bỗng khựng lại, chẳng hiểu vì sao cơn buồn ngủ bỗng chốc bay biến sạch trơn.
Tôi bực mình dứt khoát lấy áo trùm kín mặt, cố gắng tìm lại giấc ngủ đã bị đánh động.
Một lát sau, nghe thấy tiếng sột soạt xung quanh, cảm thấy thật sự không tài nào ngủ nổi nữa, tôi mạnh mẽ kéo chiếc áo xuống.
"Sao thế, không ngủ được à?" – Tiểu Lệ vừa cắm cúi chơi game vừa hỏi tôi.
Tôi đáp lại bằng giọng điệu chán nản: "Không có gì."