Chương 7

Soái Ca Quán Ba Là Thầy Giáo Tôi! thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy tôi đã mở mắt, Tiểu Lệ liền cầm điện thoại ghé sát lại gần. Ánh mắt cậu ấy lấp lánh vẻ hóng chuyện, rồi khẽ nói nhỏ: "Có phải cậu cũng nghe thấy rồi không? Bọn họ to gan thật đấy, thế mà dám định cưa cẩm cả thầy Lục!"
Tôi buồn bực ừ một tiếng, nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà dán chặt vào bóng dáng một cô gái đang thong thả đi đến bên cạnh Lục Chi Uyên.
Cô nữ sinh ấy cúi người thì thầm vài câu vào tai anh, rồi sau khi Lục Chi Uyên gật đầu, hai người bọn họ liền ngồi xuống cùng một chỗ.
Tôi lặng lẽ rụt tầm mắt lại rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đột nhiên tôi cảm thấy trong ngực hơi khó chịu, tôi thầm tự nhủ chắc chắn là do xe không mở cửa sổ nên mới ngột ngạt như vậy.
Sau khi đến nơi, chúng tôi thu dọn đồ đạc xong xuôi thì trời cũng đã nhá nhem tối.
Mọi người đề nghị đi dạo quanh khu vực này một chút, tiện thể làm quen với môi trường xung quanh, chuẩn bị cho chuyến đi thực tế ngày mai.
Lục Chi Uyên hai tay đút túi quần, thong thả bước tới dặn dò: "Đừng đi quá xa, về sớm một chút vì ngày mai các em còn có nhiệm vụ học tập."
Cả lớp liền nhao nhao đáp lời.
Sau khi dặn dò xong, anh ngước mắt nhìn về phía tôi, nhưng tôi vội vàng quay đầu đi chỗ khác, bỗng dưng cảm thấy không muốn để ý đến anh cho lắm.
Chúng tôi ghé vào một quán bar có phong cách nghệ thuật, có ca sĩ hát live.
Dù chỉ gọi vài ly rượu nồng độ không cao, nhưng vì tửu lượng quá kém nên khi uống vào, tôi vẫn thấy đầu óc hơi ngà ngà say.
Trên đường về, bước chân tôi trở nên xiêu vẹo, phải vịn vào Tiểu Lệ để cậu ấy kéo đi mới miễn cưỡng giữ thẳng được đường.
Đến cửa khách sạn, dưới ánh đèn đường cách đó không xa, tôi lờ mờ nhìn thấy bóng Lục Chi Uyên đang đứng gọi điện thoại.
Dường như nghe thấy tiếng động, anh bất chợt liếc mắt nhìn về phía chúng tôi.
"Thầy Lục." Mọi người lần lượt lên tiếng chào anh.
Anh gật đầu đáp lại, sau đó bất ngờ quay sang bảo tôi: "Tô Hi, em ở lại một lát, tôi có chuyện muốn nói."
Đợi những người khác đi khuất cả rồi, tôi mới do dự bước về phía anh, trong lòng thầm thắc mắc không biết rốt cuộc là có chuyện gì.
Khi tôi chậm rãi đi lại gần, nội dung cuộc điện thoại của anh cũng lọt vào tai tôi một cách đứt quãng:
"Mẹ đừng lo lắng nữa."
"Con thật sự không cần đâu."
"Thế nhé, con có việc, cúp máy đây."
Cãi nhau sao? Tôi thầm nghĩ.
Sau khi cúp điện thoại, anh sải bước về phía tôi.
Hôm nay anh mặc một chiếc áo hoodie màu xám phối với quần short đen, dáng người cao gầy thẳng tắp, trông còn giống sinh viên hơn cả tôi. Ánh đèn vàng vọt chiếu lên mặt anh, khiến những đường nét vốn góc cạnh thường ngày trở nên mềm mại hơn rất nhiều, bớt đi vài phần xa cách và thêm vào đó chút dịu dàng.
Anh đứng lại ngay trước mặt tôi rồi mở miệng nói:
"Em đang giận."
Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định chắc nịch.
Tôi nhìn chằm chằm vào đám hoa dại mờ ảo trong màn đêm cạnh đó, rồi đáp lại bằng giọng hờn dỗi: "Mới không thèm."
Thấy vậy, anh xoay đầu tôi lại cho ngay ngắn, nhíu mày hỏi: "Uống rượu à?"
Tôi vẫn giữ thái độ không muốn để ý đến anh, chỉ nhạt nhẽo ừ một tiếng cho qua chuyện.
Anh nhướng mày, vẻ khó hiểu: "Chậc, rốt cuộc là sao thế?"
Nhớ lại chuyện xảy ra ban ngày, sau một hồi đấu tranh tư tưởng kịch liệt, tôi mới chịu mở miệng:
"Lớp em có người muốn theo đuổi thầy."
Trông bộ dạng anh lúc này như thể vừa nghe được chuyện nực cười nhất trên đời.
Thật kỳ lạ, chẳng lẽ được người ta theo đuổi lại vui đến thế sao? Nhìn điệu bộ này là biết ngay chưa được ai theo đuổi bao giờ rồi! Thấy tôi nhìn, anh liền ra vẻ nghiêm túc gật đầu, nhưng giọng nói vẫn còn vương vấn ý cười: "Ồ, tôi không biết chuyện đó."
"Thầy không muốn biết là ai sao?" Tôi tò mò hỏi lại, chẳng hiểu sao đến cả danh tính người ta mà anh cũng không buồn thắc mắc.
Anh nghe tôi hỏi thế thì khẽ nhướng mày, nhưng không đáp ngay mà lại hỏi ngược lại một câu đầy ẩn ý: "Người đó... là em hả?"
Tim tôi đập thịch một cái, sau đó lập tức phủ nhận: "Không phải!"
Dừng lại một chút cho bớt ngượng, tôi vẫn không nhịn được mà thăm dò thêm: "Vậy nếu như thực sự có người theo đuổi, thầy sẽ đồng ý chứ?"
Vì không ngờ tôi lại đột ngột đặt ra một câu hỏi trực diện như vậy, anh bỗng khựng lại, phải mất một lúc lâu mới đăm chiêu nhìn tôi. Đôi lông mày anh khẽ nhếch lên, sau đó anh thong thả nhả ra hai chữ đầy ẩn ý: "Tùy người."
Câu trả lời này nói cũng như không, khiến tôi chẳng thể biết được nếu là người khác thì anh có gật đầu hay không.
Thật là bực mình. Tôi rũ vai xuống, cúi đầu đầy thất vọng rồi khẽ 'ồ' một tiếng với tâm trạng chẳng mấy vui vẻ.
Đúng lúc này, anh đột nhiên đưa tay xoa xoa đầu tôi. Giọng nói của anh so với bình thường dường như dịu dàng hơn vài phần, nghe như thể đang dỗ dành một đứa trẻ: "Còn giận không?"