3. Chương 3: Ông già ấy

Sốc! Sao Bảo Là Show Tài Năng Cơ Mà thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh. Nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiển thị hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tình cảnh của Vu Cẩn lúc này chẳng khác nào con mèo bị nhốt trong túi ni-lông.
Giữa vùng đồi núi um tùm, cậu ta vội vàng nhảy xuống chiếc dù cũ kỹ để chạy trốn.
Trời dần sụp tối. Phía trước toàn là bóng tối dày đặc, mùi đất bùn càng lúc càng nồng nặc.
Ba mươi phút trước, Vu Cẩn đã dùng đủ mọi cách để tự cứu mình.
Đầu tiên là giả vờ ngã, định ăn vạ để kích hoạt chế độ cứu viện khẩn cấp.
Tiếp đó, cậu chạy đến một khoảng đất trống, cố gắng đào đất, ném đất làm tín hiệu cầu cứu.
Nhưng sau ba mươi phút, không những cậu mất hết tín nhiệm của hệ thống giám sát pháp luật, mà còn mất thêm một chiếc xẻng công binh quý giá trong lúc "khai quật công trình".
Từ tâm trạng hăng hái phấn khởi, cậu biến thành con chuột đất kiệt sức.
"Cảnh cáo lần cuối, tuyển thủ số 300012 trong vòng năm phút phải vào trận."
Vu Cẩn mệt mỏi buông dù xuống, quay đầu phản bác đầy bi thương: "Tuyển thủ số 300012 rõ ràng đã rất cố gắng rồi!"
Ngay giây sau, cậu giật mình mở to mắt.
Phía trước có tiếng nước chảy —— kèm theo tiếng đạn bay vèo vèo.
"!!!" Vu Cẩn không nghĩ ngợi, ném chiếc dù đi, quay đầu bỏ chạy.
Tiếng súng từ xa bỗng ngừng lại, có hai ba tiếng bước chân nhanh chóng tiến đến gần.
Tim Vu Cẩn đập thình thịch như trống.
Theo thông báo trên cánh tay, cơ chế tuyển chọn khi thi đấu trên biển của chương trình Crowson khá đơn giản:
Tuyển thủ chỉ được trang bị dụng cụ sinh tồn cơ bản, tài nguyên sinh tồn và vũ khí rải rác khắp bản đồ.
Mười tuyển thủ sống sót cuối cùng sẽ được thăng cấp.
Điều này khiến Vu Cẩn nhớ lại lần trước khi chơi game *Chân nhân CS*(1) tốn hơn tám mươi nghìn đồng một giờ.
(1) *Chân nhân CS*: Chơi giả lập bắn súng sơn, khác biệt lớn nhất là phạm vi chiến trường của trò chơi này vượt xa khả năng quan sát của cậu.
Dựa theo tiếng súng phía sau, bờ sông đang diễn ra trận chiến ác liệt.
Điều này hoàn toàn trái ngược với suy đoán của Vu Cẩn nửa giờ trước.
Bản đồ rộng lớn, theo cơ chế sinh tồn, nếu không chiến đấu đến chết thì ẩn nấp trong rừng sẽ an toàn hơn nhiều, chẳng có khả năng xảy ra giao tranh quy mô lớn.
Trừ khi —— nguồn tài nguyên phong phú đến mức tuyển thủ không tiếc sinh mạng.
Làm sao có thể?!
Đang suy nghĩ, một viên đạn bay ngang qua phía sau, bắn trúng đống lá cách Vu Cẩn hai mét.
Đầu óc cậu trống rỗng, vừa nghĩ tới chiến thuật của trò chơi, bỗng nhận ra mình đang bị bắn.
Vu Cẩn đứng như trời trồng.
Mềm nhũn, quỳ xuống đất.
Một lỗ đạn xuất hiện trên đầu, máu tuôn ào ào chảy xuống mặt như cá voi phun nước.
Vu Cẩn la lên: "A a a a a ——"
Ánh sáng trong rừng yếu ớt, cây cối rậm rạp dưới ánh chiều tà mờ mờ, cảnh vật trở nên lờ mờ.
Phía bờ sông vọng lại giọng chỉ huy trầm thấp: "Nam 4, bao vây tấn công."
Nòng súng đổi hướng, hai bóng đen nhanh chóng lao tới bên trái. Giày leo núi đặt trên đất không hề gây tiếng động, thoáng một cái đã rút súng bắn ra tiếng động nhỏ.
Vu Cẩn cảm nhận được chấn động nhẹ qua tai, theo bản năng quay người trốn sau thân cây, thể hiện khả năng nhảy *breaking dance*(2) xuất sắc.
(2) *Breaking dance*: Điệu nhảy đường phố thuộc thể loại hiphop, tự do và phóng khoáng.
Đồng thời, phía sau lưng cậu vang lên tiếng súng, viên đạn chính xác ghim vào vị trí vừa rồi của cậu.
Trong nhóm săn đuổi tạm thời, chỉ huy ngạc nhiên: "Vừa rồi là động tác gì thế?!"
Xạ thủ bắn tỉa ngẩn ngơ: "Chưa từng thấy…… Trước giờ chưa từng thấy loại chiến thuật né đạn này."
Trong lúc ngẩn người, Vu Cẩn đã hốt hoảng chạy sâu vào rừng.
Mười lăm phút sau, Vu Cẩn cuối cùng xác nhận nơi này an toàn, liền ngồi thụp xuống đất, đôi mắt đỏ ngầu vừa tức giận vừa uất ức.
Cậu phải về nhà! Cậu muốn báo cảnh sát!
Khi cậu thoát ra ngoài, tiêu đề trên báo sẽ là: *"Thực tập sinh dũng cảm phá hủy ổ súng phi pháp, bắt tổ chức bất hợp pháp phải chịu sự trừng trị của pháp luật"*!
Nhưng trước khi Vu Cẩn thoát ra, cậu đã đói, rét và khát.
Chiếc dù đã vứt lại chỗ giao tranh, trong balo chỉ còn lại một miếng lương khô, túi ni-lông, dây thừng và một khối kim loại vô dụng.
Gần nguồn nước bên bờ sông lúc nào cũng có người canh gác. Từ trên núi nhìn xuống, ánh lửa trại phản chiếu trên mặt sông, bóng trăng khuyết nhấp nhô.
Nếu là một tuần trước, nhìn thấy cảnh này, Vu Cẩn hẳn đã bày ghế, cầm đàn ghi-ta viết lời ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên.
Bây giờ, cậu chỉ cảm thấy đói rét.
Vu Cẩn ngồi dưới gốc cây, thoáng nhìn thấy ánh lửa trại xa xa, bụng lại réo lên đói.
Ai ngờ giây sau, chỗ lửa trại vang lên tiếng súng.
Hai người canh gác bên bờ sông vội vàng tiến vào rừng kiểm tra, bỗng thét lên thảm thiết.
Ngay sau đó, hai khối cầu bạc lăn ùn ùn từ trong rừng rậm ra, rơi xuống sông với tiếng *bùm bùm*.
Vu Cẩn nhìn mà ngạc nhiên, nhịn không được ăn luôn miếng lương khô cuối cùng để an ủi bản thân.
Nhưng cậu vẫn đói.
Có lẽ vì đói quá nên lương khô trở nên ngon vô cùng. Trong bóng tối rừng rậm chỉ còn tiếng giấy bọc lương khô xào xạc, cùng —— tiếng ủng lạ lẫm giẫm lên lá khô.
Lưng Vu Cẩn đột nhiên cứng lại.
Tiếng bước chân rất nhẹ, từng bước đều đều như nhau.
Người đi từ bờ sông lên núi.
Bãi cát và lá rụng phủ đầy mặt đất, Vu Cẩn thậm chí hoài nghi, làm sao có thể bước chân nhẹ đến vậy, như thể quái vật dưới sông trồi lên. Cậu nghĩ tới tiếng súng dưới chân núi vừa rồi —— từ đầu đến giờ, cậu chẳng thấy ai xuất hiện bên lửa trại ngoài hai người kia.
Vu Cẩn gần như nhập làm một với gốc cây, co rúm lại đáng thương, mắt nhìn chăm chú về phía trước.
Dù vậy, cậu vẫn nghe thấy tiếng bước chân mà không phát hiện ra hơi thở của đối phương.
Cậu chỉ biết đối phương đang tiến về phía mình.
*Cạch* —— tiếng khóa súng mở ra.
Đồng tử Vu Cẩn co lại.
Âm thanh phát ra từ phía sau, tiếng va chạm kim loại nhỏ, như thể cách tai cậu chưa đầy mười centimet ——
Cậu biết sắp bị bắn.
Mặt Vu Cẩn tái nhợt: "Cứu mạng a a a a a —— tất cả đều là hiểu lầm ——"
Nòng súng nóng bỏng quệt qua mái tóc cậu.
Họng súng vẫn hướng lên, dưới ánh trăng, Vu Cẩn để lộ nửa mặt trắng nõn, mắt nhắm chặt, mềm nhũn như chú thỏ ló ra khỏi gốc cây.
Một bàn tay nắm chặt miếng lương khô, trang bị dưới chân cậu thiếu thốn nhất so với mọi người ở đây.
Người kia cất tiếng: "Thỏ con từ đâu tới đây."
Giọng của người này rất trầm, âm sắc lạnh lẽo pha chút khàn khàn.
Vu Cẩn lắc đầu lia lịa.
Rồi run rẩy quay người sang hướng khác.
Người tới là một nam nhân cao lớn, chừng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi. Khuôn mặt sắc sảo đẹp trai, khi cúi đầu, đôi lông mày sắc như chim ưng.
Không giống các tuyển thủ từng gặp trong cabin, hắn không có cơ bắp cuồn cuộn. Nhưng khi đến gần, khiến người khác cảm thấy như đối diện với lưỡi lê sắc nhọn.
Trong mắt hắn không hề có chút ấm áp.
Vu Cẩn chỉ thoáng nhìn đã vội cúi đầu. Trong chớp mắt, cậu nghĩ tới quái vật dưới sông. Nhưng quái vật chắc không giống thế này, nhưng —— cũng không nhìn người ta như thế.
Nam nhân cầm súng bằng tay trái, vén áo lên để lộ cánh tay rắn chắc, súng cứ để lỏng trên đầu Vu Cẩn như đang nắm tai thỏ: "Sao nhát gan thế, tới đây làm gì?"
Vu Cẩn thành khẩn: "Đi nhầm."
"Đi nhầm?"
"Vốn định tới tham gia thần tượng tài năng XX……"
Nam nhân nở một nụ cười lạnh không raười.
Đến lúc này, hắn mới thở ra hơi người bình thường.
Vu Cẩn cảm thấy hình như đã từng nhìn thấy gương mặt này. Trí nhớ cậu rất tốt, dù trên màn hình hay poster, một khi đã nhìn là nhớ ngay. Chỉ có lần này không thể nhớ ra.
Nam nhân hỏi: "Biết nấu cơm không?"
Vu Cẩn: "A?"
Giây sau, Vu Cẩn phản ứng nhanh, gật đầu lia lịa.
Hơi nóng từ nòng súng lúc này mới rời khỏi mái tóc cậu.
Vu Cẩn không do dự, dâng hết trang bị lên.
Nam nhân lấy ra khối kim loại đen bạc từ balo, xé đáy túi lấy ít bông, trải lên lá khô. Người cao hơn 1 mét 80 cúi đầu vẫn mang theo uy hiếp khó tả.
Ngay sau đó, trong tay hắn đột nhiên xuất hiện thêm một con dao.
Vu Cẩn: "!!!"
Nam nhân: "Dịch sang trái chút."
Vu Cẩn ngoan ngoãn dịch sang trái, ngồi xuống.
Hắn lại ra lệnh: "Vươn người ra, chắn gió."
Vu Cẩn cố gắng giãn người ra.
Rồi, thoáng một cái, con dao trên tay trái hắn vụt qua mặt kim loại cực nhanh, chỗ tiếp xúc lóe tia lửa. Đám bông dưới đáy bốc cháy, tia lửa loang ra, dần tụ thành ngọn lửa nhỏ.
Kiến thức đốt lửa trong sách giáo khoa.
Vu Cẩn nhìn ngạc nhiên, vừa lúc nam nhân tiện tay ném khối kim loại xuống, hắn mới quay sang mở miệng: "Đại ca, tôi…… có cần đứng im chắn gió không?"
Nam nhân không đoán được cậu lại hỏi như vậy, nhìn Vu Cẩn thêm lát. Ánh mắt giống như nhìn loài vật nhỏ không có tác dụng gì: "Tùy cậu."
Thấy hắn không phản đối tiếng "đại ca" này, Vu Cẩn cuối cùng cũng cảm thấy chút an toàn. Cậu nhanh chóng nhặt khối kim loại bị vứt bỏ kia lên, trong đầu nhớ lại kiến thức hóa học thời trung học, nghiêm túc kính cẩn.
Hóa ra đây là Magie quý giá, mồi lửa đây!
Thấy ông già ấy nhìn về phía mình, cậu chớp mắt, nhanh nhẹn bày tỏ lòng trung thành: "Đại ca, còn đoạn đường dài, biết đâu tối mai còn dùng tới……"
Nam nhân thu dao, xoay xoay trên tay khiến Vu Cẩn sợ run: "Sáng mai sẽ kết thúc thi đấu."
Vu Cẩn ngơ ngác: "A? Tại sao……"
"Buổi chiều tôi còn có việc."
Vu Cẩn nghiêm túc nghe theo. Không nhịn được, cậu tiến gần đến đống lửa, chắn gió cho tốt, trở thành phụ tá giữ lửa rực sáng.
Dưới ánh lửa, nam nhân đã đổi súng săn.
Vu Cẩn nhớ ra giá trị của mình, nhỏ giọng hỏi: "Đại ca, tối nay chúng ta ăn gì?"
Nam nhân giơ súng lên, nhắm chính xác một con thỏ phía sau bụi cây, không chút để ý nói: "Đồng loại của cậu."