Chương 18: Niềm Vui Nhỏ

Sói Con Nhà Hào Môn - Chanh Tử Đản Thát thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù Lăng Tử Thanh đi ngủ sớm, giấc ngủ của anh vẫn không trọn vẹn.
Anh mơ một cơn ác mộng kỳ quặc.
Trong mơ, anh đến công ty, phát hiện Kỷ Hạ Dương đã đến từ sớm. Hắn mặc một bộ áo giáp đinh đầu lâu, đội mũ cao chạm trần, cưỡi Phong Hoả Luân – hai vòng lửa quay tít – giơ thanh kiếm laser bảy màu lên trời, hét vang: "Thức tỉnh đi!"
Lời vừa dứt, toàn bộ figure trong văn phòng sống dậy. Transformer nhảy múa biến hình, Ultraman lật bàn, Pikachu phun điện, các siêu anh hùng cầm vũ khí lao xuyên tường, ào thẳng vào phòng họp.
Trong phòng họp, chỉ có một nhóm nhân viên bình thường. Tổng giám đốc Du Văn Lâm ngồi vị trí chủ tọa, mặt mày u ám, vừa liếc thấy Lăng Tử Thanh đứng giữa đám đông, lập tức chỉ tay quở trách: "Sao lại thành ra thế này!"
Chưa kịp mở miệng, Kỷ Hạ Dương đã nhanh nhảu chen vào: "Là Tử Thanh bảo tôi đến họp mà!"
Tất cả ánh mắt trong phòng đổ dồn về phía anh.
Lăng Tử Thanh bừng tỉnh.
"May quá, chỉ là mơ." Anh nhìn trần nhà, từ từ trấn tĩnh, ngồi dậy.
Anh nhắm mắt, xoa ấn đường để xua đi cảm giác hoảng sợ còn sót lại từ cơn ác mộng. Chưa kịp hồi phục, tiếng chuông báo thức vang lên inh ỏi, rung bần bật trên tủ đầu giường.
Âm thanh y hệt như cảnh mở màn trong giấc mơ.
Lăng Tử Thanh vội tắt báo thức, ngẩn người một lúc rồi nhắn tin cho Kỷ Hạ Dương: "Chào buổi sáng. Sáng nay họp, mặc vest, tốt nhất là màu tối. Giày cũng phải đồng bộ, không đeo phụ kiện hay trang sức rườm rà."
Gửi xong, anh lại lo Kỷ Hạ Dương chẳng buồn đọc, lòng nóng như lửa đốt. Anh muốn nhận được hồi âm ngay lập tức. Dù chỉ một phần trăm cơ hội, Lăng Tử Thanh vẫn mang điện thoại vào phòng rửa mặt, sợ bỏ lỡ tin nhắn.
Nếu sau khi rửa mặt vẫn không thấy hồi âm, anh sẽ gọi điện đánh thức hắn. Trường hợp tệ nhất, anh sẽ phóng thẳng đến nhà Kỷ Hạ Dương.
Lăng Tử Thanh tính toán đủ mọi tình huống, chợt giật mình nhận ra mình đang muộn, vội tăng tốc độ đánh răng lên gấp ba.
Đúng lúc ấy, tin nhắn hiện lên. Anh giật mình, tay run run suýt làm rơi bàn chải.
Rửa tay xong, anh vội cầm điện thoại lên xem, chẳng thèm lau miệng đầy kem.
Kỷ Hạ Dương: "Okla! Tôi dậy rồi!"
Lăng Tử Thanh nhanh chóng hỏi: "Tôi đến đón cậu được không?"
Kỷ Hạ Dương gửi một meme con chim há hốc miệng hét, kèm theo: "Wa! Anh nhớ tôi đến vậy sao!"
Lăng Tử Thanh:...
Nhớ thật, nhưng là nhớ đến nỗi ác mộng về buổi họp tan nát.
Anh vừa định gượng gạo trả lời thì tin mới từ Kỷ Hạ Dương lại nhảy lên.
Kỷ Hạ Dương: "Không cần đâu, tôi đã tìm được stylist rồi."
Lăng Tử Thanh ngạc nhiên, liếc nhanh đồng hồ.
6 giờ 15 phút. Kỷ Hạ Dương đã gọi stylist chuyên nghiệp từ sáng sớm như vậy để tạo kiểu gì đây?
Anh tưởng tượng ra cảnh tượng đó, rồi nhớ lại bộ dạng điên rồ trong ác mộng.
Lại bắt đầu lo lắng, anh rửa mặt qua loa rồi gọi điện cho Kỷ Hạ Dương.
Kỷ Hạ Dương nhấc máy, xung quanh vang tiếng nói chuyện, máy sấy tóc ù ù, cùng những âm thanh lạch cạch kỳ lạ: "Alo~ Có chuyện gì vậy?"
"Cậu định tạo hình kiểu gì?"
"Tổng tài bá đạo."
"Hả?"
"Anh không biết tổng tài bá đạo là gì à?"
Khoé miệng Lăng Tử Thanh giật giật: "Biết, nhưng không hình dung nổi."
"Dù sao cũng là vest đen thôi. Để tôi chụp ảnh quần áo gửi anh xem nhé?"
"Ừ."
Kỷ Hạ Dương gửi hai tấm ảnh. Một bộ vest cực kỳ chỉn chu, màu tối, kiểu dáng cổ điển, cà vạt thắt gọn gàng, không chút xuề xòa.
Lăng Tử Thanh thở phào nhẹ nhõm: "Được. Nhưng nhớ đúng giờ, trước 9 giờ 20 phải có mặt ở công ty."
"Ok, tôi đi gội đầu đây, bái bai~"
Kỷ Hạ Dương vừa dứt lời đã cúp máy, nhanh đến mức Lăng Tử Thanh còn chưa kịp nghe rõ âm cuối.
Anh không thể càm ràm thêm, đành tự an ủi: Hôm nay có nhiều người xung quanh Kỷ Hạ Dương, chắc chắn sẽ có ít nhất một người đáng tin. Có người giám sát, chắc chắn sẽ ổn hơn hôm trước.
Lăng Tử Thanh điều chỉnh tâm trạng, không để một cơn ác mộng nhỏ bé làm mình rối loạn.
Ăn sáng, thay đồ, kiểm tra đồ dùng cần thiết, ra khỏi nhà, xuống bãi đỗ xe lấy xe.
Mọi thứ diễn ra suôn sẻ như mọi ngày.
Anh hơi thư giãn, tranh thủ nhìn đồng hồ khi dừng đèn đỏ.
7 giờ 10, vẫn còn sớm.
Dù có kẹt xe nghiêm trọng, anh vẫn có thể đến công ty trước 8 giờ. Dành thời gian sắp xếp lại tài liệu Minh Phong Plaza, kiểm tra bản thảo tổng kết, rồi giục Kỷ Hạ Dương – người vừa đến là đưa thẳng vào phòng họp.
Kế hoạch đơn giản: Kỷ Hạ Dương lên phát biểu tổng quan về gian hàng quảng cáo ở Minh Phong Plaza, làm nền cho vẻ ngoài lạnh lùng, còn anh sẽ trình bày chi tiết. Tổng giám đốc hỏi, anh trả lời, Kỷ Hạ Dương chỉ cần ngồi im làm phông nền ngầu là xong.
Vừa hoàn thành kế hoạch trong đầu, đèn xanh bật sáng.
Khoảnh khắc hoàn hảo, nhưng...
Ầm!
Tiếng va chạm đùng đoàng vang lên, báo hiệu một tương lai tăm tối.
Lăng Tử Thanh khẽ rên một tiếng, mở cửa bước xuống.
Chủ xe phía sau là một gã đàn ông to con, quát: "Sao cậu đột ngột lùi xe!"
"Là anh nhích lên trước."
"Có đâu! Cậu lùi bất ngờ, tôi biết làm sao kịp!"
Gã to con nổi giận, nhưng vẫn giữ khoảng cách với xe.
Đôi mắt híp liếc nhanh logo xe và bộ vest của Lăng Tử Thanh, ánh mắt đảo liên hồi như đang tính toán.
Lăng Tử Thanh hiểu ngay ý đồ: Tên này không muốn đền, nhưng thấy anh ăn mặc sang trọng, nghĩ dễ bắt nạt nên gào lên trước để chiếm thế thượng phong.
Anh không muốn đôi co: "Xem camera hành trình đi."
Gã to con sững người, vẫn cố gượng ép: "Mẹ mày còn dám chối!"
Cảnh sát giao thông đến nơi, yêu cầu gã bình tĩnh. Không cần tranh cãi, cứ xem camera là rõ. Gã thấy bằng chứng liền xụi lơ, vừa xin lỗi vừa năn nỉ, than vãn kiếm sống khó khăn, nếu phải đền tiền thì cả tháng chỉ dám ăn mì tôm.
Lăng Tử Thanh thấy phiền, lạnh lùng từ chối mặc cả.
Gã lập tức giả vờ ngã, nằm lăn ra đất kêu khóc ăn vạ.
Lăng Tử Thanh không có thời gian, gọi ngay cho lão Trương: "Mọi người đã đến chưa?"
"Rồi. Cậu đang ở đâu?"
"Gần đến rồi. Anh có thể đến giúp tôi được không?"
Lão Trương đồng ý, đến ngay để xử lý gã ăn vạ. Lăng Tử Thanh mượn xe lão Trương, lái về công ty. 9 giờ 28, anh đến muộn vài phút.
Vừa mở cửa phòng họp, anh đối diện với cả căn phòng đầy người ngồi nghiêm túc.
"Xin lỗi." Lăng Tử Thanh khẽ nói, ánh mắt tìm về vị trí của mình.
Ghế ngồi ở góc phải trong cùng, bên cạnh là một người đàn ông mặc vest đen.
Khoan đã, người này sao quen vậy?
Lăng Tử Thanh chớp mắt, đến gần mới nhận ra – đó là Kỷ Hạ Dương.
Kỷ Hạ Dương đúng là mặc bộ vest đã chụp ảnh gửi anh. Trong ảnh, bộ đồ treo trên móc trông đơn giản, đen tuyền, giản dị. Nhưng khi khoác lên người Kỷ Hạ Dương với dáng người rắn chắc, vai rộng, cổ thon dài, lại tạo hiệu ứng thị giác mạnh mẽ, không hề già dặn mà ngược lại rất cuốn hút.
Hắn còn tạo kiểu tóc, hất lớp tóc mềm che mày hàng ngày, để lộ đôi mày kiếm sắc bén. Gương mặt với sống mũi cao thẳng, ánh sáng từ trên đỉnh đầu đổ xuống, tạo một lớp bóng nhẹ vừa khéo che đi đôi môi mềm, khiến vẻ nghiêm nghị càng thêm vững chãi.
Thật sự toát lên phong thái của một tổng tài bá đạo.
Lăng Tử Thanh không thể liên tưởng hình ảnh Kỷ Hạ Dương hay làm nũng, moe moe thường ngày với con người trước mặt. Anh bỗng thấy choáng váng.
Kỷ Hạ Dương nhẹ nhàng kéo ghế cho anh, thì thầm: "Mời ngồi."
Lăng Tử Thanh cảm ơn, khi ngồi xuống, anh cảm nhận tay Kỷ Hạ Dương vẫn đặt trên thành ghế – như thể đang ôm lấy anh vậy.
Kỷ Hạ Dương kéo ghế xong, không nhìn anh nữa, ánh mắt quét qua những ánh mắt tò mò đang dòm ngó.
Mọi người vội cúi đầu, giả vờ uống nước, đọc tài liệu, không dám thắc mắc vì sao Lăng Tử Thanh – trợ lý luôn chỉn chu, nghiêm túc – lại đến muộn.
Lăng Tử Thanh thở phào, thầm cảm thán.
Anh cứ tưởng mình đến để che chở cho Kỷ Hạ Dương, nào ngờ lại là người được bảo vệ.
Cảm giác này…
Thật sự rất…
Sướng.
Tổng giám đốc Du Văn Lâm lặng lẽ quan sát mọi người, thấy phòng họp đã ổn định, liền lên tiếng: "Đủ người rồi, bắt đầu thôi."
Buổi họp bắt đầu bằng phần báo cáo tiến độ của các phòng ban. Mỗi người lần lượt lên phát biểu ngắn gọn, súc tích nhưng vẫn trúng trọng tâm. Tổng giám đốc nghe xong, dựa vào tình hình mà hỏi thêm vài câu.
Việc Kỷ Hạ Dương tham gia họp đã là chuyện hiếm, huống hồ là phần này. Tổng giám đốc Du Văn Lâm đã quen, đang định nói "Được..." sau khi trưởng phòng Trịnh – người cuối cùng – kết thúc, thì Kỷ Hạ Dương bất ngờ lên tiếng:
"Tổng giám đốc Du, tôi vẫn chưa phát biểu."
"..." Du Văn Lâm kìm nén biểu cảm, nhưng ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc: "Thật sao? Xin lỗi, mời cậu."
Lăng Tử Thanh hoàn toàn bất ngờ, đầu ngón tay khẽ ấn xuống đầu bút.
Kỷ Hạ Dương muốn báo cáo ư? Ai viết bài cho hắn? Dù có trình bày xong, lỡ bị hỏi thì có trả lời được không? Anh bắt đầu nghĩ đến hàng loạt tình huống Kỷ Hạ Dương bị vấp, đội quần lên đầu, từng cảnh tượng hiện ra sống động như bản preview.
Lăng Tử Thanh đang do dự có nên ngăn lại không, thì bất chợt chạm phải ánh mắt của Kỷ Hạ Dương.
Dù đã được tổng giám đốc cho phép, Kỷ Hạ Dương vẫn đang chờ phản ứng của anh.
Đôi mắt kiên định, sáng rỡ, khoé môi hơi mím, lộ chút căng thẳng. Hắn nhìn anh như mọi ngày, không giấu giếm cảm xúc.
Dù mặc vest như sếp lớn, nhưng trước mặt anh, Kỷ Hạ Dương vẫn là gương mặt ngoan ngoãn, quen thuộc.
Lòng Lăng Tử Thanh xao xuyến.
Kỷ Hạ Dương đặt hết niềm tin vào anh, còn anh lại…
Bụp! Tất cả viễn cảnh bi thảm trong đầu vỡ tan, biến mất sạch.
Lăng Tử Thanh nhìn lại bản báo cáo của mình, không còn thấy nó hoàn hảo hay an toàn nữa – mà chỉ thấy tội lỗi.
Anh chỉ lo cho bản thân, chưa từng nghĩ đến mong muốn của Kỷ Hạ Dương.
Kỷ Hạ Dương muốn tự mình phát biểu.
Lăng Tử Thanh không còn lo lắng hay bồn chồn. Anh nhẹ nhàng gật đầu với Kỷ Hạ Dương.
Ý là: Tôi ủng hộ cậu.
Kỷ Hạ Dương nhận được tín hiệu, hừng hực khí thế: "Tuần trước..."
Lăng Tử Thanh không còn cố tìm lỗi trong lời nói Kỷ Hạ Dương, không lật lại bản thảo của mình để bổ sung, cũng chẳng quan tâm biểu cảm người khác.
Anh chỉ chăm chú nhìn Kỷ Hạ Dương, khoé môi không khỏi cong lên.
Trong ánh mắt Kỷ Hạ Dương, ánh lên một thứ ánh sáng rực rỡ – thứ ánh sáng của niềm vui chân thành.