Chương 24: Bạn Bè

Sói Con Nhà Hào Môn - Chanh Tử Đản Thát thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giấc mơ của Lăng Tử Thanh không hẳn là cơn ác mộng.
Nó chỉ đơn giản là tái hiện lại ký ức tuổi thơ. Mẹ anh gói ghém đồ đạc ở quê, dẫn anh ra ven đường chờ xe buýt lên huyện.
Hai mẹ con vừa ra khỏi nhà đã thu hút ánh mắt dòm ngó từ khắp nơi. Ông nội hét lớn: "Để Thanh Thanh lại!" – vừa nói vừa xô bố anh sang một bên. Bố anh tức giận, vừa phả khói thuốc vừa gào lên: "Tao sẽ có con khác!" – Hàng xóm nghe tiếng cãi vã liền thò đầu ra, chỉ trỏ, bàn tán về mẹ anh.
Một tay mẹ xách túi, tay kia nhẹ nhàng xoa đầu con trai, rồi khẽ khàng bịt tai anh lại, mong rằng đứa trẻ nhỏ đừng nghe thấy những lời thị phi đầy sân sau.
Nhưng Lăng Tử Thanh vẫn nghe rõ từng chữ.
"Ngày nào cũng chỉ biết học, thi với chả thố, chẳng chăm con, chẳng nấu cơm. Chồng nó không tìm người khác mới lạ!"
"Họ thật sự kiện nhau ra tòa à? Ghê thật."
"Tôi cá là cô ta có người khác rồi!"
Lúc ấy, Lăng Tử Thanh còn ngây thơ, ngước lên hỏi mẹ: "Mẹ ơi, họ đang nói gì vậy?"
Mẹ anh cười gượng, quỳ xuống chỉnh lại áo khoác cho anh: "Không liên quan đến mẹ con mình đâu."
Lăng Tử Thanh nửa hiểu nửa không, gật đầu: "Mẹ ơi, mình đi đâu vậy?"
"Đi về ký túc xá của mẹ. Từ nay về sau, ngày nào con cũng được ở cạnh mẹ rồi."
"Vậy bố thì sao?"
"Bố mẹ sẽ không sống cùng nhau nữa."
"Tại sao vậy ạ?"
Mẹ Lăng nghẹn lời, há hốc miệng nhưng không thể trả lời.
Lúc đó, cô em chồng chạy tới, nắm tay mẹ anh níu kéo: "Chị dâu ơi, một mình chị nuôi sao nổi con? Để Thanh Thanh ở lại đi."
"Không được. Tòa đã phán quyết rồi, con sẽ theo tôi. Đừng khuyên nữa."
"Tòa biết gì về việc nuôi con một mình khó khăn thế nào!"
"Tôi có việc làm ổn định, đủ nuôi con."
"Thôi đi, lương một tháng của chị có bao nhiêu? Khi chị đi làm, ai chăm thằng bé? Hay... chị nói lại với anh cả đi. Anh ấy chỉ là bất cẩn, chứ trong lòng vẫn còn mẹ con chị mà."
Mẹ Lăng trừng mắt nhìn cô em chồng, ôm chặt Lăng Tử Thanh: "Đừng nói nữa! Không thay đổi được đâu! Nhà cô muốn có con cháu thì bảo người đàn bà kia đẻ cho!"
Cô em chồng muốn níu kéo Lăng Tử Thanh, bèn cúi xuống, dịu dàng hỏi: "Tử Thanh, con định bỏ rơi bố à? Bố hay mua kẹo, mua đồ chơi cho con mà..."
Mẹ Lăng cười lạnh, giọng sắc như dao: "Ông ta đưa Tử Thanh đi mua những thứ đó để... Cô cứ nói tiếp đi, tôi sẽ phanh phui hết những 'chuyện tốt' ấy ra ngoài. Xem nhà các cô còn dám ở lại cái làng này không?"
Cô em chồng hết cách, run rẩy chỉ tay vào mặt mẹ Lăng, rồi gằn giọng: "Đồ độc ác! Tôi nghe nói ở thành phố, chị có..."
Lăng Tử Thanh không nghe rõ nửa câu sau vì đã bị mẹ bịt tai. Hồi ấy còn nhỏ, chưa hiểu chuyện người lớn, nhưng biết rõ ánh mắt xung quanh thật đáng sợ. Đứng chờ xe trên con đường vắng, lòng anh bồn chồn đến nghẹn thở.
Đúng lúc trời đổ mưa, xe lên huyện giảm chuyến, những chiếc xe lướt qua đều chật kín người. Lăng Tử Thanh và mẹ chờ rất lâu mà chẳng bắt được xe nào, chỉ biết nhìn dòng xe cộ vụt qua trước mắt.
Cơn ác mộng của Lăng Tử Thanh chính là hình ảnh đó – cảm giác tuyệt vọng khi chờ xe mãi không đến. Cuối cùng, một chiếc xe buýt từ xa lao tới, ánh đèn pha rọi thẳng vào mặt, chói lóa đến mức anh không thể mở mắt. Anh giơ tay vẫy, nhưng chiếc xe vẫn lao vụt đi không dừng lại...
Ầm!
Lăng Tử Thanh bừng tỉnh, ngơ ngác nhìn trần nhà xa lạ.
Đây là đâu? Anh đã lên xe chưa?
Anh cố trấn tĩnh, quay người nhìn điện thoại trên tủ đầu giường – rồi mới trở về thực tại. Anh không còn là đứa trẻ ngây thơ năm xưa. Vì đau dạ dày, anh không thể về nhà, nên mới ở lại biệt thự chủ tịch một đêm.
Còn mơ thấy chuyện cách đây hơn hai mươi năm – bố ngoại tình, đổ lỗi cho mẹ vì lên thành phố làm công nhân thay vì ở nhà nội trợ, rồi mẹ đệ đơn ly hôn trong uất ức.
Lăng Tử Thanh ngồi dậy, xoa xoa trán, cảm thấy cổ họng khô khốc.
Anh xuống tầng dưới uống nước, thì chạm mặt Kỷ Hạ Dương.
Kỷ Hạ Dương lại bắt đầu lảm nhảm, nói toàn chuyện chẳng giống ký ức của anh – nào là đi học muộn, bị quái vật đuổi, đến ác mộng cũng phải ồn ào lộn xộn.
Nhưng Lăng Tử Thanh không thấy phiền. Giờ đây anh cần một thứ gì đó thật sống động để nhắc nhở mình rằng mình đang ở "hai mươi năm sau". Giọng nói rộn ràng, tràn đầy năng lượng của Kỷ Hạ Dương – hoàn toàn trái ngược với quá khứ tăm tối của anh – chính là thứ anh cần lúc này.
Lăng Tử Thanh rót thêm một cốc nước, rồi cùng Kỷ Hạ Dương ra phòng ăn.
Và tiếp tục nghe hắn lải nhải.
Kỷ Hạ Dương nói hoài cũng khát, ánh mắt dán chặt vào cốc nước trong tay Lăng Tử Thanh: "Anh uống nữa không?"
"Tôi lấy cho cậu cốc khác." Lăng Tử Thanh định đứng dậy.
Kỷ Hạ Dương giữ lại: "Không cần, để tôi đi. Anh có muốn ăn gì thêm không?"
"Không cần."
"Ừa ừa, tôi quay lại ngay."
Kỷ Hạ Dương nhanh nhẹn bật dậy, chạy đi.
Chưa kịp chớp mắt, hắn quay lại với hai que kem.
"Anh ăn không?" Kỷ Hạ Dương đưa một que sang: "Ở chỗ các anh chắc không có món này nhỉ?"
Lăng Tử Thanh nhận lấy, liếc nhìn thương hiệu trên bao bì: "Đúng là không có."
"Hẹ hẹ, coi như đặc sản nơi đây! Tôi ăn từ nhỏ đến giờ rồi."
"Dạ dày tôi đang khó chịu, không ăn được."
"Ô!" Kỷ Hạ Dương vỗ trán: "Tôi quên mất!"
Lăng Tử Thanh mỉm cười: "Cậu cũng đừng ăn, tối mà ăn lạnh không tốt."
Kỷ Hạ Dương lập tức đặt kem xuống: "Ừa, không ăn nữa. Nhưng tôi vẫn khát nước..."
Ánh mắt lại dán vào cốc nước của anh.
Lăng Tử Thanh hiểu Kỷ Hạ Dương lười quay vào bếp, thấy bản thân cũng không còn khát, liền nói: "Tôi uống xong rồi, nếu cậu muốn..."
"Không sao, tôi không ngại!" Kỷ Hạ Dương cầm cốc lên, dốc cạn vào họng: "Ưm, nước ngọt quá."
Lăng Tử Thanh nhìn dáng vẻ hí hửng của Kỷ Hạ Dương, đoán bừa: "Cậu chưa ngủ đúng không?"
"Ừa, đang chơi game á. U Linh 3(*), anh chơi chưa?"
(*) Snipe: Ghost Warrior 3 trên Play Station.
"Chưa."
"Muốn thử không?"
"Muộn rồi, để dịp khác."
Kỷ Hạ Dương không ép, uống cạn cốc rồi hỏi: "Mai anh định làm gì?"
"Phải xem chủ tịch có sắp xếp gì đã."
"Hầy, anh thật sự nghĩ bố tôi giữ anh lại để làm việc à? Ổng lấy cớ thôi."
Lăng Tử Thanh nhíu mày: "Không phải. Tôi chưa báo cáo công việc tuần này."
Kỷ Hạ Dương lắc đầu như trống bỏi: "Có gì đâu mà tốn thời gian. Ngày mai bố tôi sẽ đi trồng hoa với mẹ. Trồng hoa cực lắm, chắc chắn mất cả ngày... Anh muốn làm việc cũng chẳng có ai làm cùng."
Lăng Tử Thanh nghĩ lại thấy đúng: "Chủ tịch Kỷ thường nghỉ thứ Bảy."
"Vậy anh định về nhà à?"
"Chưa biết, chắc sẽ ghé quán cafe của bạn."
Trên đường về nhà, Lăng Tử Thanh phải đi qua đường Giang Nghi. Con đường này vừa khai trương một quán cafe tuần trước, bạn anh đã mời anh đến chơi tận hai lần.
Dạo này tăng ca liên tục, anh không đi được, chỉ gửi một phong bì mừng khai trương cho có lệ. Nhưng bạn anh đâu thiếu tiền, quan trọng là sự hiện diện. Mai rảnh, anh nên ghé qua một chút.
Kỷ Hạ Dương vừa nghe liền hào hứng, kéo ghế sát lại: "Cho tôi đi với!"
Lăng Tử Thanh nghĩ cũng hay, có thể giới thiệu thêm khách cho bạn: "Ừ, cậu muốn rủ thêm ai không? Đi đông vui hơn."
"Ặc... Tôi đi tham khảo trước, thích thì rủ tụi nó sau!"
"Ừm."
Anh hỏi cho có, không ép. Thấy Kỷ Hạ Dương không muốn rủ bạn, Lăng Tử Thanh cũng không miễn cưỡng.
"Khuya rồi, đi ngủ nhé?"
"Ừm."
"Chờ chút, để tôi dọn cốc đã."
"Ừm."
Lăng Tử Thanh đứng đợi, lát sau thấy Kỷ Hạ Dương xách theo một bình giữ nhiệt. Hắn bước tới, nghênh mặt, gõ gõ vào bình: "Anh cầm đi, lát nữa khát cũng không phải xuống."
Lăng Tử Thanh ngẩn người, rồi mới đưa tay nhận: "Cảm ơn."
"Nặng lắm, để tôi xách."
"Để tôi."
"Tôi cơ bắp hơn! Anh muốn so với tôi không?"
Kỷ Hạ Dương háo hức giơ tay, định khoe cơ bắp thật.
"Không cần, cậu cứ cầm đi." Lăng Tử Thanh thừa biết mình chỉ là dân văn phòng, thẻ gym còn chưa rách tem, làm sao so được, đành xìu xuống.
Kỷ Hạ Dương hài lòng, vừa hạ tay xuống còn tiện thể xoa đầu anh một cái.
Lăng Tử Thanh hơi ngạc nhiên, nhưng không tránh.
Anh cũng từng xoa đầu Kỷ Hạ Dương mà, coi như huề.
Đến trước cửa phòng, Kỷ Hạ Dương mới nhét bình giữ nhiệt vào tay anh: "Khoan, đừng đóng cửa vội."
Lăng Tử Thanh ngơ ngác, ôm bình nước nhìn người kia chạy như cơn gió về phòng.
Chẳng bao lâu sau, Kỷ Hạ Dương quay lại, ôm theo một mô hình siêu nhân: "Anh giữ cái này đi! Trừ tà đó, không gặp ác mộng nữa!"
Lăng Tử Thanh: "..."
Nhưng sao anh cứ thấy để món đồ chơi này trong phòng mới dễ gặp ác mộng hơn ấy nhỉ?
Ánh đèn hành lang mờ ảo, Kỷ Hạ Dương vội vã túm lấy mô hình siêu nhân, không để ý đang thở hổn hển, lao thẳng vào phòng anh. Soi soi, ngó ngó, chọn góc giữa cửa sổ và giường, đặt đèn ngủ xuống đất, thay bằng mô hình siêu nhân của mình.
Kỷ Hạ Dương vỗ tay, cười tươi như hoa: "Đừng lo trễ xe nữa nhé! Siêu nhân sẽ bế anh bay vèo!"
Lăng Tử Thanh bó tay, nhưng khó kìm nén nụ cười trước gương mặt rạng rỡ kia: "Cảm ơn cậu."
"Khách sáo làm gì. Anh ngủ sớm nhé, ngủ ngon!"
"Ngủ ngon."
Lăng Tử Thanh tiễn Kỷ Hạ Dương, đóng cửa lại, rồi mới chăm chú ngắm mô hình siêu nhân.
Mô hình vẫn còn mới, nhưng bên hông có ký tên bằng bút màu, xiêu vẹo:
"Kỷ Hạ Dương!!!"
Nét chữ trẻ con, tròn trịa, chữ "Hạ" còn thiếu một nét.
Lăng Tử Thanh không nhịn được mà bật cười. Anh đoán chắc con siêu nhân này nhỏ hơn Kỷ Hạ Dương vài tuổi, nhưng không hiểu vì sao cậu bé Kỷ lại ký tên lên đó.
Anh ngắm một hồi rồi đi ngủ, nhắm mắt vẫn còn chút lo lắng.
Lỡ lại gặp ác mộng thì sao?
Anh ghét cảm giác bị xem thường, bị ra lệnh khi còn nhỏ.
Lăng Tử Thanh mở mắt, vừa lật người đã thấy mô hình siêu nhân, nhớ lại lời nói ngốc nghếch nãy giờ... "Siêu nhân sẽ bế anh bay vèo!"
Anh không biết siêu nhân này có năng lực gì, nhưng lại nhớ đến ánh mắt chân thành, đầy lo lắng của Kỷ Hạ Dương lúc nãy.
Lăng Tử Thanh thở dài, bắt đầu nghĩ xem mai nên giới thiệu Kỷ Hạ Dương thế nào với bạn mình.
Giới thiệu là sếp... hay là bạn?
Anh cứ tự hỏi mãi, rồi chìm vào giấc ngủ.
Một đêm yên bình, không mộng mị.
—————
Dù Kỷ Hạ Dương lúc nào cũng lông bông, nhưng lại rất hiểu tính hai vị phụ mẫu.
Chủ tịch Kỷ đã đi trồng hoa với vợ từ sáng sớm, chẳng màng việc công, cũng chẳng để ý việc Kỷ Hạ Dương từ sáng tinh mơ đã bám theo Lăng Tử Thanh.
Kỷ phu nhân thấy hai người xuống, chỉ dặn: "Ăn sáng ở nhà đi, bảo thím hâm lại đồ ăn cho hai đứa," rồi quay lại miệt mài cuốc đất.
Lăng Tử Thanh chào buổi sáng xong, theo cô giúp việc vào phòng ăn.
Kỷ Hạ Dương chạy đến, nhẹ nhàng vén tóc mái mẹ cho gọn: "Wa, đẹp hơn rồi!"
Kỷ phu nhân cười khẽ: "Ngoan thế, lại muốn xin gì à?"
"Không ạ, con định ra ngoài, không ăn với bố mẹ được."
"Ra ngoài đâu?"
"Đi uống cafe với Tử Thanh ạ."
"Ừ được, nhưng ăn sáng xong hãy đi nhé."
Tính tình bà Kỷ dịu dàng, nhẹ nhàng dỗ dành Kỷ Hạ Dương ăn nhanh.
Ông Kỷ nghe con trai la hét định chuồn, liếc mắt sang, nhưng vừa biết là đi với Lăng Tử Thanh, liền im lặng cúi xuống, mải mê tính toán cách trồng lô hạt giống kia.
Hai người ăn sáng xong liền kéo nhau ra ngoài, tài xế vẫn là lão Trương. Lão Trương thấy cả hai cùng đi, hỏi theo thói quen: "Đi công ty à?"
Kỷ Hạ Dương vội vàng nhào tới tựa lưng ghế lái, oang oang: "Không phải! Tụi cháu không đi làm! Là đi chơi với nhau!"
Lăng Tử Thanh chớp mắt nghi ngờ, nghĩ thầm chắc Kỷ Hạ Dương đang "high" vì được nghỉ.
Lão Trương làm việc cho nhà họ Kỷ lâu năm, rất biết cách dỗ trẻ: "Thế à? Muốn đi đâu chơi vậy?"
Kỷ Hạ Dương quay sang, ánh mắt lấp lánh, chờ đợi nhìn Lăng Tử Thanh.
Lăng Tử Thanh nói: "Số 55 đường Giang Nghi, tôi sẽ gửi định vị."
Lão Trương ừ một tiếng, khởi động xe, xuất phát.
Sự háo hức của Kỷ Hạ Dương không hề giảm, liên tục hỏi Lăng Tử Thanh.
"Còn bao lâu nữa đến?"
"Một tiếng. Cậu có thể chợp mắt chút."
"Ta nên mua quà không?"
"Gần đến thì mua hoa."
"Chủ quán là nam hay nữ?"
"Là một cặp vợ chồng."
"Anh quen họ thế nào?"
"Bạn đại học."
Lăng Tử Thanh trả lời từng câu hỏi, thấy có chút mệt mỏi.
Kỷ Hạ Dương bất ngờ rút ra một bình giữ nhiệt: "Giọng anh khàn rồi. Uống chút trà đại mạch, tốt cho dạ dày."
Lăng Tử Thanh ngạc nhiên: "Cậu mang lên từ lúc nào vậy?"
"Tôi cầm suốt mà." Kỷ Hạ Dương trề môi: "Anh chả để ý tôi."
Quả thật Lăng Tử Thanh không để ý. Anh nghĩ thầm: Trong biệt thự có chủ tịch, phu nhân, quản gia, giúp việc... anh phải quan sát, ghi nhớ để còn cảm ơn, đâu có thời gian để ý Kỷ Hạ Dương.
Nhưng Kỷ Hạ Dương chẳng để bụng, lại tiếp tục lôi ra một cái gối ôm: "Anh lạnh không? Mở ra là thành chăn nhỏ luôn."
Lăng Tử Thanh đơ người.
Rốt cuộc Kỷ Hạ Dương mang bao nhiêu đồ lên xe vậy?
Thấy anh sửng sốt, Kỷ Hạ Dương chu đáo trải chăn: "Còn lâu mới đến, anh ngủ bù đi."
Nói xong còn vỗ vỗ tay như ru ngủ.
Ban đầu Lăng Tử Thanh hơi sượng, nhưng nhớ đến hai chữ "bạn bè" tối qua, lòng dịu lại. Anh vốn không thích kết bạn với cấp trên, nhưng...
Lăng Tử Thanh nhìn gương mặt chân thành kia, rồi nghĩ: Có điều gì đó khác biệt.
Bạn thì bạn đi.
Anh nghe lời ngả người ra sau, nhắm mắt. Nhưng chưa kịp ngủ sâu, chợt nhận ra những cái vỗ tay đã ngừng, liền quay sang nhìn.
Tốt thật, Kỷ Hạ Dương đã tự ru mình vào giấc ngủ rồi.
Gần đến nơi, Kỷ Hạ Dương mới tỉnh. Lăng Tử Thanh đã đặt quà trước, tính toán thời gian vừa kịp.
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ như dự tính. Hai người xuống xe trước cửa quán cafe, đúng lúc thấy shipper giao hàng, nhận hai bó hoa tươi và hai hộp quà đồ trang trí.
Kỷ Hạ Dương ngạc nhiên: "Wow! Anh mua giúp tôi luôn hả? Tôi còn tưởng ăn no nê ở quán là quà rồi!"
Lăng Tử Thanh chọc ghẹo: "Chắc chắn sẽ no căng, nhưng không tính là quà được đâu."
Kỷ Hạ Dương mặt dày cười hềnh hệch: "Đúng rồi, tôi ăn nhiều mà."
Lăng Tử Thanh bật cười: "Đi thôi."
Hai người bước vào quán, tiếng chuông cửa vang lên hòa cùng tiếng chào đón thân thiết.
"A! Tử Thanh đến rồi!" Ông chủ bước ra từ quầy bar: "Cuối cùng cũng thấy mặt cậu!"
Lăng Tử Thanh cười: "Xin lỗi, hôm khai trương không tới được. Đây là..."
Anh định giới thiệu Kỷ Hạ Dương, nhưng đối phương đã nhanh nhảu chen ngang:
"Tôi là Kỷ Hạ Dương, bạn thân của Tử Thanh!"
Còn nhấn mạnh chữ "bạn thân", ngẩng cao đầu, cực kỳ tự hào.
Chủ quán sửng sốt trước màn chào hỏi ngây thơ này, tròn mắt: "Chào... chào cậu."
Lăng Tử Thanh thầm thở dài.
Là bạn thân, hay là... bạn nhỏ đây?
-----
Tác giả có lời muốn nói:
Sau này chính là bạn nhỏ nhà Tử Thanh đó~