Chương 5: Kẻ trộm áo

Sói Con Nhà Hào Môn - Chanh Tử Đản Thát thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người đến tìm Kỷ Hạ Dương là một gã đàn ông trẻ tuổi, trạc hai mươi tuổi.
Mày rậm, mắt to, mặt vuông, đầu trọc lốc. Thân hình cao lớn, phong cách ăn mặc quê mùa, bộ vest xanh hải quân phối với chiếc áo thun in dòng chữ "Zai đẹp" neon to đùng.
Chiếc quần nhăn nhúm, bám đầy đất bùn không còn giữ được form, đôi dép lê càng tệ hơn, nhìn mà kinh người.
Xấu đến mức không nhận ra hình dáng ban đầu, nếu không nhờ hoa văn đặc trưng trên áo, Lăng Tử Thanh không thể nhanh chóng xác định đó chính là bộ vest thuộc về Kỷ Hạ Dương.
Lăng Tử Thanh mở cửa, cởi tạp dề chuẩn bị đối mặt với kẻ bạn hay lừa đảo, chuyên cướp đồ của mình.
Nhưng vừa cởi tạp dề, anh nhận thấy sức chiến đấu của mình giảm sút vì chiếc áo khoác trên người.
Nói thẳng ra, chiếc áo khoác này theo phong cách đáng yêu, trẻ trung.
Màu trắng be, rộng thùng thình, mềm mại, in cả hình chú chó trong phim hoạt hình, mũ áo đính hai cái tai, kèm hai cục bông nhỏ trên dây kéo.
Giờ anh trông rất vô hại.
Còn có chút dễ thương.
Lăng Tử Thanh không có thời gian thay đồ, chỉ có thể căng da đầu đối mặt với vị khách mới.
Anh đến cửa, nhíu mày, khoanh tay, vẻ mặt như muốn nói đừng dây vào chuyện của tôi.
Gã đô con bước vào nhà, đụng mặt anh, lập tức ngơ ngác: "Cậu..."
Lăng Tử Thanh thầm nghĩ khí thế của mình vẫn còn, cười lạnh: "Tôi là..."
Gã đô con bỗng mỉm cười, chốt hạ: "Người anh em mới đây!!"
Lăng Tử Thanh: "..."
Sao đám bạn ngốc nghếch của Kỷ Hạ Dương đều coi anh là người một nhà thế?
Hình như gã không nhận ra sắc mặt đen xì của Lăng Tử Thanh, vẫn cợt nhả: "Tôi là lão Diêu, cậu tên gì?"
Gã đô con vừa nói vừa thay dép, quen cửa quen nẻo cứ như ở nhà mình.
Lăng Tử Thanh nhấp môi, ngay lập tức công khai thân phận: "Tôi là trợ lý chủ tịch Kỷ phái đến, Lăng Tử Thanh."
Anh đưa ra danh tính của chủ tịch Kỷ, muốn lão Diêu có cảm giác nguy hiểm.
Nhưng lão Diêu lại cười phá lên: "Thế à! Tôi thấy anh mặc đồ của Hạ Dương, còn tưởng..."
Lăng Tử Thanh không có tâm trạng nói chuyện, ngắt lời: "Cậu cũng đang mặc đồ của chủ tịch Kỷ."
Đúng lúc gã đổi giày xong, đứng thẳng người, dựa vào chiều cao để nhìn xuống: "Đúng, thì sao?"
Lăng Tử Thanh thực sự rất muốn ném tên này ra khỏi cửa.
Nhưng anh là người lịch sự, càng không phải người... không biết tự lượng sức mình.
Lão Diêu còn cao hơn Kỷ Hạ Dương 1m86, đô con, vừa nhìn đã biết chính là thể loại đầu gấu hay gây sự. Lăng Tử Thanh chỉ 1m8, người gầy, suốt ngày ngồi văn phòng, không có nhiều thời gian tập luyện.
Khoảng cách sức chiến đấu giữa hai người chênh lệch, chắc phải gấp mấy lần Kỷ Hạ Dương.
Lăng Tử Thanh không nhịn được, hỏi: "Cậu đi phỏng vấn thật à?"
Lão Diêu có vẻ ngạc nhiên: "Hạ Dương nói à?"
Lăng Tử Thanh gật đầu, chuẩn bị mở miệng thì có tiếng gọi từ cầu thang bên kia.
"Đến rồi chứ lão Diêu!"
Kỷ Hạ Dương đã tắm xong, nhảy lò cong xuống tầng 1.
Lăng Tử Thanh quay lại, vừa thấy chiếc áo khoác cùng kiểu với mình trên người Kỷ Hạ Dương, nhíu mày.
Lão Diêu vui vẻ hẳn, đi lên chào: "Ừ, phỏng vấn xong là đến chỗ cậu luôn!"
Kỷ Hạ Dương cười hehe, quay đầu nhìn Lăng Tử Thanh, lập sửng sốt.
Sửng sốt đến mức suýt ngã.
Lão Diêu phản ứng nhanh, nhanh chóng đỡ hắn: "Cẩn thận."
Kỷ Hạ Dương miệng thì cảm ơn, nhưng mắt không rời khỏi Lăng Tử Thanh.
Không chỉ không rời mắt, thậm chí còn tiến lại gần.
"Wa!!" Kỷ Hạ Dương nhảy vòng quanh Lăng Tử Thanh: "Bộ này hợp với cậu thế!"
Trán Lăng Tử Thanh càng nhăn: "Cậu cố tình để tôi mặc áo này?"
Kỷ Hạ Dương không trả lời, chuyển qua đứng kề vai với anh: "Lão Diêu, bọn mình mặc đẹp không?"
Gã hùa theo: "Đẹp! Đẹp quá đi!"
Kỷ Hạ Dương cười càng tươi hơn: "Mình cũng thấy thế! Hãng này đẹp thật! Biết thế đợt trước mua nhiều hơn..."
Lăng Tử Thanh thấy cả hai bắt đầu tán dóc, mở miệng ngắt lời: "Sếp Kỷ, đây là người mượn quần áo của cậu để đi phỏng vấn à?"
Giờ Kỷ Hạ Dương mới nhớ ra: "Ừa. Lão Diêu, mày phỏng vấn thế nào rồi?"
Lão Diêu lập tức mặt mày xụ xuống: "Họ từ chối tao rồi."
"Ồ, công ty nào thế?"
"Xong rồi thì đừng nhắc nữa."
"Cũng đúng, công ty tiếp theo sẽ tốt hơn!"
Lăng Tử Thanh nhìn gương mặt sầu bi của lão Diêu, biết không phải lúc hỏi về bộ vest đang ở đâu, chỉ im lặng nhẹ nhàng quan sát.
Kỷ Hạ Dương đột nhiên đổi chủ đề: "Không thì hỏi Tử Thanh đi. Cậu ấy giỏi lắm, có khi còn thuyết phục được bố tao châm chước tuyển mày đó."
Lão Diêu ngơ ngác: "Hả?"
Lăng Tử Thanh cũng sửng sốt: "Sao cậu biết?"
Kỷ Hạ Dương nhún vai: "Vì mấy trợ lý khác của ông già tôi đều già khú cả."
Lăng Tử Thanh: "..."
Có lý ghê, không phản bác được.
Kỷ Hạ Dương tự cho rằng im lặng là đồng ý, nài nỉ: "Cậu dạy lão Diêu đi. Nó..."
Lão Diêu xen vào: "Tao đi tắm rồi nói tiếp được không?"
Gương mặt vô tư của Kỷ Hạ Dương thoáng chút xấu hổ, cười gượng: "Ok, mày tắm đi."
Lăng Tử Thanh nháy mắt hiểu ra.
Hai người này cũng không thân cho lắm.
Lăng Tử Thanh nghĩ nếu mình cứ ở lại thì không thể chấm dứt không khí khó xử này, dứt khoát nói: "Tôi có việc phải đi trước. Cháo ở trong nồi cơm điện, đến giờ là ăn được."
Kỷ Hạ Dương nhảy dựng lên: "Hả? Cậu đi á? Có chuyện gì thế?"
"Có việc phát sinh..."
"Hiểu rồi, tôi đưa cậu đi."
Kỷ Hạ Dương vừa nghe đến cụm "phát sinh", liền bỗng nhớ lại buổi họp sóng gió, lập tức chuyển sang chế độ tiễn khách.
Lăng Tử Thanh vốn định từ chối, nhưng nhìn lão Diêu đang dòm ngó đồ đạc trong nhà lại đổi ý.
"Được, phiền cậu rồi."
———
Ngoài trời vẫn mưa to không ngớt.
Khi lời của Kỷ Hạ Dương vừa nói ra, liền thấy môi Lăng Tử Thanh mấp máy như không tình nguyện.
Hắn cảm thấy mình sắp bị từ chối, đầu óc nhanh chóng lướt qua vài câu thuyết phục: Anh đưa tôi về, tôi cũng phải đưa anh về cho công bằng, gọi xe bất tiện lắm, đi xe của tôi tốt hơn, vừa lúc muốn thử tính năng xe mới, tôi mất ngủ, muốn đi hóng gió...
See! Hắn thông minh không!
See! Tử Thanh không từ chối mà đồng ý đó!
Kỷ Hạ Dương mừng rỡ, nhanh chóng đưa đón người ta, chỉ kịp bỏ lại một câu với lão Diêu: "Mày cứ thoải mái nhé, cứ chọn quần áo, đồ đạc đi... À, để lại cho tao chút cháo, không đủ thì gọi đồ ăn! Tôi mời!"
Lão Diêu ra dấu OK: "Đi cẩn thận nhé!"
Kỷ Hạ Dương gật đầu, định nói thêm vài câu, lại thấy Lăng Tử Thanh đã đứng chờ cạnh xe: "Đi đây, không cần tiễn."
Lão Diêu cũng không định tiễn cả hai, chỉ vẫy tay rồi quay người.
Trên đường, Lăng Tử Thanh im lặng, nhìn những hạt mưa đập lên cửa kính.
Kỷ Hạ Dương chán nản, lại bắt đầu mở miệng theo thói quen: "Ồ, cây bên kia bị đổ rồi, ban nãy gió to thế nào! Đèn giao thông cũng sạch bong, trông mới hẳn... Ủa?"
Kỷ Hạ Dương dừng lại khi đèn chuyển đỏ, tiện đà lướt qua ghế phụ lái.
Lăng Tử Thanh chỉ tập trung nhìn những giọt mưa chảy xuống. Cằm hơi nâng lên, tạo thành đường cong xinh đẹp với chiếc cổ mảnh mai, chiếc mũi càng cao thẳng hơn khi nhìn từ phía bên, đôi mắt sáng trong như chứa đầy nước, hàng mi dài khẽ rung, mang theo nét đẹp thanh tú động lòng người.
Đúng là "góc nghiêng thần thánh".
Kỷ Hạ Dương ngơ ngẩn ngắm nhìn, cảm thán: Tử Thanh đẹp không góc chết~
Cặp mắt xinh đẹp đó đột động chuyển động, dừng lại trên người hắn.
Lăng Tử Thanh nghiêm túc nói: "Tôi để quên đồng hồ ở nhà cậu rồi."
Kỷ Hạ Dương bị bắt quả tang đang nhìn trộm đối phương, quay ngoắt đi giả vờ: "Ồ... Anh để đâu? lát về tôi tìm cho anh."
"Bàn trà phòng khách."
"Ok, lát về tôi tìm, tối nay mang cho anh nhé?"
Còn có thể đi ăn tối cùng nhau.
Kỷ Hạ Dương thầm bổ sung, chưa kịp nói ra.
Lăng Tử Thanh từ chối: "Không cần, mai tôi đến lấy."
Kỷ Hạ Dương thất vọng, thấy đèn chuyển xanh liền bấm còi giục xe phía trước.
Hắn vượt qua cột đèn giao thông này, con đường tiếp theo rất thông thoáng, không chỉ không tắc đường, ngay cả đèn đỏ cũng không gặp nữa.
Trước khi xuống xe, Lăng Tử Thanh nói: "Có một đầu sách là 'Cẩm nang xin việc' rất phù hợp với lão Diêu."
Kỷ Hạ Dương ngơ ngác, cuối cùng mới nhớ đến người bạn đi phỏng vấn thất bại đang chờ mình an ủi, lái xe như bay về nhà.
Nhưng lão Diêu không cần hắn an ủi.
Gã bắt chéo chân ăn đồ ăn gọi về, xem TV, không thèm quay đầu khi nghe tiếng mở cửa.
"Về rồi à." Giờ gã mới hỏi cho có lệ.
Kỷ Hạ Dương trợn mắt, loay hoay tìm đồng hồ.
Trên bàn trà lớn la liệt đồ ăn, bàn nhỏ trống trơn, chẳng có gì cả.
Kỷ Hạ Dương ngập ngừng: "Lão Diêu, mày..."
Giờ lão Diêu mới sực tỉnh, nhíu mày quay lại nói: "À, tao ăn trước. Chưa ăn cháo của mày đâu, vẫn còn trong nồi cơm điện đấy."
Kỷ Hạ Dương gật đầu, lấy điện thoại ra: "Gọi đồ ăn hết bao nhiêu?"
"500."
"Tao chuyển rồi, mày thấy cái đồng hồ trên bàn không?"
Lão Diêu xác nhận nhận tiền rồi mới hỏi: "Đồng hồ nào?"
Kỷ Hạ Dương không rõ, chỉ có thể cố gắng nhớ lại khi Lăng Tử Thanh đeo nó: "Hình như màu đen..."
Lão Diêu bật cười: "Không thấy. Mày nhiều đồng hồ mà, tìm cái giống vậy là được."
"Không phải của tao, là của Tử Thanh."
"Khụ!"
Lão Diêu bị sặc Coca, không kịp lau miệng mà bật dậy: "Phiền thật, mày ăn đi, để tao tìm."
Kỷ Hạ Dương để ý cái túi quần phồng lên của gã, nhíu mày, do dự một lúc, vẫn im lặng: "Ờ, tao ăn đây."
Hắn biết đồng hồ đang nằm trong túi của lão Diêu.
Nhưng nói ra chính là bóc mẽ.
Dạo này lão Diêu rất khó khăn, lại không có việc làm nên hay có mấy trò móc túi: Ăn với nhau, trả trước rồi báo khống tiền, mượn đồ không trả, còn bán lấy tiền tiêu vặt.
Kỷ Hạ Dương luôn nhớ năm ấy được lão Diêu bảo vệ trong cuộc ẩu đả, bị thương cũng không bỏ rơi mình, nên chọn cách giả vờ không biết.
Dù gì hắn cũng không thiếu chút tiền nhỏ.
Nhưng hiện tại không giống, đồng hồ là của Lăng Tử Thanh.
Nếu lão Diêu không chịu trả...
Kỷ Hạ Dương chỉ nghĩ thôi cũng bực, bạo lực mở hộp cơm.
Lão Diêu nhận ra: "Sao thế? Lăng Tử Thanh trách mày?"
Kỷ Hạ Dương cúi đầu, không thèm nhìn gã: "Không."
Lão Diêu thở dài: "Đừng gạt tao, mày lúc nào cũng bực mình nếu bị mắng."
"Không có thật, Tử Thanh sẽ không bao giờ mắng ai."
"Thế... tụi mày nói những gì?"
Kỷ Hạ Dương nhớ lại lúc chia tay: "Tử Thanh nói 'Cẩm nang xin việc' rất hợp với mày."
Lão Diêu lập tức đổi thái độ: "Cẩm nang gì?"
"Cẩm nang xin việc, là sách ấy."
"Tao đếch cần, chẳng qua là trạng thái không tốt thôi."
Kỷ Hạ Dương không trả lời.
Hắn hy vọng lão Diêu có thể tỉnh táo. Lấy đồ của người khác cũng là trộm, nếu gã cứ sống theo kiểu không làm mà hưởng, tương lai có thể sẽ gây ra những chuyện quá đà hơn.
Lão Diêu lại hiểu lầm: "Mày cũng khinh tao như Lăng Tử Thanh à?"
Kỷ Hạ Dương đơ mặt: "Bọn mình không có khinh mày."
"Bọn mình? Mày đừng có ngu thế!"
"Ngu?"
Kỷ Hạ Dương rất ghét nghe từ này, nhíu mày.
Gã không nắm bắt được cảm xúc của đối phương, nói một tràng: "Nó là người của ông già mày, không đứng về phía mày đâu! Này, mày đừng chỉ nhìn mặt, thái độ sau lưng mày khác lắm, kỳ lắm..."
Kỷ Hạ Dương nhìn vẻ mặt nói bừa bạ của lão Diêu, cũng thấy rõ túi của gã chứa thứ gì đó.
Mọi chuyện "bồ hòn" hắn đã bỏ qua đều dội lại.
Lão Diêu coi hắn là kẻ ngốc, gọi một cái pizza 500 tệ mà không lấy hóa đơn, lén lút lấy máy chơi game khiến hắn chưa kịp sao lưu. Gã mặc thế này, rõ ràng là chẳng có buổi phỏng vấn nào, vậy mà còn đến than vãn thất bại của mình.
Nếu hắn có thể nhận ra, thì chắc chắn Lăng Tử Thanh đã nắm rõ từ lâu. Dù là vậy, anh lại không bóc mẻ, còn gợi ý cẩm nang phỏng vấn.
Giờ lão Diêu vẫn coi hắn là đồ ngốc, nói xấu Lăng Tử Thanh.
Kỷ Hạ Dương không nhịn được nữa, đập mạnh đũa xuống bàn: "Im đi!"
Lão Diêu sững sờ: "Mày bị sao thế?"
Kỷ Hạ Dương chỉ thẳng vào cái túi phồng lên, ra lệnh: "Trả đồng hồ đây! Nếu không tao sẽ gọi công an!"