107. Chương 107: Cơn bão (1)

Sói Săn Mồi

Chương 107: Cơn bão (1)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Oe… oe… oe…”
“Oe… Oe…”
Tiếng khóc của đứa trẻ khiến Long và mọi người đang đứng ngoài phòng sinh vui mừng. Long không thể kìm được cảm xúc, đứng bật dậy chạy đến cửa phòng. May mắn là anh vẫn giữ được bình tĩnh, nếu không chắc đã xông vào cửa mất.
“Mẹ… mẹ… Con có con rồi… Con của con đây…” Long quay sang nói với Xuân, giọng đầy phấn khích.
“Cái thằng… Đừng làm ồn nữa, ảnh hưởng đến người khác…” Xuân nhắc nhở nhưng niềm vui tràn ngập trên khuôn mặt cô khi sắp được bế đứa cháu nội.
“Cạch…” Cánh cửa phòng mở ra, mọi người ùa lại.
“Chúc mừng gia đình… Mẹ tròn con vuông… Bé trai… nặng bốn cân, rất khỏe mạnh…” Cô nữ hộ sinh vừa cười vừa bước ra, trên tay là một đứa bé bụ bẫm, hai má đỏ hồng đang ngủ ngon.
“Con… Con tôi…” Long không kìm được tiến lại gần, nhưng lúng túng không biết làm thế nào để bế đứa bé từ tay cô hộ sinh khiến Xuân bụm miệng cười.
“Thằng ngốc này… Một tay giữ đầu, tay kia bế lên… Nhẹ nhàng thôi…” Xuân dạy Long cách bế trẻ.
Long từ từ bế đứa bé trai kháu khỉnh lên. Lần đầu tiên chạm vào con, cảm giác hưng phấn tột độ. Anh nâng niu đứa bé như giữ một báu vật quý giá nhất đời.
“Hihi… Em trai dễ thương quá…”
“Ừm… Lớn lên nhất định sẽ rất đẹp trai…” Thảo và Quỳnh Anh vây quanh Long nói.
“Để mẹ bế cháu một chút…” Xuân không chờ đợi được tiến lên giành.
“Ặc… Cho con bế thêm một chút nữa…” Long hốt hoảng, anh vẫn chưa bế đủ.
“Hừ… Có cho tôi bế cháu tôi không thì bảo?” Xuân gắt giọng.
“Mẹ…” Long định từ chối để ôm con thêm chút nữa nhưng đột nhiên sắc mặt anh biến đổi, đẩy đứa bé qua cho Xuân trong sự ngỡ ngàng của cô.
“Mẹ… Ôm nó lùi ra sau đi…” Xuân đang định trách mắng thì Long đã khoát tay đẩy cô cùng hai cô bé lùi về phía sau.
“Haha… Tốt lắm… Tính cảnh giác cao…” Một tiếng cười vang lên từ cửa thang máy.
“Ting…” Thang máy mở cửa, một thanh niên mặc áo bạch y xuất hiện trước mặt Long khiến anh tái mặt vì không thể nhìn rõ mặt đối phương.
“Ngươi còn trẻ hơn ta tưởng tượng…” Thanh niên nhìn Long nói.
“Ngươi là ai?” Long cố trấn tĩnh hỏi, linh tính báo trước đây là kẻ cực kỳ nguy hiểm, nguy hiểm đến mức anh cảm thấy bất lực—điều chưa bao giờ xảy ra kể cả khi đối đầu với Lực Vương.
“Haha! Ta là ai không quan trọng. Thực ra ta không muốn tìm ngươi, nhưng ngươi lại vô tình lấy đi thứ đáng lẽ thuộc về ta… Để xem nào… Nếu ta đoán không nhầm, ngươi là người dọn dẹp sân thượng đó…”
“Người là Satan?” Long đột nhiên nhớ ra hỏi. Chẳng lẽ hắn là thủ lĩnh ZeRo sao? Không… khí tức này lạ lùng khác hẳn với bọn đột biến. Dường như hắn đã vượt qua ranh giới nào đó lên một cấp cao hơn… Vậy chẳng lẽ hắn là…
“Ngươi… ngươi là… Độc Cô Cầu Bại?” Long lùi hai bước, lắp bắp nói. Dù bản tính kiên cường, anh không thể không run rẩy trước kẻ khủng bố đến thăm mình.
“Haha! Chỉ là một cái tên trong giang hồ…” Thanh niên cười nhẹ.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng Long khi nghe đối phương thừa nhận. Anh không thể ngờ kẻ đó đến tận đây. Anh quay đầu nhìn Xuân cùng hai cô bé đang nghi hoặc nhìn mình. Long nở nụ cười trấn an mọi người rồi quay lại đối diện với Độc Cô Cầu Bại.
“Ta sẽ đưa nó cho người… Chỉ xin tha cho họ… Họ vô tội!” Long cắn răng nói, anh tự tin nhưng không ngu ngốc. Trước kẻ này, anh biết mình không có tư cách để ra điều kiện, nhưng anh mong với tính cách của mình, Độc Cô Cầu Bại sẽ không để tâm đến những cô gái phía sau.
“Haha… Yên tâm đi… Hôm nay sẽ không ai chết cả…” Độc Cô Cầu Bại cười lớn, nhận thấy người trẻ tuổi trước mặt mình càng ngày càng thuận mắt. Còn trẻ nhưng đã đặt an nguy người thân lên trên bản thân. Giang hồ bây giờ có mấy người được như vậy.
“Nó đây…” Long lấy ra sau túi một chiếc bịch đen ném cho Độc Cô Cầu Bại. Với những lời của gã, anh yên tâm dù gã có xử lý mình thế nào.
“Long… Chuyện gì vậy?” Xuân lo lắng bước lên hỏi, không khí căng thẳng làm cô khó chịu vô cùng.
“Mẹ… Yên tâm đi…” Long vỗ về an ủi nhưng những nét căng thẳng trên khuôn mặt anh không thể qua mắt Xuân. Cô biết chuyện này không hề đơn giản, càng nhìn người thanh niên xa kia, cô càng kinh hãi khi cố nhìn rõ hơn, cô lại chìm sâu vào một hình ảnh mờ ảo, quằn quại.
“Đúng là nó… Tốt lắm…” Sau khi mở túi, Độc Cô Cầu Bại cười khẩy rồi thu nó vào túi. Hắn không hề biết toàn bộ thứ quý giá nhất đã bị Long lấy được nhờ tình cờ khám phá bí mật kích hoạt Cửu Long Thông Thiên Ấn.
“Đồ đã cầm… Giờ ngươi tính xử ta thế nào?” Long đẩy Xuân ra sau, bước lên hỏi.
“Hừ… Dù cái chết của thuộc hạ không quan trọng, nhưng mặt mũi tổ chức cũng không thể không đòi về… Haha… Nào… Ta cho ngươi cơ hội ra tay một lần… Sử dụng toàn bộ sức mạnh… Nếu ngươi làm áo ta động đậy, ta sẽ bỏ qua… Nhưng nếu thất bại… Nếu thất bại, ngươi phải mất đi một thứ…” Độc Cô Cầu Bại chơi đùa với Long.
“Ngươi chắc chắn?” Long hỏi lại.
“Haha… Nhất ngôn cửu đỉnh, tứ mã nan truy…” Độc Cô Cầu Bại cười, đối với hắn đây chỉ là trò chơi nhỏ.
“Được!” Long đồng ý. Anh không có tư cách để từ chối trước mặt Độc Cô Cầu Bại. Đây là trò chơi, cũng là sự ban ơn của gã.
“Gầm!” Long rống lên, toàn bộ tử khí xoay chuyển. Máu huyết cuồng bạo sẵn sàng cho một kích toàn lực.
“Roạt…” Long lấy đà nhào tới, thế tấn như một con mãnh thú săn mồi.
“Diệt Quyền – Thập Diệt Quyền!” Long rít khẽ, kình lực cùng tử khí đen kịt xé toang không gian hướng về Độc Cô Cầu Bại như sấm điện. Mười quyền toàn lực nối tiếp nhau như lốc cuốn qua hắn.
“Tử khí rất đậm đặc… Rất có tiềm năng… Nhưng… Còn quá yếu…” Độc Cô Cầu Bại đứng đó, không vận công, không vũ khí, chỉ đứng thưởng thức đòn thế của Long. Đến khi nắm đấm sắp chạm người, hắn mới động… một ngón tay điểm ra trước nắm đấm của Long.
“Uỳnh… Uỳnh… Uỳnh… Uỳnh…” Mười tiếng nổ kinh thiên động địa khiến tòa nhà lắc lư bởi những vết rạn nứt lớn từ chân Long tràn ra tứ phía. Xuân ở xa ôm chặt đứa bé, nhắm mắt cầu nguyện.
“Rắc… rắc… rắc…” Sau vài phút, khói bụi tan hết. May mắn tòa nhà vẫn trụ vững nhưng những tiếng rắc rắc bên trong cột trụ khiến người ta tái xanh mặt. Có lẽ chúng không chịu được bao lâu nữa.
“Không… Không thể nào…” Long lẩm bẩm, vẫn trong tư thế ra quyền, nắm đấm vẫn chạm vào ngón tay Độc Cô Cầu Bại mà không rút về. Hơn ai hết, anh chứng kiến toàn bộ đòn của mình không thể làm áo hắn dịch chuyển. Tất cả kình lực khi đến gần hắn đều bị chặn lại, tử khí cũng vậy… chưa kịp đụng hắn đã bị đánh tan. Chênh lệch lớn đến thế sao? Long cảm thấy mình quá nhỏ bé, yếu đuối và bất lực. Sau khi phục dụng Long Chi Huyết, anh đã thành công áp chế tử khí bốn lần, đó chính là thứ mang lại sự tự tin. Nhưng thật không ngờ…
“Xem ra ngươi đã thất bại…” Độc Cô Cầu Bại thu lại nụ cười khiến Long giật mình. Phải rồi… gã nói sẽ lấy từ anh một thứ gì đó…
“Ngươi… ngươi muốn vật gì?” Long lo lắng hỏi, anh nghi ngờ mình còn thứ gì đáng giá để Độc Cô Cầu Bại quan tâm.
“Haha… Ai nói ta muốn vật?” Độc Cô Cầu Bại cười to.
Không phải vật… chẳng lẽ là… Long trợn trắng mắt nhào về phía Xuân.
“Ngươi đã thua…” Một câu nói nhẹ nhàng từ Độc Cô Cầu Bại nhưng với Long, nó nặng nghìn cân. Ngay sau đó, anh đột nhiên gục xuống.