145. Chương 9: Hợp Hoan Phái (2)

Sói Săn Mồi

Chương 9: Hợp Hoan Phái (2)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 145 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nửa ngày sau, chiếc tàu siêu tốc dừng lại tại vùng Tửu Tuyền, tỉnh Cam Túc—nơi giáp ranh với Tân Cương. Long quyết định dừng chân ở đây một thời gian trước khi tiến vào Tân Cương. Hắn muốn thu thập mọi thông tin cần thiết về cuộc quyết đấu sắp tới… bởi thận trọng là nguyên tắc của hắn.
Tạm biệt Thẩm Hoành và Đoàn Ngạn Dĩnh, Long theo chân Hồng Thanh Sương cùng Angela Baby và mười hộ pháp tiến về phía vùng núi cao mang tên Bạch Mã Sơn—đây cũng là nơi Hợp Hoan Phái tọa lạc. Từ chân núi, người ta đã có thể nhìn thấy rõ những ngọn tháp cao vút trên đỉnh núi. Long lần đầu tiên chứng kiến cảnh quan như thế, tâm trí hắn tràn ngập tò mò.
"Các ngươi cứ tự tìm chỗ trọ đi. Ta cùng Hồng Thanh Sương lên núi thăm Hợp Hoan Phái," Long ra lệnh, nhìn mười hộ pháp bên cạnh.
"Vâng!" Mười người chắp tay đáp, nhìn nhau ngần ngại.
"Đi thôi!" Long kéo theo Angela Baby, bước theo Hồng Thanh Sương và hai nữ đệ tử hướng về phía bậc thang đá.
Từng bậc đá xanh cắt khối dẫn lên núi, càng lên cao không khí càng trong lành, cảm giác lạ lẫm như bước vào chốn bồng lai tiên cảnh phiêu diêu tục tục. Tâm trạng hắn trở nên hưng phấn khó tả.
"Anh… em có cần báo cho các lão tổ biết trước không?" Đến gần nơi, Hồng Thanh Sương đột nhiên nhớ ra chuyện gì, quay sang hỏi Long với giọng nhẹ nhàng, chỉ còn hai người.
"Lão tổ? Có bao nhiêu người?" Long hỏi.
"Hai vị trưởng lão là lõi môn phái, ngoài ra còn có khoảng mười hai vị tiền bối cùng tuổi với sư phụ," Hồng Thanh Sương trả lời.
"Hắc hắc… tất cả đều còn trinh trắng à?" Long cười tà ác.
"Đúng vậy!" Hồng Thanh Sương nghẹn lời, không hiểu hắn không tha cho các vị trưởng lão hay sao. Khẩu vị của hắn nặng đến thế ư?
"Haha! Tốt lắm! Lần này ta sẽ giúp Hợp Hoan Phái một ân tình lớn… em có giúp ta không?" Long nói, kéo Hồng Thanh Sương lại, nhìn vào đôi mắt hoảng hốt của cô gái.
"Em… em không biết," Hồng Thanh Sương lúng túng.
"Hử?" Long đổi giọng khiến cô run bắn. Trước hắn, cô không thể giữ bình tĩnh nổi. Cô vừa yêu, vừa hận, vừa sợ hãi mỗi khi hắn tức giận. Linh hồn cô run rẩy.
"Em… em sẽ làm theo lời anh," cô lí nhí.
"Phải vậy chứ em yêu… Anh sẽ thưởng cho em thật nhiều khoái lạc… Nào, lên thôi," Long cười tà, vòng qua ôm lấy Hồng Thanh Sương, bàn tay ma quái không ngần ngại xoa bóp cặp mông căng tròn của cô.
Hồng Thanh Sương nhắm mắt bước theo hắn, hai giọt lệ lấp lánh từ khóe mắt chảy theo gò má hồng hào. Kiếp trước cô tội gì mà kiếp này lại rơi vào tay tên ác ma này?
Đến đại môn, Long mới có thể chiêm ngưỡng toàn bộ vẻ hùng vĩ của một môn phái. Cánh cửa lớn với hai chữ "Hợp Hoan" màu đỏ nổi bật không lẫn vào đâu. Phía sau là những tòa nhà rộng lớn và tháp cao vút, chứng tỏ sự phồn vinh của môn phái. Đây mới chỉ là môn phái tầm trung, nghĩ đến những gia tộc khổng lồ, Long lại không khỏi than thở.
Được dẫn vào đại sảnh, Long tò mò nhìn quanh. Phía xa, nam thanh nữ tú đang vui đùa, bên hồ sen, trong đình… trông cứ như chốn hò hẹn của đôi lứa chứ không phải môn phái võ lâm.
Thấy Long ngạc nhiên, Xuân Tâm—một trong hai nữ hộ pháp—ghé vào tai hắn giải thích: đây chỉ là nơi nam nhân bên ngoài và nữ đệ tử bình thường "tâm sự tình cảm", còn nơi tu luyện thật sự là bên trong—nơi các đệ tử tinh anh và trưởng lão cư ngụ, được gọi là nội môn.
Hồng Thanh Sương dẫn Long đến cánh cổng "Nội Môn" màu vàng sáng bóng. Nơi đây được canh gác nghiêm mật hơn hẳn đại môn, các đệ tử mang vũ khí chứng tỏ tầm quan trọng của khu vực.
"Kính chào chưởng môn!" Hai hàng đệ tử hai bên thấy Hồng Thanh Sương liền cúi chào.
"Được rồi! Tiếp tục canh gác đi!" Cô gật đầu, ra hiệu cho Long bước vào.
"Chưởng môn! Đây là ai?" Đột nhiên, một nữ đệ tử lên tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Long với vẻ nghi hoặc dày đặc. Nội môn chưa bao giờ có ngoại nhân vào, huống chi lại là đàn ông. Chẳng lẽ chưởng môn quên quy củ rồi sao?
"Sao? Ta làm gì còn phải hỏi ý kiến của ngươi?" Hồng Thanh Sương lạnh giọng.
"Đệ tử không dám!" Nữ đệ tử rùng mình cúi đầu, như thể chưởng môn đã thay đổi tính tình. Chưa bao giờ cô thấy Hồng Thanh Sương như vậy.
"Còn nhiều lời đừng trách ta… Kính mời trưởng lão!" Hồng Thanh Sương buông lời răn dạy, đưa tay mời Long trong sự kinh ngạc của đám đệ tử canh gác.
Thấy thái độ của Hồng Thanh Sương, Long càng hài lòng. Hắn quyết tâm biến nơi đây thành cứ điểm của mình. Hắc hắc… không biết tiêu chí xinh đẹp có phải là yêu cầu đầu tiên của Hợp Hoan Phái không mà từ nãy giờ hắn để ý các nữ đều có nhan sắc không tồi. Quả thật không tồi chút nào.
Qua nhiều lối đi với dãy nhà cao bao bọc, Long được dẫn đến một tòa đại điện rộng lớn—chính điện của môn phái, nơi chưởng môn tổ chức các cuộc họp quan trọng.
"A… sư phụ! Người đã trở về!" Đoàn người vừa bước vào đại điện thì một bóng hồng thướt tha bước ra, thấy Hồng Thanh Sương liền reo lên vui sướng.
"Băng nhi! Con trở về khi nào?" Thấy cô gái, Hồng Thanh Sương bất ngờ lên tiếng. Đại đệ tử của cô chính là Băng nhi đây. Khác với các đệ tử khác suốt năm tu luyện, đệ tử này thích sống bên ngoài, trải nghiệm nhân sinh, đột phá cảnh giới. Cô cũng không kém cạnh khi trở thành diễn viên nổi tiếng, thậm chí kéo thêm sư muội Châu Tấn theo con đường của mình. Phạm Băng Băng và Châu Tấn chính là hai đại đệ tử chân truyền của Hồng Thanh Sương.
"Dạ sư phụ, con trở về được ba ngày rồi! Con về chính là tìm người đây!" Phạm Băng Băng trả lời, nhưng hai má đỏ hồng như thể có chuyện gì xấu hổ.
"Chuyện gì, Băng nhi?" Hồng Thanh Sương không trông thấy biểu hiện của đệ tử, tò mò hỏi.
"Chuyện này… ở đây nhiều người như vậy, sư phụ…" Phạm Băng Băng quét mắt xung quanh, thấy nhiều người bên cạnh sư phụ, ngập ngừng, mặt càng lúc càng đỏ.
"Hihi… con nói này, sư phụ… đại tỷ động xuân tâm rồi! Vừa được người trong mộng cầu hôn, vội vàng trở về xin sư phụ tác duyên," Hồng Thanh Sương chưa kịp đáp thì một bóng hồng khác xuất hiện với giọng nói tinh nghịch—Châu Tấn, cô lập tức tố cáo sư tỷ của mình.
"Hử?" Hồng Thanh Sương cau mày. Cô biết đại đệ tử này của mình, cũng như cô, suốt đời truy cầu đại đạo, sao lại bị tình yêu lay động? Cô đã quên chính mình cũng rơi vào tay Long.
"Sư phụ! Là Lý Thần ca ca… đệ tử của Phách Kiếm chân nhân phái Võ Đang… huynh ấy cầu hôn con! Sư phụ…" Phạm Băng Băng mặt đỏ gấp, giọng giải thích vội vàng sợ Hồng Thanh Sương hiểu nhầm. Cô biết sư phụ sẽ không chấp nhận lấy một thường nhân làm chồng.
"Võ Đang?" Hồng Thanh Sương nhíu mày. Đó là một trong những đại môn phái… nhưng chưa hỏi qua ý cô mà tên Lý Thần kia đã dám cầu hôn Phạm Băng Băng, coi thường người sư phụ này quá rồi. Quy củ võ lâm là sư phụ của Lý Thần—Phách Kiếm chân nhân—phải đến bàn bạc với cô, trưởng bối hai bên đồng ý thì đôi trẻ mới được đến với nhau. Không cổ hủ gì, nhưng đây là quy củ. Trái với quy củ chính là xúc phạm thể diện.
"Hừ!"