146. Chương 146: Hợp Hoan Phái (10)

Sói Săn Mồi

Chương 146: Hợp Hoan Phái (10)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy sư phụ hơi gằn giọng, Phạm Băng Băng vội vàng nhận ra sư phụ đã tức giận… cô cũng hiểu rằng việc Lý Thần cầu hôn mình khi chưa được trưởng bối đồng ý đã khiến sư phụ mất mặt… nhưng cô đã yêu hắn rồi. Phạm Băng Băng bối rối không biết phải xử trí thế nào.
Đằng sau, Long chứng kiến toàn bộ sự việc… nhưng hắn chỉ quan tâm đến hai người phụ nữ xinh đẹp trước mặt thôi. Gương mặt xinh đẹp, đôi môi đỏ chúm chím, mái tóc đen óng ả cùng làn da trắng mịn… Phạm Băng Băng khiến hắn say mê bởi vẻ đẹp mê hồn… còn bên cạnh, Châu Tấn lại nổi bật với nét đẹp tinh khôi, gợi cảm và pha chút ma mị bởi mái tóc ngắn cùng khuôn mặt sắc nét từng góc cạnh.
“Ahhhh… đây là?” Lúc này, Châu Tấn nhanh nhảu cất tiếng hỏi Long, phá tan không khí ngượng ngùng của Phạm Băng Băng.
“Đây là Lục trưởng lão của Thập Lục Các – Dâʍ Ma trưởng lão… các ngươi đến hành lễ đi.” Hồng Thanh Sương thở dài giới thiệu.
“Kính chào Lục trưởng lão!” Châu Tấn cùng Phạm Băng Băng nhanh chóng hành lễ với Long, không ngờ rằng hôm nay một trong mười vị trưởng lão của Thập Lục Tháp lại xuất hiện… cả hai nghe danh tự Dâʍ Ma mà không khỏi run sợ, nếu người đúng như tên gọi, thì tốt nhất nên tìm cách tránh xa vị này một chút.
“Haha! Bản trưởng lão thật là vui vẻ… thật là vui vẻ!” Long không gật đầu đáp lễ mà đột nhiên ngẩng đầu cười lớn khiến mấy nữ nhân xung quanh không hiểu chuyện gì.
“Hihi… không biết trưởng lão ngài vui vẻ chuyện gì vậy… có thể nói cho Tấn nhi nghe được không?” Với bản tính nhí nhảnh, Châu Tấn tò mò hỏi.
“Khà khà… người đẹp… ngươi nói xem nếu sắp được hai nữ nhân xinh đẹp như tiên nữ phục vụ em trai của bản trưởng lão thì bản trưởng lão có nên vui vẻ không?” Long nhìn Châu Tấn trêu chọc khiến cô gái nghi hoặc không thôi, em trai của trưởng lão? Ở đây chỉ có một mình hắn là nam nhân cơ mà.
Ở gần, Hồng Thanh Sương cùng Xuân Tâm và Xuân Hồng tái mặt… cả ba đều biết hắn nói gì… Hồng Thanh Sương liếc qua hai đệ tử của mình, hai nha đầu ngốc nghếch trở về lúc này… xem ra số phận đã an bài… dù gì thà cấp cho hắn còn hơn là để tên Lý Thần kia hay gã Phách Kiếm chân nhân thỏa mãn… nữ chưởng môn nhân lúc này đây trong đầu chỉ có Long mà thôi.
Phạm Băng Băng thấy sắc mặt của sư phụ cùng hai nữ hộ pháp thì nhíu mày, linh tính mách bảo cho cô rằng có điều gì đó không ổn sắp xảy ra.
“Chẳng hay em trai của trưởng lão ở đâu ạ?” Mặc kệ tất cả, Châu Tấn không cưỡng lại được cơn tò mò của mình.
“Em yêu… có nên cho hai đệ tử của em biết em trai của anh ở đâu không?” Long cảm thấy thú vị khi trêu đùa cô gái này, hắn mỉm cười tà ác nói với Hồng Thanh Sương.
“Em… em yêu!” Châu Tấn cùng Phạm Băng Băng trố mắt nhìn chằm chằm Long và sư phụ mình… hắn… hắn vừa xưng hô với sư phụ… là… là ‘em yêu’ sao?
“Các ngươi canh chừng bên ngoài… Băng nhi cùng Tấn nhi theo ta…” Hồng Thanh Sương khó xử hướng hai hộ pháp ra lệnh rồi quát Phạm Băng Băng và Châu Tấn… cô không quên ra hiệu với Long… chuyện gì cũng vào bên trong đã.
Châu Tấn và Phạm Băng Băng liếc nhau rồi không nhịn được chạy nhanh theo bóng dáng sư phụ… ở đằng sau, Long chăm chú dõi theo hai cặp mông nảy nở mà chảy nước miếng, hắn kéo theo Angela Baby bước theo sau… cánh cửa chính điện được Xuân Tâm cùng Xuân Hồng đóng lại ngay sau đó.
Hồng Thanh Sương băng qua đại sảnh chính điện, vòng ra sau qua mấy lối rẽ tới một gian phòng tao nhã khá rộng lớn, đây chính là gian phòng của chưởng môn nhân các đời mà đời này là của cô.
“Sư… sư phụ… người nói… người nói xem…” Ngay khi vừa vào phòng sư phụ, Châu Tấn gấp giọng hỏi chuyện gì xảy ra vì không thể tin được điều vừa nghe… bên cạnh Phạm Băng Băng cũng đưa ánh mắt dò hỏi.
“Vù… kịch… kịch…” Không có tiếng đáp lại mà hai đường chỉ đạo hướng hai cô gái khiến cả hai sững sờ… đến khi bị điểm huyệt cứng đơ người cả hai vẫn lơ ngơ chưa hiểu rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra trước mắt mình.
“Hắc! Em yêu sao lại thô bạo như vậy hả… lỡ đâu làm tổn thương hai mỹ nhân thì anh cùng em trai sẽ thương tiếc lắm đó… haha” Long bước vào với nụ cười tà ác trên môi, tận mắt chứng kiến sư phụ điểm huyệt đệ tử cho hắn chơi thì còn gì thích thú hơn nữa.
“Vậy sao… vậy lúc cùng nhau sao em trai anh không thương tiếc em chút nào hả?” Hồng Thanh Sương nghe Long nói dẩu môi dận dỗi, lần nào ở cùng hắn cô đều bị cái thứ kia của hắn dày vò đến chết đi sống lại.
“Oongggggg…” Trong đầu Châu Tấn và Phạm Băng Băng như phát nổ một tiếng, đầu óc cả hai giờ mới kịp hiểu chuyện gì xảy ra… ‘thằng em’ mà gã trưởng lão nói là cái gì… nhưng cả hai không thể nghĩ ra là tại sao sư phụ lại làm thế… chẳng lẽ đây là người khác giả dạng hay sao… không thể nào, cái khí tức từ Âm Dương Hợp Hoan Công kia từ người sư phụ thì sao có ai có thể giả mạo được… hai ánh mắt phẫn nộ đan xen đau khổ của hai đại minh tinh đắt giá hướng về phía Hồng Thanh Sương.
“Đừng nhìn ta như thế… đến khi được hắn ban cho sung sướng các ngươi mới hiểu… hắn đã muốn các ngươi nên ta không thể không ra tay…” Hồng Thanh Sương giọng nói run run như đang áp chế cảm xúc bản thân… tự tay điểm huyệt hai đồ đệ của mình để thỏa mãn một nam nhân khiến cô không bình tĩnh được… cô không biết bằng cách nào mình có thể làm thế… nó trái ngược hoàn toàn với tính cách của cô… sau khi gặp hắn… cô đã biến thành một kẻ như vậy sao… nhưng mà Hồng Thanh Sương không thể suy nghĩ lâu vì ngay sau đó Long đã kéo cô lại.
“Ngoan lắm… nào em yêu… hãy dạy cho hai đệ tử của em bài học đầu tiên của một người đàn bà nào… bài học ‘phục vụ nam nhân bằng miệng’…” Long không chờ đợi gì nữa cởi phăng quần mình ra trước mặt mấy nữ nhân trong phòng khiến Phạm Băng Băng cùng Châu Tấn trông mà rùng mình, cái thứ đó của hắn to và dài đến mức kinh khủng.
Nhưng điều khiến hai cô gái khiếp sợ hơn nữa diễn ra, sư phụ lúc nào cũng cao cao tại thượng trong tâm trí hai người lại cứ quỳ dưới gối hắn, cẩn thận hé mở bờ môi thè chiếc lưỡi hồng nhỏ nhắn liếm quanh đầu rùa từng li từng tí.
“Haha… nhìn đi hai người đẹp… bài học đầu tiên hôm nay chính là bú c*c nam nhân… quan sát cho kĩ… tí nữa kẻ nào làm sai sẽ bị phạt… tin ta đi, hình phạt không dễ chịu đâu!” Long tà ác.
Hồng Thanh Sương khẽ rùng mình khi nghe đến hai chữ hình phạt, cô đã từng trải qua nó rồi khi làm phật ý hắn một lần trên tàu… gã nam nhân này cứ thế mà giộng nó thẳng vào họng cô làm cô tưởng chừng sẽ chết vì nghẹn… cái cảm giác đó khó chịu vô cùng mà cô không bao giờ muốn gặp lại.
“Ahhhh… sướng lắm em yêu…” Đầu khấc bị mút mạnh khiến Long bị dục cảm làm lơ mơ rêи ɾỉ.
Biết Long sướng, Hồng Thanh Sương há miệng ngậm ngay đầu khấc vào, chiếc lưỡi hồng vẫn xoáy quanh nó bên trong khoang miệng.
“Chụt… chụt… chụt…
“Chụt… chụt…
“Chụt…”