Sói Săn Mồi
Chương 155: Ma Tôn (5)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 155 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Long biến sắc mặt ngay lập tức. Thứ khí tức kỳ lạ kia không chỉ ăn mòn tử khí của hắn, mà giờ còn lan sang cơ thể. Tốc độ ăn mòn nhanh đến kinh hãi, da thịt hắn chỉ trong chớp mắt đã bị bong ra từng mảnh. Hắn vội vận dụng ý niệm, kéo lớp vảy dưới da lên che chắn.
“Xì… xì…” Quả nhiên, khí tức kia bị lớp vảy chặn lại.
Thấy vảy Long có thể chống đỡ được sự ăn mòn khủng khiếp, Long nhẹ nhõm thở ra một hơi. Hắn đoán đúng rồi, Long Chi Huyết chính là chìa khóa để bước vào nơi này.
Mười mấy phút sau, khí tức quỷ dị biến mất. Long xác định không còn nguy hiểm, liền ra hiệu cho Diệp Siêu, sau đó không chút do dự bước vào bên trong.
“U… u… u…”
Bên trong là một hành lang tối tăm, âm u. Long nheo mắt, toàn thân căng cứng, đề phòng mọi tình huống bất ngờ. Ai mà biết được tên Trụ Vương điên rồ này còn giấu trò gì.
“Xoạt!”
Diệp Siêu cẩn trọng đi theo sau Long, chuyên nghiệp hơn hẳn, lập tức rút ra một chiếc đèn pin, bật sáng phía trước, rồi ra hiệu bằng ánh mắt. Cả hai từ từ bước xuống con đường dẫn sâu xuống lòng đất.
“Cộp… cộp… cộp…”
Tiếng bước chân vang rõ trong không gian tĩnh mịch đến rợn người.
“Tử khí… là tử khí!”
Đang bước xuống, Diệp Siêu bỗng hét lên sung sướng. Càng đi sâu, cảm giác về tử khí càng rõ rệt. Nhưng thứ này khác với tử khí của Long – đây là tử khí của người chết, thứ mà hắn đang tìm kiếm.
Long ngược lại không vui vẻ như tên bên cạnh. Hắn biết rõ một điều: có tử khí nghĩa là có cái chết. Vậy phải là dạng tử khí gì, mà có thể tồn tại suốt ngàn năm như vậy?
“Cộp.”
Sau hàng ngàn bậc thang xoắn ốc dẫn xuống lòng đất, Long và Diệp Siêu cuối cùng cũng đến được một hành lang bằng phẳng, dẫn sâu vào bên trong. Cả hai đều sáng mắt khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt – xa hoa đến cực điểm. Trên tường, cứ cách vài mét lại khảm một viên ngọc phát sáng rực rỡ, chiếu sáng cả không gian. Phải giàu đến mức nào mới dám chơi kiểu này?
“Dạ minh châu… thật nhiều Dạ minh châu!” Diệp Siêu không kìm được mà hét lên sung sướng.
“Vù…”
Đúng lúc đó, một luồng khí lạnh thổi tới từ phía sau. Long hừ lạnh, giật khuỷu tay mạnh về phía sau.
“Oanh!”
Một bóng đen trúng đòn, bay ngược ra sau, đập mạnh vào tường.
“Rầm!”
Diệp Siêu không có bản lĩnh như Long. Hắn bị một bóng đen khác đánh bay về phía trước, sống lưng lõm sâu thành hình nắm đấm của đối phương.
“Kẻ nào?”
Thấy rõ hình dạng kẻ vừa xuất hiện, Long hơi kinh hãi, vội lùi về phía trước, tránh xa khu vực chúng xuất hiện.
Tên vừa tới người gầy trơ xương, mặt trắng bệch không cảm xúc. Giữa hai hàm răng là những làn khói trắng không ngừng lượn lờ.
“Phụt… phụt… Cương thi… là cương thi!”
Dù sao cũng là Quỷ Tu, Diệp Siêu chưa chết liền. Hắn quay đầu, kinh hãi hét lên.
“Cương thi?” Long nheo mắt nhìn đối phương, bởi tên bị hắn đánh bay vừa rồi đang đứng dậy từng bước. Trông giống hệt tên đánh Diệp Siêu – đúng là một cương thi.
“U… u…”
Diệp Siêu và Long run lên khi thấy liên tiếp tám bóng đen khác hiện ra. Long cảm thấy không ổn, định bế Diệp Siêu chạy vào trong thì đã quá muộn.
“U… u…”
Thêm mười bóng đen xuất hiện trước mặt họ. Hai mươi tên cương thi, mặt lạnh như băng, chặn kín hai đầu hành lang.
“Đại gia… đại gia… cứu… cứu tiểu nhân…” Diệp Siêu thật sự sợ hãi, lao tới ôm một chân Long, khóc thét lên.
“Câm miệng! Nói nhanh, ngươi biết gì về cương thi?” Long gầm lên.
“Là… là xác chết… chúng là xác chết bị đạo sĩ luyện hóa… Không có ý thức, chỉ biết tấn công sự sống… Không biết đau, không sợ hãi… Thân thể chúng gần như bất tử…” Diệp Siêu run rẩy, lắp bắp.
“Bất tử? Bất diệt? Lão tử không tin!” Long rống lên, dùng tử khí hất văng Diệp Siêu sang một bên, rồi lao thẳng tới mười tên cương thi phía trước.
“Oanh! Oanh! Oanh!”
Ba cú đấm dồn dập, ba cương thi vỡ tan thành xương vụn. Long liếc nhanh bảy tên còn lại, tay chuyển thành trảo, quét một đường mạnh mẽ – bảy cái đầu bay lăn lóc, trong ánh mắt sùng bái của Diệp Siêu.
“Bộp! Bộp!… Bộp!”
Bảy cái đầu lăn trên mặt đất, nhưng Long không vui. Hắn thấy rõ: đôi mắt trên bảy cái đầu lâu vẫn đang nhìn chằm chằm vào hắn. Rồi bảy thân thể không đầu từ từ tiến tới, hai tay lơ lửng nhặt đầu lên, ráp lại.
“Lách cách! Lách cách! Lách cách!”
Ba đống xương vụn cũng bắt đầu tự lắp ráp trở lại. Long kinh ngạc tột độ.
“Cạch… cạch…” Diệp Siêu tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh dị, sợ đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập, nước tiểu tuôn ra ướt đẫm cả vùng dưới.
“Phốc! Phốc!… Phốc!”
Mười tên cương thi phía sau đột nhiên lao tới, há miệng như những con thú dữ, xông thẳng vào Long.
“Diệt Quyền!”
Long gầm lên, vận toàn bộ tử khí, tung ba cú “Diệt Quyền” mang theo bão táp tử khí vào nhóm cương thi.
“Xịch! Xịch! Xịch!”
Ba cú đấm xuyên thẳng qua thân thể ba tên phía trước, không dừng lại, xuyên luôn ba tên phía sau – mười tên cương thi bay ngược ra sau, ngực thủng một lỗ to, nhưng chỉ vài tích tắc sau, chúng lại đứng dậy, lao tới.
“Thiên Lang Kỳ Vô Trảo!”
“Sát Quyền… Diệt Quyền!”
…
“…Trảo…”
“…Quyền…”
Hai giờ trôi qua, Long vẫn đứng đó, lông tóc không tổn hại, nhưng hơi thở đã gấp gáp, nặng nề. Suốt hai giờ, hắn liên tục tiêu hao tử khí và thể lực để đánh bay hai mươi tên cương thi.
“Lách cách…”
Chúng lại từ từ lắp ráp toàn thân. Long cảm thấy nội tâm lạnh toát. Hắn không hiểu vì sao chúng có thể làm được điều này, nhưng hắn biết chắc một điều: nếu cứ thế này, hắn nhất định sẽ chết tại đây.
“Chết… chúng ta sẽ chết… Ha ha… Ta, Diệp Siêu, lại phải chôn thây nơi đây sao… Ha ha…” Diệp Siêu hai mắt đờ đẫn, hét lên như kẻ điên.
“Chôn… chôn!”
Đôi mắt Long bỗng sáng rực. Là chôn! Nghĩ là làm, tử khí trong người hắn xoáy mạnh.
“GAAAAA… Ầm! Ầm! Ầm!”
Long gào thét, dồn toàn bộ tử khí cuồng bạo đến cực hạn, tung ra liên tiếp năm mươi cú đấm xuống mặt đất.
“Rắc… rắc… rắc…”
Hành lang rung chuyển, mặt đất nứt toác, tạo thành một cái hố sâu hoắm, các vết nứt lan rộng khắp nơi.
“Ha ha… Xuống đấy mà bất tử đi, lũ chó này!”
Long cười lớn, túm một tên cương thi, ném xuống hố. Một tên… lại một tên… Với sức mạnh áp đảo, hai mươi tên cương thi lần lượt bị Long ném xuống hố mới tạo ra.
… Một phút sau…
“U… u… phập… phập…”
Là tiếng xương cắm sâu vào đất đá. Long nhăn mặt nhìn đám cương thi bắt đầu dùng xương làm móc, bám vào vách hố, bò lên.
Long tức điên. Hắn chưa từng gặp kẻ nào khó chơi đến thế. Trong đầu lóe lên một ý nghĩ: đã chôn thì phải… lấp.
“Oanh… rắc rắc… Leo đi… Oanh! Ầm! Ầm! Rắc… Ta cho các ngươi leo!”
Long phát điên, xoay người, tung quyền vào trần đá.
“Ầm… ầm!”
Chịu không nổi lực phá hoại, trần đá sập đổ ầm ầm xuống hố, các vết nứt lan rộng khắp hành lang. Diệp Siêu không chịu nổi, lao đến ôm chân Long.
“Đại gia… đại gia của tôi… mau dừng tay… Cứ thế này, chúng tôi không chết vì cương thi cũng bị ngài chôn sống mất!” Diệp Siêu khóc không ra nước mắt.
“Hừ!”
Long dằn lại cơn dao động. Lý trí mách bảo, nếu tiếp tục ra tay, cái hành lang này sẽ sụp đổ hoàn toàn. Nhìn chằm chằm vào cái hố vừa bị đất đá lấp kín, Long túm Diệp Siêu, lao nhanh vào sâu bên trong. Ý định lấy Dạ minh châu từ lâu đã bị hai người vứt bỏ.
“Răng… rắc…”
Ngay khi Long vừa quay đi, lớp đất đá vừa sập đổ phát ra những tiếng nứt nhỏ từ dưới hố. Long bước nhanh hơn vài phần – hắn biết, chúng sắp chui ra rồi.
Dọc theo hành lang khảm đầy Dạ minh châu, Long và Diệp Siêu đến một cánh cửa khác. Vẫn là cánh cửa đá cũ kỹ, nhưng chạm khắc họa tiết tinh xảo hơn. Trên cửa là bức tranh bầu trời giông bão, giữa là một con rồng dữ tợn, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người đối diện.
“Trụ Vương… ta đến rồi đây!” Long thì thầm, đưa tay ấn vào đầu rồng trên bức tranh.
“Rắc… rắc…”
Ngay khi chạm vào, Long nhíu mày. Bàn tay cứng hơn sắt thép của hắn bị một vật nhỏ màu đỏ xuyên thủng, rồi rút ra nhanh như chớp – như thể lấy đi một giọt máu. Chỉ vài giây sau, những tiếng “rắc rắc” vang lên từ bên trong cửa đá – nó bắt đầu chuyển động.
“Ầm… ầm!”
Cửa đá sụp xuống. Diệp Siêu hào hứng lao vào trước.
“Oaaaaaaaaa!”
Nghe tiếng kêu sợ hãi của Diệp Siêu, Long lao vào. Trước mắt hắn là một không gian rộng lớn. Ở giữa là một pho tượng đồng mạ vàng, uy nghi vô cùng. Tượng là một người mặc long bào, đội mũ cửu long, khuôn mặt giận dữ, tay cầm kiếm đế, chĩa thẳng lên trời – tư thế nghịch thiên, đối nghịch với số mệnh, bá đạo ngút trời, ngạo nghễ thiên địa.
“Trụ Vương!” Long khẽ nói. Hắn tin chắc đây là tượng của Trụ Vương – kẻ hận trời nhất, suốt đời tìm kiếm, cuối cùng lại kiếm ra thứ không thể tu luyện.
“Đại gia, nhìn kìa… quan tài vàng ròng!”
Diệp Siêu, sau cơn choáng ngợp vì pho tượng, bản năng tham lam trỗi dậy. Hắn bị chiếc quan tài vàng rực ở chân tượng hút hồn.
“Cẩn thận…”
Long vừa định nhắc nhở, nhưng chưa kịp nói, Diệp Siêu đã biến mất, lao nhanh về phía quan tài với ánh mắt tham lam tột độ.
“Diệp Siêu! Thằng ngu này, mau quay lại!” Long gào lên.