Sói Săn Mồi
Chương 156: Ma Tôn (6) – Binh đoàn vô đầu
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 156 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhưng đã muộn…… ngay khi Diệp Siêu vừa bước lên con đường thảm vàng óng ánh dẫn đến chân bức tượng thì tai họa bỗng nhiên ập đến.
“Ầm! Ầm!” Trước mặt pho tượng Trụ Vương, hai bức tượng nhỏ hơn cao khoảng hai mét đột nhiên trồi lên từ dưới đất —— không, đúng hơn là hai con người, bởi nhìn thoáng qua, chúng có da thịt chứ không phải bằng đồng. Làm người ta rùng mình vì cả hai đều không có đầu, chúng trần trụi, lực lưỡng, vác trên vai một thanh đại đao khổng lồ.
Diệp Siêu trợn tròn mắt, mặt trắng bệch hoảng sợ lùi lại hết cỡ vì hắn cảm nhận được hai tên vừa xuất hiện vô cùng —— vô cùng nguy hiểm.
“Phốc! Ầm!” Vừa mới lùi ra nửa bước, Diệp Siêu dựng tóc gáy vì nơi hắn đứng nửa giây trước giờ đã bị một thanh đại đao phá tan tành. Đưa mắt nhìn lại hai gã không đầu, Diệp Siêu lạnh gáy vì một tên đã không còn đại đao nữa —— nhanh …… nhanh đến không tưởng.
“Vù!” Đúng lúc đó, thanh đao thứ hai ập tới, Diệp Siêu đứng chết trân không kịp trở tay. Ý nghĩ duy nhất lúc này là ‘chết’ nhưng hắn gặp may vì Long đã kịp thời đưa tay chặn đứng thanh đao phóng tới.
“Oanh!” Tiếng va chạm giữa đao và quyền vang lên mạnh mẽ. Cảm nhận bàn tay có chút đau nhức, Long khá ngạc nhiên trước sức mạnh của hai gã không đầu vừa xuất hiện. Phải biết rằng khoảng cách gần trăm mét mà đao vẫn giữ được lực sát thương như vậy, sức mạnh của chúng thật đáng sợ. Nhưng hắn không thể nghĩ nhiều vì hai gã to xác đã bắt đầu tấn công rồi.
“Rầm…….rầm…….rầm……..” Hai con trâu điên không đầu xé gió lao tới chỗ Long như hai chiếc xe tải hạng nặng húc văng bất cứ thứ gì trên đường đi.
“Hà Hà! Đọ sức sao? Thế thì đọ đi!”
Long nhếch mép cười, toàn thân cuồn cuộn cơ bắp, tử khí ngày càng đậm đặc đến nỗi đất đá dưới chân hắn bắt đầu vỡ vụn.
“Hấp!” Đạp mạnh chân lấy đà, Long nhào tới đối đầu với hai tên to xác —— đã lâu không có trận đấu sức mạnh khiến hắn chút khao khát.
“OANH!!!!!!!!!!!!!”
Tiếng động va chạm làm toàn bộ khu mộ rung lên, tượng đồng của Trụ Vương lắc lư mãi mới đứng vững —— thậm chí phía dưới, hai chân tượng đã rạn nứt những đường sâu hoắm. Xem ra chỉ cần vài lần như thế nữa là nó sẽ không chịu nổi mà đổ sập.
………..Trở lại chiến trường ……… sau cú va chạm kinh khủng, Long bị đẩy lui ba mét còn hai tên không đầu lùi lại năm mét. Nhìn bề ngoài thì cả hai bên đều không sao nhưng gương mặt Long lúc này biến sắc.
“Ầm! Ầm!” Lại hai tên to xác không đầu trồi lên từ lòng đất, khác với hai tên trước là lần này trên tay chúng là hai cây thương dài sáng loáng.
“Phốc! Phốc!” Hai mũi thương lập tức phóng tới Long với tốc độ kinh hoàng.
“Gaooooooo” Long gào lên, phẫn nộ hai tay biến thành quyền đỡ hai mũi thương lao tới thân mình. Hắn muốn né chúng nhưng biết không kịp.
“Phanh! Phanh!”
Hai thanh thương bị đánh bay ……… Long cũng bị lực trùng kích phải lùi ra sau hai mét. Lần này thân thể hắn không còn nguyên vẹn, hai bàn tay xuất hiện hai lỗ thủng sâu hoắm sau khi đỡ hai cây thương.
“Phù……phù……..” Long thở dốc vài hơi, sức mạnh của hắn bị hao tổn đáng kể sau khi giao chiến với bọn cương thi và va chạm vài lần với bọn to xác này. Hắn khó hiểu mục đích của Trụ Vương khi tạo ra những thứ này —— thử sức hắn sao? Nhưng hắn phải ngừng suy nghĩ vì gấp đôi lần trước, lần này là bốn chiếc xe tải đang lao tới.
“ẦM!!!!!!!!! Rắc! Rắc………Rắc!”
Tượng đồng lắc lư, các vết nứt bên dưới lan rộng hơn chục mét xung quanh. Nó không còn đứng vững, nghiêng hẳn qua một bên, xem ra chỉ cần thêm một lần nữa Trụ Vương sẽ phải để pho tượng của mình nằm trên mặt đất.
“Phù! Phù!” Long thở nặng nề nhìn chằm chằm vào bốn tên to xác cách mình vài mét. Lần này hắn lùi tới năm mét còn bọn chúng chỉ lùi hơn hai mét. Cứ tiếp tục thế này, cơ thể hắn cũng sẽ không chịu nổi.
“Ầm! Ầm!” Mặt đất rung nhẹ ……… lại thêm hai bóng hình quen thuộc hiện ra.
“Khốn kiếp Trụ Vương! Lão tử nhất định sẽ đào mộ ngươi lên!” Long gầm gừ chửi rủa vì lại thêm hai tên không đầu xuất hiện, nâng tổng số lực sĩ không đầu lên sáu.
…………..
“ẦM!!!!!!!!! RẦM!!!!!!!!!!!!” Bức tượng Trụ Vương thật sự sụp đổ sau cú va chạm của Long và sáu gã không đầu. Hắn giờ đây dáng vẻ thê thảm nằm dưới bức tường đá vì bị đánh bay đến đó.
“Khốn kiếp! Mạnh quá!” Long chật vật đứng dậy ……… toàn thân đau nhức kinh khủng. Trở thành Cường giả nhưng tử khí của hắn cũng không phải vô hạn để có thể chữa trị thân thể liên tục. Hắn cảm nhận rõ ràng cơ thể mình đang hồi phục với tốc độ chậm hơn trước nhiều.
Nhưng thời gian không ủng hộ Long rồi, sáu gã quái vật đã bắt đầu lấy đà.
“Động sức không lại thì lão tử chơi trí!” Long gầm gừ. Qua ba lần giao thủ với bọn này, hắn nhận ra chúng đúng là hữu dũng vô mưu, chỉ lao tới càn quét mọi thứ trước mặt chứ không hề quan tâm điều gì. Liếc nhìn hai cây thương lớn găm trên tường, hắn rút chúng ra rồi vận lực vào hai cánh tay.
“Cùng chơi nào……..phập………phập……” Cán thương lút sâu vào mặt đất sau cú dập mạnh của Long, hắn để mũi thương chếch một góc nghiêng chỉa thẳng ra phía trước hướng bọn quái vật sắp xông tới.
“Rầm………rầm…………rầm………” Không để Long đợi lâu, sáu con trâu điên đã lao tới rồi. Hắn hít sâu một hơi, hai chân đạp mạnh lên mặt đất lấy lực phản chấn bắn qua một bên né tránh.
“Oanh……….Oanh………..” Khu mộ lắc lư, trên bức tường đẹp đẽ hiện ra sáu lỗ thủng kinh khủng. Chúng vẫn như trước, không hề hấn gì, bắt đầu đứng dậy xoay người. Khác ở chỗ là hai trong số sáu gã có thêm một cây thương găm xuyên người từ trước ra sau. Không biết có phải do cử động mạnh không mà lỗ thủng kéo dài từ ngực xuống bụng hai gã.
Nhìn chằm chằm vào hai tên bị thương găm thủng người, hai mắt Long lóe sáng khi phát hiện cơ thể hai gã không thể chữa trị được vì hai vết thủng lớn trên ngực không hề có dấu hiệu khép lại. Phải biết nãy giờ va chạm với hắn thì da thịt bọn chúng nát bấy đến lòi cả xương nhưng lại lành lặn chỉ trong nháy mắt. Nếu hắn đoán không nhầm, muốn giết bọn này chỉ có cách là sử dụng vũ khí của chúng.
“Hà hà! Thì ra thế, các chú xong đời rồi!” Long cười tà, đưa mắt nhìn về hai thanh đại đao đằng xa, hắn phi thân tới chỗ chúng.
………….
“Rầm……..rầm…….rầm…….” Sáu gã không đầu một lần nữa nhào tới, đứng đối diện chúng là Long mình trần, trên tay gã là thanh đại đao sáng loáng.
“Vù………chết con bà chúng mày đi!” Long gầm lên, cơ bắp cuồn cuộn di động mang theo lực đạo kinh người vác thanh đại đao nặng hai trăm cân chém ngang lũ quái vật đang lao tới.
“PHỐC!! OANH!”
Đao quanh lóe lên, ba tên ở giữa thân thể chia lìa sau nhát chém của Long. Cơ mà hắn cũng phải chịu đựng cú tông của ba tên còn lại khiến thân thể bay ngược ra sau đập mạnh vào bức tường tạo thành một lỗ thủng sâu hoắm.
Diệp Siêu sợ run nhào tới xem Long có sao không. Trong mắt gã giờ đây, hắn là hy vọng sống duy nhất. Nếu có chuyện gì xảy ra, gã cũng toi đời mất.
“Đại gia! Đại Gia! Ngài không sao chứ?” Diệp Siêu phi thân tới chỗ cái lỗ hô vang. Đến khi thấy thân hình Long dưới lớp đất đá, hắn mới thở ra một hơi. Ít nhất đại gia cũng không bị đánh cho thành thịt vụn nhỉ.
“Khặc! Khặc!” Long chật vật phun ra bụi đất trong miệng. Hắn không đau ……… hắn từ lâu đã mất cảm giác đau rồi. Chỉ là hắn mệt mỏi, mệt mỏi khi cơ thể hắn liên tục phải hứng chịu kình lực mạnh đến quá khả năng chịu đựng. Đó là hắn thôi, chứ nếu không, kẻ khác đã sớm bị nghiền ép thành bụi phấn luôn rồi.
“Còn ba tên?” Long ngồi thiền điều tức lại chút sức lực trong cơ thể, hắn lên tiếng hỏi Diệp Siêu.
“Ác…….vẫn là sáu tên thưa đại gia ……… chỉ là tình huống có chút khác biệt……” Diệp Siêu nhăn mặt lắp bắp trả lời, hắn lần này thầm hận bản thân ngu si khi dấn thân vào chỗ này.
“Sáu tên?” Long trợn trừng mắt nhào tới miệng lỗ nhìn về phía sảnh lớn. Hắn há hốc mồm vì đúng là vẫn còn sáu tên đang di động trên sảnh. Ba tên không đầu và ba tên còn lại không đầu lẫn không có phần bụng trở xuống, chúng thế mà vẫn đi trên mặt đất bằng hai tay. Cái quái gì thế này? Long muốn khóc rồi, trời ơi ……… đùa giỡn cũng có giới hạn chứ.
“Chẳng lẽ chúng ta phải chết ở nơi đây sao ……… huhu ……… ta còn chưa kịp thu được chút nào tử khí kia mà……” Nhìn biểu hiện của Long, Diệp Siêu biết hắn cũng bất lực rồi. Hắn thất lạc lẩm bẩm.
“Tử khí? Ở đâu?” Long gầm lên làm Diệp Siêu giật bắn người.
“Đại gia! Ngài thật không nhìn thấy trên đầu chúng ta là gì sao?” Diệp Siêu ngẩn ngơ nói.
Long ngước đầu lên nhìn theo bản năng, hắn sửng sốt vì trên đỉnh cao của khu mộ là một khối tử khí tròn đen kịt to bằng cả một ngôi nhà hai tầng. Nó còn đang xoay tròn không ngừng như một hành tinh vậy.
“Bốp! Thằng ngu này, sao không nói sớm?” Tạt tai Diệp Siêu một cái rõ mạnh, Long gào lên trước khuôn mặt đờ đẫn ngu si của gã.
“Éc!” Diệp Siêu câm nín rồi. Trước mặt vị đại gia này, mọi lý lẽ đều được giải quyết bằng bạo lực nên tốt nhất là cam chịu khi nắm đấm nhỏ hơn người ta. Cũng phải trách lỗi do hắn vì quá ham của dẫm lên cấm chế gọi ra sáu con quái vật khiến Long phải quần ẩu với chúng liên tục, nào có thời gian rảnh rỗi thăm thú cảnh quan như hắn.
“Đã như thế ta cũng không ngại hấp thu một ít tử khí để diệt bọn này……” Long lấy lại bình tĩnh sau ít phút xấu hổ trước mặt Diệp Siêu. Đúng lúc này bọn quái vật lại lao tới ……… có chút quỷ dị là lần này lại có ba tên chậm hơn đồng bọn vì đi bằng tay nhưng mà khí thế cũng chỉ giảm đi một chút mà thôi.
“Hà Hà! Tới đúng lúc lắm, giúp lão tử lên trên nào!” Long cười vang lao tới trước mặt bọn quái vật, hắn dậm nhân nhảy lên cao hướng vai của một trong ba tên đi đầu……
“Ầm!”