165. Chương 165: Ma Vương (15)

Sói Săn Mồi

Chương 165: Ma Vương (15)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 165 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Tùng… Tùng… Tùng…”
Ba tiếng trống vang dội khắp vùng trời, núi Kim Sơn hôm nay đông nghịt người, chen chúc từ chân núi cho đến đỉnh nơi năm võ đài bê tông cốt thép dày mười mét đã sẵn sàng cho các cao thủ giao tranh. Xung quanh là những khuôn viên có mái che dành cho các môn phái và thế gia danh tiếng ngồi quan sát.
Ở gian đài rộng nhất và xa hoa nhất đương nhiên là nhóm người Thập Lục Tháp. Long ngồi ung dung trên chiếc ghế lớn, phía sau hắn là Phạm Băng Băng, Châu Tấn và Angela Baby cùng bảy tên Hộ Pháp. Lần này, hắn mang theo ba mỹ nhân hầu hạ sinh hoạt cá nhân, tất nhiên ba bóng hồng này đều có ghế ngồi sau lưng hắn, còn bảy tên Hộ Pháp cũng được an vị.
“Alo… E hèm… Xin chào tất cả mọi người đến với Kim Sơn đại hội lần này. Tôi là…”
Dưới trung tâm năm võ đài, một lão giả mặc áo trắng cầm mic lên, giọng to và rõ ràng bắt đầu giới thiệu, nói qua thể lệ thi đấu và giải thưởng… nói chung là khá dài dòng.
Long chẳng mấy quan tâm, hắn nhắm mắt ngả đầu ngủ gật dưới sự massage của ba cô gái.
Kim Sơn đại hội có quy tắc khá đơn giản: trước ngày thi đấu, võ giả chỉ cần đăng ký, điều kiện là dưới bốn mươi tuổi và có thể phá vỡ một viên đá được chuẩn bị sẵn. Những ai vượt qua được sẽ có tên trong danh sách. Võ giả thi đấu sẽ được chia thành năm tổ tương ứng với năm võ đài. Để tiết kiệm thời gian, các võ giả nổi danh sẽ được xếp vào nhóm hạt giống, không cần đấu vòng loại mà sẽ tranh tài vào ngày thứ ba – ngày quyết định hai võ giả mạnh nhất của từng tổ để thi đấu với các tổ khác.
Quy tắc giao tranh dựa theo châm ngôn “nhận thua là dừng, sinh tử do trời”. Nếu võ giả nhận thua, trận đấu sẽ kết thúc ngay lập tức. Những thương tích hay tử vong trong lúc giao đấu đều do võ giả tự chịu trách nhiệm. Quan trọng nhất là không ai được phép can thiệp vào trận đấu. Để ngăn chặn điều này, một hội đồng trọng tài gồm ba mươi lão giả – đều là cao thủ từ các môn phái hoặc thế gia danh tiếng – đã được mời đến. Ai lại muốn vi phạm quy củ mà chuốc lấy oán hận từ nhiều thế lực lớn như vậy chứ? Hắc Đế quả thật khôn ngoan khi áp dụng cách này.
“…Tôi tuyên bố Kim Sơn đại hội chính thức khai mạc…” Sau hai tiếng đồng hồ làm lễ, lão giả áo trắng cuối cùng cũng trịnh trọng tuyên bố, khiến mọi người vỗ tay vang trời. Giang hồ mà… đánh trước nói sau mới thích.
“Đại nhân! Ngài được xếp vào tổ thứ tư.” Một tên Hộ Pháp cẩn trọng từng chút một bước đến báo cáo.
“Tổ bốn? Những hạt giống ở đó gồm ai?” Long lim dim mắt hỏi.
“Ngài, Kim gia Kim Vượn và Nga My phái Dương Mặc Tuyết.” Tên Hộ Pháp cung kính trả lời.
“Biết Diêm La ở tổ nào không?” Long tiếp tục hỏi.
“Vẫn chưa tìm ra… Chúng ta mới chỉ nghi vấn vài cái tên nhưng không chắc chắn…” Tên Hộ Pháp nhăn mặt nói. Diêm La chắc chắn đã dùng một cái tên nào đó để tham gia, nhưng việc xác minh lại vô cùng khó khăn vì số lượng võ giả vô danh đăng ký quá đông, lên đến gần nghìn người.
“Được rồi! Về thôi, hắn sẽ lộ mặt thôi…” Long ngáp một cái đứng dậy, quay đầu ra lệnh. Ngày thứ ba hắn mới đấu, những trận đấu sắp diễn ra trong hai ngày tới chẳng có ý nghĩa gì đối với hắn… Hắn đến đây chỉ vì một mục đích duy nhất: bắt Diêm La và diệt Thập Đại Ác Nhân. Phần thưởng thì hắn chẳng quan tâm.
Thấy nhóm người Thập Lục Tháp rời đi, võ giả của các thế gia và đại môn phái đều nhíu mày. Họ ở lại xem từng trận đấu để tìm kiếm những ngọc quý trôi nổi trên giang hồ về bồi dưỡng, hoặc bán cho Hắc Đế.
“Hừ! Càng ngày càng ngạo mạn.” Một lão giả dẫn đầu Kim gia nói, giọng phong ba nhưng ai cũng hiểu lão đang chỉ trích ai. Mọi người đều sắc mặt ảm đạm. Ở lại xem trận đấu mà rời đi là tự nhận mình thấp kém, lại còn chọc giận chủ nhà Hắc Đế.
…Ngày thứ ba… Hôm nay số lượng người đến quan sát đặc biệt đông, vì đây là ngày các hạt giống ra trận. Chỉ còn chưa đầy một trăm võ giả tham gia, chia đều cho năm tổ.
“Trận đấu đầu tiên hôm nay của Tổ một là Võ Đang phái Vũ Lập Kiếm và Ngũ Độc phái Quân Tiểu Du.” Lão giả hét vào mic khiến khán giả vỡ òa trong hưng phấn.
Bước lên sàn đấu, thu hút mọi ánh nhìn là một chàng thanh niên cao gầy, mặc áo lam, khuôn mặt cương nghị, ánh mắt sắc lạnh. Tay đặt lên chuôi kiếm, toàn thân toát ra khí thế mạnh mẽ… Hắn chính là Vũ Lập Kiếm, được mệnh danh là kiếm đạo kỳ tài của Võ Đang, hạt giống số một của tổ này.
Đối diện Vũ Lập Kiếm là Quân Tiểu Du từ Ngũ Độc phái, một gã mặc áo đen che kín mặt, chỉ lộ hai mắt lạnh lùng.
“Không ngờ Ngũ Độc lại phái đệ tử tham gia Kim Sơn đại hội!” Vũ Lập Kiếm tò mò nhìn đối thủ nói. Ngũ Độc phái bây giờ đâu còn như xưa, trở thành một môn phái nhỏ tận đáy giang hồ… Có lẽ Quân Tiểu Du muốn vực dậy danh tiếng của Ngũ Độc chăng.
“Mọi người nói kiếm của ngươi rất mạnh! Nhưng ta không tin.” Quân Tiểu Du lãnh đạm.
“Hay! Ta mong ngươi không làm ta thất vọng!” Vũ Lập Kiếm cười to, thân hình hắn lóe lên… tay rút kiếm với tốc độ kinh hồn.
“Nhân Kiếm Hợp Nhất… Kenggggg!” Kiếm rời vỏ, kiếm quang xuất động… người và kiếm như hòa làm một, Vũ Lập Kiếm hướng thẳng tâm của Quân Tiểu Du đâm tới nhanh như tia chớp.
Trên khán đài, các võ giả hai mắt sáng trưng vì đòn thế của Vũ Lập Kiếm.
“Đúng là kiếm đạo kỳ tài, mới chừng đó tuổi đã luyện thành Nhân Kiếm Hợp Nhất của Võ Đang.” Một lão giả vuốt râu nói.
“Võ Đang có được kẻ này chẳng khác nào hổ thêm cánh.” Một lão giả khác gật gù.
Lão trưởng của Võ Đang phái khóe miệng kéo lên cực độ thỏa mãn. Còn gì vui hơn khi nghe người khác ca ngợi môn phái mình cơ chứ.
Quân Tiểu Du thì khác, hắn đứng vờ như không biết trước cú đâm tưởng chừng đơn giản nhưng hàm chứa kiếm ý kinh người của Vũ Lập Kiếm… hai tay hắn biến ảo thành chưởng, quần áo bay lất phất trong nội khí bạo liệt.
“U Minh Chưởng!” Quân Tiểu Du hô khẽ, một chưởng ấn màu lục đậm từ tay hắn bay tới mặt Vũ Lập Kiếm làm gã biến sắc… thằng này thế mà từ bỏ phòng ngự định lưỡng bại câu thương với hắn.
“Keng! Hấp!” Vũ Lập Kiếm không muốn kết cục như thế, hắn biến chiêu trên không, mũi kiếm đổi hướng đâm thẳng xuống đất rồi từ đó lấy lực phản chấn búng cả người xoay vòng trên không tránh khỏi độc chưởng của Quân Tiểu Du… nhưng Vũ Lập Kiếm vẫn không dừng lại, hắn tiện thể xoay một vòng cuối cùng lúc tung một cú chém vào đầu Quân Tiểu Du.