164. Chương 164: Ma Tôn (14)

Sói Săn Mồi

Chương 164: Ma Tôn (14)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 164 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“B slapped!” Một cái tát mạnh bất ngờ khiến nữ đệ tử của Hợp Hoan phái bị đánh văng ra phía sau, máu me trào ra từ khóe miệng. Dù biết đối thủ hơn mình rất nhiều, cô vẫn phản ứng nhanh nhạy đến không ngờ.
“Địch tập! Mau báo chưởng môn, mọi người mau dựng trận!”
Một nữ đệ tử phía sau vội vã chạy vào báo cáo, số còn lại rút vũ khí đứng chắn ngang cổng.
“Hôm nay ta muốn xem nội môn Hợp Hoan phái đóng cửa suốt bao nhiêu năm có chuyện gì!” Mười bóng đen xông tới, tiếng chiến đấu vang trời ngay lập tức.
“Oanh! Oanh!”
Chỉ trong ba chiêu, mười tên nam nhân có thân hình quỷ dị đã chế ngự hoàn toàn các nữ đệ tử. Họ vốn là Hộ Pháp của Thập Lục Tháp, đối phó những đệ tử bình thường như thế này quá dễ dàng.
“Hừ! Nói, trưởng lão Dâʍ Ma ở đâu?” Một tên Hộ Pháp túm cổ một nữ đệ tử, gầm lên khiến mặt cô trắng bệch vì sợ hãi.
“Không… không biết…” Cô gái cố gắng từng tiếng, thật sự không biết chủ nhân chưa quay về.
“Không biết? Không biết thì chết đi!” Tên Hộ Pháp cười nhạt, vừa định bóp cổ cô thì đột nhiên tóc gáy dựng đứng, cảm giác nguy hiểm bao trùm.
“Ai?” Chưa kịp quay người, cổ của hắn đã bị bàn tay cứng ngắt siết chặt.
“Muốn cướp nữ nhân của lão tử? Ai dám?” Chính là Long, hắn dữ tợn gầm lên trong khi túm chặt cổ tên Hộ Pháp.
“Lục… lục trưởng lão, tôi…” Tên Hộ Pháp còn chưa kịp nói đã bị Long vặn cổ như gà, hắn thả xác xuống rồi nhìn chín tên còn lại.
“Lục trưởng lão bớt giận!” Bị hành động của Long kinh hãi, một tên Hộ Pháp run rẩy quỳ xuống, rồi đến vài tên khác. Chỉ còn hai tên đứng thẳng, mặt đầy tức giận nhìn Long chằm chằm.
“Dâʍ Ma! Ngươi quên lệnh của tổ chức rồi sao? Kim Sơn đại hội chỉ còn hai ngày nữa, ngươi còn ở đây làm gì? Đi chơi à?” Một trong hai tên Hộ Pháp đứng lên chất vấn.
“Ta đi chơi hay đi làm có phải là chuyện của ngươi?” Chỉ trong nháy mắt, Long đã xuất hiện trước mặt tên Hộ Pháp, túm chặt cổ hắn dựng đứng lên.
“Dâʍ Ma! Giết hại Hộ Pháp vô thiên vô tắc, Thập Lục Tháp sẽ không tha cho ngươi!” Bị Long túm cổ đột ngột, tên Hộ Pháp run sợ nhưng vẫn ngang ngược dọa không đúng người.
“Rắc!” Long vặn cổ hắn, kéo theo một dòng máu kinh người bắn thẳng lên trời từ cổ gã.
“Ngươi nói quá nhiều!” Vứt đầu lâu xuống, Long nhìn tên còn lại vẫn đứng yên, ánh mắt khiến hắn lùi ra sau vài bước, cảm giác tử thần bao trùm.
“Lục… lục trưởng lão, tôi quỳ… tôi sai…” Tên Hộ Pháp định quỳ nhưng…
“Đã muốn đứng thì khỏi cần quỳ!” Chỉ trong khoảnh khắc, Long đã túm lấy đầu lâu của hắn, trên đó vẫn còn đôi mắt kinh hãi.
Ba mạng người mất chỉ trong nháy mắt, bảy tên Hộ Pháp quỳ rạp, mặt trắng bệch, có kẻ không giữ được bình tĩnh ngã quỵ trên đất. Chỉ trong hơn một tháng, lục trưởng lão mà họ túc tùng đã trở nên đáng sợ đến cùng cực. Thực lực hắn tăng lên không rõ bao nhiêu, nhưng họ biết chắc nếu không biết điều, đầu họ sẽ lìa cổ.
“Nói! Ai dám?” Long gầm lên, ma khí tuôn trào, cả vùng đất chịu áp lực khủng khiếp. Hắn đã thi triển Ma Vực của mình – vực của một Cường Giả tam cấp. Sau khi hấp thu sinh mạng Tọa Thiện, hắn tiếp cận Cường Giả tam cấp, đến khi song tu hấp thụ đủ Hợp Hoan khí, hắn chính thức trở thành Cường Giả tam cấp.
Một lúc sau, không có tiếng trả lời. Bảy tên Hộ Pháp nằm rạp trên đất, người run lập cập, miệng mũi phun huyết vì áp lực từ Ma Vực. Trong đầu họ chỉ còn hai chữ: “đáng sợ”.
“Lần đầu cũng là lần cuối ta tha thứ cho các ngươi! Mau chuẩn bị lên Tân Cương!” Long thu hồi Ma Vực, nhìn ba xác trên đất rồi biến mất trong không gian. Phải lâu sau, bảy tên Hộ Pháp mới gượng dậy, vội vã xuống núi chuẩn bị phương tiện đưa lục trưởng lão đi Tân Cương. Nhận thức về Long của họ đã hoàn toàn thay đổi.
…………………
Tân Cương…
Trong tòa cung điện ẩn sâu trong núi, nổi bật với những bức tượng thú nhân bằng vàng tinh xảo. Giữa đại điện là ngai vàng thể hiện sự giàu có và quyền uy của chủ nhân nơi đây.
Ngồi trên ngai vàng là một lão già râu tóc bạc trắng, thân hình gầy gò tưởng chừng gió thổi cũng ngã. Nhưng ánh mắt lão sắc bén, lạnh lùng và kiêu ngạo – lão chính là Hắc Đế, bá vương một đời của vùng đất này.
“Kim Sơn đại hội đã chuẩn bị xong chưa?” Hắc Đế giọng trầm ổn hỏi.
“Bệ hạ! Mọi việc đã sẵn sàng, vừa nhận được tin ‘khách nhân’ cuối cùng đã đến và đăng ký tham gia.” Dưới chính điện, một lão giả cung kính chắp tay báo.
“Tên lục trưởng lão đó sao? Kim Sơn đại hội năm nay chắc sẽ sóng gió.” Hắc Đế nheo mắt nói.
“Đúng! Xem ra Thập Lục Tháp nhất định muốn hắn diệt Diêm La. Theo cách hành xử của Bất Tử lão nhân, chắc chắn sẽ còn chuẩn bị hậu chiêu để giải quyết triệt để Thập Đại Ác Nhân!” Lão giả nói.
“Hắc! Lão có hậu chiêu thì Thập Đại Ác Nhân đời trước cũng không đứng nhìn đệ tử mình chết. Cứ để chúng đấu với nhau.” Hắc Đế mắt lóe tinh quang nói.
“Vâng! Bệ hạ anh minh.”
“Đã điều tra cái chết của quân đoàn trưởng quân đoàn Bò Cạp và Bạch Lang chưa?” Hắc Đế tiếp tục hỏi.
“Đã rõ ràng! Ngày đó, ba quân đoàn trưởng của Nanh Hổ, Bò Cạp, Bạch Lang đều bị ám sát cùng lúc. Ngoài Đoàn Ngạn Ngữ của Nanh Hổ được Dâʍ Ma cứu, hai vị kia đều bỏ mạng vì kẻ ám sát quá mạnh.” Lão giả báo cáo.
“Kẻ nào làm?”
“Chín phần là do Thập Đại Ác Nhân ra tay!”
“Hắc hắc! Đúng như dự đoán. Chúng muốn khơi mào chiến tranh giữa ta và chính quyền Trung Hoa sao?” Hắc Đế cười nhạt. Ba quân đoàn trưởng của quân đội chính quy bị ám sát trên đất Tân Cương, ai sẽ bị nghi ngờ đầu tiên? Đương nhiên là vị vua không chính thức như lão.
“Bệ hạ! Giết chúng?” Lão giả lạnh giọng hỏi, không che giấu sát khí.
“Để Thập Lục Tháp ra tay đi. Đừng coi thường Thập Đại Ác Nhân. Diêm La đời nào cũng là cao thủ kiêu hùng, chúng ta không có chứng cứ nên nếu ra tay sẽ đuối lý.” Hắc Đế nói.
“Vâng!”
“Được rồi, ngươi lui.” Hắc Đế lệnh.
“Bệ hạ vạn tuế!” Lão giả chắp tay hô, lùi từng bước ra cửa rồi mới quay người rời đi, thể hiện thái độ cung kính. Nhưng Hắc Đế không biết, khi lão giả quay đi, trong mắt ông thoáng qua ánh lạnh lùng.
…………………Sau khi lão giả rời đi, Hắc Đế suy tư trên ngai vàng. Đột nhiên, ông lên tiếng:
“Ảnh Vệ… phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho công tử…”
“Rõ.” Từ sau ngai vàng, bóng tối vang lên một giọng. Đây chính là đội cận vệ cuối cùng của lão – những đứa trẻ mồ côi do chính tay lão tuyển chọn, không tiếc tài nguyên bồi dưỡng thành cao thủ. Đội trưởng là Cường Giả chính chính, nên Hắc Đế cực kỳ tin tưởng.
Ít ai biết, Hắc Đế không có vợ. Đến già lão mới quan tâm đến hậu duệ, tìm người duy trì nòi giống. Nhưng trời không cho lão như ý, chỉ để lại hai đứa con – một trai một gái dù lão có cố gắng “cày cấy” thế nào.
Chính vì thế, Hắc Đế vô cùng coi trọng hai đứa con, xem chúng như trân châu ngọc bảo. Đứa con trai không phụ lòng lão, thiên phú võ đạo xuất chúng.
Hắc Đế một đời kiêu hãnh làm vua Tân Cương nhưng cũng mang đến vô số kẻ thù mạnh. Lão không thể bảo hộ con mãi vì “cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra”. Chính vì thế, lão chọn cách đau lòng – từ khi hai đứa con lên ba tuổi, lão làm giấy tờ giả cho chúng làm con một gia đình bình thường, ở nơi xa xôi hẻo lánh.
Lão móc trong túi ra tấm ảnh, vuốt ve từng khuôn mặt trên đó. Đã năm năm lão không gặp con, tin đồn lão chết và truyền ngôi cho con trai càng lan rộng, khiến các thế lực trong bóng tối bắt đầu cựa quậy. Lão càng phải thận trọng, chỉ một bước sai sẽ khiến công sức đổ sông đổ biển.
“Kiếm nhi à, con nhất định sẽ thành công!” Hắc Đế vuốt ảnh đứa con trai, lẩm bẩm. Con trai lão tên Vũ Lập Kiếm, hai mươi lăm tuổi, đệ tử chân truyền của Võ Đang, được xưng là kỳ tài kiếm thuật. Lần này, Kim Sơn đại hội, Hắc Đế tin tưởng con trai sẽ đoạt giải nhất. Lão đã tăng phần thưởng năm nay lên nhiều lần, coi như danh chính ngôn thuận đưa tài nguyên cho con.
……………………..