Sói Săn Mồi
Chương 172: Ma Tôn (22)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 172 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Điều khiến mọi người kinh ngạc hơn cả là gần mười tên Cường Giả vừa xuất hiện lại đồng loạt cúi đầu hành lễ trước Ngụy Siêu – Dâm Ma. Điều đó nói lên điều gì? Chỉ có một đáp án: Ngụy Siêu thực sự mạnh hơn họ rất nhiều. Hắn còn chưa đầy bốn mươi tuổi… Những tộc trưởng, môn chủ đứng phía sau không khỏi hít một hơi lạnh. Chưa đến bốn mươi đã trở thành Cường Giả, lại là một Cường Giả không phải dạng bình thường, sức chiến đấu cực kỳ kinh khủng. Nếu họ biết được tuổi thật của Long, chắc vài tên cao thủ kia đã tự chui xuống đất mà chết cho rồi.
…Trên đài…
“Các ngươi đến đây là muốn tìm lại thể diện cho gia tộc, môn phái mình à?” Long nheo mắt nhìn đám Cường Giả vừa xuất hiện, giọng nói không che giấu sát khí, khiến cả đám run rẩy. Trong lòng họ đều hiểu rõ: nếu không đưa ra câu trả lời làm vị này hài lòng, kết cục sẽ giống như hai xác không đầu còn chưa nguội dưới chân đài. Cường Giả vốn đã đáng sợ, nhưng Cường Giả điên cuồng thì còn đáng sợ gấp trăm lần.
“Đại nhân… chúng tôi nghe các vãn bối nói Kim Sơn đại hội năm nay xuất hiện nhiều nhân tài trẻ, nên hiếu kỳ tới xem… Không ngờ lại được tận mắt chiêm ngưỡng phong thái uy vũ, khí thế bá đạo và võ lực siêu phàm của đại nhân…” Một lão giả nhanh nhảu bước lên, nói lời nịnh hót khiến mọi người chán ghét. Cường Giả mà cũng có hạng này sao?
“…Đổng gia chúng tôi cũng vậy…”
“Thiếu Lâm chúng tôi cũng chỉ đến quan sát, thưa đại nhân…”
...
Mấy lão giả khác tuy không nịnh bợ, nhưng đều gật đầu, ý nói rõ ràng họ không phải đến để tranh danh dự vớ vẩn. Mạng còn chưa chắc giữ được, nói gì đến thể diện. Thể diện cái khỉ gì!
Long quan sát thái độ của những lão này. Hắn hiểu rõ, tất cả chỉ vì nắm đấm của hắn quá lớn. Nếu không phải cơ duyên khiến hắn trở thành Cường Giả tam cấp, người phải cúi đầu lúc này sẽ là hắn. Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi mưu mẹo, kế sách đều trở nên vô nghĩa. Thế giới này, mạnh được yếu thua – đó là quy luật. Chỉ là ở mỗi nơi, quy luật ấy biến dạng theo nhiều hình thái khác nhau mà thôi.
Thực ra, Long tự tin ra tay vì hắn cảm nhận được hai lão tổ của Kim gia và Đoàn gia chỉ là Cường Giả nhất cấp. Cường Giả cấp cao hơn có thể cảm nhận rõ ràng đẳng cấp của kẻ dưới – sự chênh lệch đến hai bậc. Vì thế, Long không do dự, ra tay giết gà dọa khỉ.
“Hà hà! Thì ra là vậy, hóa ra các vị đều đến xem diễn à? Phù! Hú hồn, tao tưởng các người đến chém tao, suýt nữa thì tè ra quần mất… Tao hơi nhát gan, mong các vị bỏ qua nhé!” Khuôn mặt lạnh lùng, sát khí đằng đằng của Long bỗng chốc biến thành bộ mặt lưu manh, vô sỉ. Hắn bước tới, khoác vai lão giả vừa nịnh hót, vừa cười nói, kéo luôn lão về phía chiếc lều của mình như hai anh em tri kỷ lâu ngày không gặp. Mọi người đứng hình, không ai nói nổi lời nào. Lâu nay nghe danh Dâm Ma vô lại, tận mắt chứng kiến mới biết hai từ đó còn quá nhẹ để miêu tả tên điên này.
“Đại nhân! Không biết cuộc tỷ thí tiếp tục ra sao ạ?” Lão già đứng đầu ban trọng tài cẩn trọng bước tới hỏi ý Long. Kim Sơn đại hội, danh nghĩa do Hắc Đế tổ chức, giờ đây dường như đã trở thành trò chơi riêng của Dâm Ma.
“Hừ! Ngươi chẳng nghe mấy vị kia nói là đến quan chiến sao? Còn không tiếp tục đấu nữa?” Long liếc mắt lạnh lùng khiến lão trọng tài run rẩy. Trong đầu lão lập tức nảy ra ý nghĩ: năm sau, dù có chết cũng không nhận lời tới đây lần nào nữa.
“Vâng… nhưng… hiện tại chỉ còn Diêm Vạn Sát, còn Dương Mặc Tuyết của Nga Mi phái đã xin rút lui… nên đại nhân…” Lão trọng tài cẩn thận bẩm báo. Bây giờ trận cuối chỉ còn Dâm Ma đối đầu Diêm Vạn Sát.
Long quay sang phía Nga Mi phái, khóe miệng khẽ nhếch lên, khiến lão tổ – một bà lão – khẽ run.
“Đại nhân, nha đầu Mặc Tuyết sáng nay không biết ăn gì, giờ bụng đau quá, không thể tiếp tục thi đấu được. Mong đại nhân lượng thứ.” Lão bà hướng về Long khẽ nói.
“Hà hà! Ta hiểu, ta hiểu…” Long cười ha hả, đứng dậy, bước lên võ đài, ánh mắt hướng về Diêm Vạn Sát.
Lúc này, Diêm Vạn Sát đã trị thương phần nào. Cổ tay được băng bó, treo trước ngực. Hắn vẫn mặt lạnh như băng, toàn thân tỏa ra sát khí ngập trời. Tay trái nắm chặt cây roi, từng bước bước lên đài.
Long gật gù, nhìn Diêm Vạn Sát, không chút do dự bước lên. Tên này, ý chí võ đạo quả thật đáng nể.
“Ta nên gọi ngươi là Diêm Vạn Sát hay Diêm La đây?” Long cười hỏi.
“Chỉ là một cái tên, có gì quan trọng?” Diêm Vạn Sát mặt không đổi sắc, dù bị vạch mặt ngay giữa chốn đông người.
“Đúng vậy… Nhưng ngươi cũng biết thái độ của Thập Lục Tháp và Thập Đại Ác Nhân các ngươi như thế nào. Ta đến đây, chính là vì ngươi… Đến đây, ta nhường ngươi ra chiêu cuối cùng. Nếu ta bại, ta đảm bảo Thập Lục Tháp sẽ không nhúng tay vào bất cứ chuyện gì các ngươi làm ở Tân Cương này. Nhưng… ngươi cũng hiểu, nếu không hạ được ta, kết cục của ngươi…” Long cười khẽ.
“Ta không dễ chết đến thế!” Diêm Vạn Sát đáp.
“Ta biết! Những kẻ đời trước sẽ không để một người kế thừa như ngươi ngã xuống. Nhưng… chẳng phải như vậy càng thú vị sao?” Long lại cười.
“Được! Như ngươi mong muốn… Hãy nhận chiêu… Huyết Xà Thí Thần!” Diêm Vạn Sát động thân, cây roi trong tay trái bỗng hóa thành một con xà máu, xé gió lao thẳng vào Long.
“Vù… vù… xuyyyyy…” Đầu roi xoay tròn, nội khí cuồn cuộn tuôn ra từ cơ thể Diêm Vạn Sát, khiến cây roi ngày càng nhanh – nhanh đến mức không thể tin nổi.
Long tụ ma khí trong tay, vung một quyền đấm thẳng vào đầu roi.
“Oành!” Đầu roi đâm trúng lòng bàn tay Long, khựng lại… nhưng chỉ trong tích tắc, nó quỷ dị xuyên sâu vào lòng bàn tay hắn, bắt đầu tàn phá.
“Thú vị!” Long nhếch mép. Hắn rõ ràng về phòng ngự của bản thân – Cường Giả nhất cấp còn không thể phá được, vậy mà cây roi này lại dễ dàng xuyên thủng. Đủ rồi. Ma khí trong cơ thể hắn vận chuyển, chặn đứng đầu roi trong cánh tay, rồi bàn tay nắm chặt lấy thân roi.
“Rắc!” Chịu một lực phản chấn kinh khủng, cánh tay trái Diêm Vạn Sát vang lên tiếng xương rạn nứt. Hắn biết, cơ thể mình đã đến giới hạn.
“Bạo!!!!” Đột nhiên, mắt Diêm Vạn Sát lóe lên tia âm lãnh. Hắn đánh một chưởng vào đuôi roi, rồi lùi lại mấy bước. Huyết Xà Thí Thần – chiêu thức dùng kình lực quỷ dị xuyên vào cơ thể đối thủ, sau đó nổ tung nội khí tích tụ ở đầu roi. Lần này, Diêm Vạn Sát đã dồn tới chín phần chín nội lực của mình.
“ẦM!” Cây roi nổ tung ngay trước mắt mọi người như một quả bom. Cánh tay Long bị hủy hoại hoàn toàn. Nhưng điều khiến tất cả run rẩy hơn cả là… bên trong cánh tay Dâm Ma – không có gì cả. Không cơ, không xương, không máu… Khi lớp da bị phá vỡ, chỉ thấy thứ khí đen kịt, tà dị bay ra… rồi trong tích tắc, khí đó tụ lại, tái tạo thành cánh tay nguyên vẹn, không một vết thương. Một số Cường Giả còn chịu được phần nào, dù gì cũng sống lâu, thấy nhiều chuyện kỳ dị. Nhưng các võ giả trẻ tuổi thì sợ đến mức tè ra quần, có kẻ không chịu nổi, ngất xỉu tại chỗ.