198. Chương 198: Ma Tôn (48)

Sói Săn Mồi

Chương 198: Ma Tôn (48)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 198 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khổ quả có màu xanh bắt mắt, khi già hóa chuyển sang màu đen. Chúng có hình dạng giống trái nhãn nhưng hơi dẹt hơn, bên trong cũng có lớp thịt. Khi quả già, Khổ quả không còn thơm, toàn bộ độc tính được cô đặc vào lớp thịt, có thể cầm trên tay. Độc tính của Khổ quả rất lâu mới tiêu tán sau khi được giải phóng, nhưng nó lại có công dụng đặc biệt - giúp con người thoát khỏi khổ ải nhân gian, chính vì vậy mà nó có cái tên buồn bã như vậy.
Nhiều người muốn kết thúc sinh mạng mình đã chọn Khổ quả, bởi vì chỉ cần chạm vào quả này thì không có loại thuốc nào cứu nổi. Khi quả già, chúng lại có hương vị dễ chịu, ngọt lịm và thanh mát, giúp kẻ muốn tự sát cảm nhận được hương vị thanh tao cuối cùng của cuộc đời.
Về võ giả, cơ thể họ mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần so với người thường. Đặc biệt, những võ giả tu luyện thể chất cần cơ thể vượt trội, nên họ cần nhiều loại thuốc kích thích tiềm năng cơ thể, giúp thân thể ngày càng được củng cố. Khổ quả là một trong những loại dược liệu quan trọng nhất... Đoàn gia cũng tu luyện thể chất nên việc sử dụng Khổ quả không gì lạ. Nhưng ngay cả cấp bậc lão tổ như Đoàn Ngạn Ngôn cũng phải cẩn thận từng li từng tách lớp thịt của Khổ quả ra, chỉ sử dụng một lượng nhỏ cho vào nước thuốc để ngâm mình. Điều đó cho thấy Khổ quả đáng sợ đến nhường nào.
Sau vài phút Đoàn Dự miêu tả kỹ, Long nhận thức rõ về Khổ quả. Hắn biết loại quả này cực độc, nhưng lại nghi ngờ:
“Khổ quả liên quan đến gì với ma tu như bản tọa?”
“Hắc hắc! Chỉ có tiểu nhân biết rõ thôi, thế nhân không biết. Nhưng tiểu nhân trong lúc trò chuyện với một vị bằng hữu... ừm, là đàm luận về thời sự, tình cờ nghe được một câu chuyện vui về một ông lão. Ông lão này bất hận cực kỳ khi gia đình đều bị một cơn lũ cuốn trôi, nên tìm đến Khổ quả để đoàn tụ với gia đình bên kia. Lão ngày đó tay cầm bình rượu, miệng nhai Khổ quả, ngâm nga ca khúc tiêu dao. Nhưng khi đưa bầu rượu lên uống một ngụm, đột nhiên trong miệng lão tuôn ra hắc vụ dày đặc. Chỉ trong vài hơi thở, hắc vụ đó đã cắn nuốt cơ thể lão, không còn một chút cặn bã, rất giống với ma khí của đại nhân. Vì vậy tiểu nhân suy đoán Khổ quả rất có thể do ma khí ngưng tụ mà thành. Bình thường nó như độc chất, nhưng khi kết hợp với rượu sẽ trở về với bản chất ma khí nguyên thủy.” Đoàn Dự suy đoán.
“Đoàn Ngạn Hồng, mang đến đây chút Khổ quả cùng rượu ngon!” Long ra lệnh cho Đoàn Ngạn Hồng.
Chỉ vài phút sau, kẻ hầu mang đến một dĩa trái cây cùng rượu thơm nức. Năm quả tròn tròn, màu đen nhăn nheo chính là Khổ quả. Long chăm chú nhìn loại quả có thể chứa đựng ma khí bên trong.
“Chủ nhân! Nên cẩn thận một chút, lỡ đâu…” Đoàn Ngạn Hồng nhìn Long cầm Khổ quả trong tay, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở. Nếu Ma Tôn ăn Khổ quả mà có vấn đề gì thì Đoàn gia sẽ bị hủy diệt. Những gia tộc cùng môn phái khác đang ngày đêm nhăm nhăm cái bánh ngon này… Nhưng chưa kịp cảnh tỉnh Long, Đoàn Ngạn Hồng há hốc mồm trợn mắt vì vị đại gia kia bóp nát lớp vỏ Khổ quả rồi bỏ cả vào miệng. Tương tự với hắn, tất cả mọi người kể cả Đoàn Dự đều kinh hãi nhìn về phía Long.
“Ngọt!” Cắn lớp thịt Khổ quả trong miệng, Long thốt lên một chữ vì vị ngọt thanh tao lan tràn trong khoang miệng. Hắn còn độc ư? Hắn chẳng còn ruột hay bao tử dạ dày thì còn sợ gì độc? Thật ra, nếu có thì ma thể biến thái của hắn cũng không sợ… Long phun ra hạt Khổ quả rồi cầm bầu rượu lên uống một hơi ực.
“Ực!” Chứng kiến vị kia vừa nhai vừa nuốt Khổ quả cùng rượu, ai nấy đều không kìm được nuốt nước miếng. Đây có phải là Khổ quả độc nhất nhì thiên hạ không? Sao lại giống như trái cây giải nhiệt thanh mát khiến người ta thoải mái? Ông trời ơi, tại sao hết lần này đến lần khác ta phải chứng kiến cảnh tượng kinh dị từ tên này.
“A!” Rượu vừa vào miệng đã khiến hai mắt Long trợn trừng, khóe môi cong lên nở một nụ cười thỏa mãn… Thật là ma khí! Lớp thịt Khổ quả trong miệng hắn vừa tiếp xúc với rượu đã hòa tan thành ma khí lan tràn… Dù hơi mỏng manh nhưng tích tiểu thành đại. Huống chi đây lại là ma khí do thiên địa thai hóa, nên Long có thể ngay lập tức hấp thụ chúng. Lần này hắn quá vui sướng.
“Haha! Đúng là thứ ta cần. Đoàn Ngạn Hồng… ngươi bí mật mua về một lượng lớn Khổ quả cho ta, càng nhiều càng tốt… Nhớ! Phải bí mật, không được để người ngoài biết đó là ý của ta. Chuyện hôm nay không được tiết lộ ra ngoài, hiểu chưa?” Long ra lệnh cho Đoàn Ngạn Hồng, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám người bên dưới làm họ lạnh run chảy mồ hôi sau gáy. Ngài cũng không cần giết người diệt khẩu đâu. Chúng ta sợ ngài còn chưa hết, sao dám suy nghĩ phản bội.
“Chủ nhân yên tâm, ở đây đều là những người tuyệt đối trung thành với Đoàn gia!” Đoàn Ngạn Hồng khom người nói. Sau biến cố, gã nhận ra Đoàn gia đã đi sai đường từ lâu. Gia tộc cuối cùng sẽ lụi tần… Sự kiện kia lấy đi của Đoàn gia gần như chín phần võ giả, nhưng cũng đồng nghĩa giúp Đoàn gia thay máu. Gã nửa đời còn lại muốn tạo cho Đoàn gia một thế hệ mới mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn và có ý chí hơn…
“Còn Đoàn Dự, ngươi lần này lập công không nhỏ, sao hả… Muốn nhận phần thưởng gì?” Long quay sang Đoàn Dự cười hỏi. Hắn càng nhìn thằng này càng thấy ưng ý.
“Hắc hắc! Chủ nhân cao quý, tiểu nhân muốn theo ngài lăn lộn giang hồ!” Đoàn Dự xoa xoa hai tay, gương mặt hèn mọn cực kỳ nói. Hắn thông minh hiểu biết, chẳng bằng ở cạnh Long. Ở cạnh vị này còn sợ không đoạt được gì sao? Tiền tài, nữ nhân, chỉ cần được hưởng chút canh cặn của người ta cũng đủ thỏa mãn.
“Ngươi thật muốn như thế?” Mặt Long ý cười càng đậm. Hắn còn thiếu chân chạy việc, thằng này là nhân tuyển hợp lý.
“Mong đại nhân thành toàn!” Đoàn Dự khom người hành lễ.
“Vậy ngươi sẽ được như ý! Uuuuuu… uuuuuuuu…” Long vừa dứt lời, thân hình hắn biến mất, rồi trong sát na xuất hiện trước mặt Đoàn Dự, khiến gã kinh hãi tột độ. Đến khi bị một bàn tay chụp lên đầu, Đoàn Dự mới khóc không thành tiếng. Hắn tưởng tiêu dao tự tại dựa vào uy danh Ma Tôn để càn quét thiên hạ, nhưng đời không như mơ.
“Bản tọa đang thiếu một chân tổng quản, ngươi đã muốn thì ta sẽ thành toàn! Hahaha” Long cười lớn nói. Ma khí trong tay hắn lại lần nữa xâm nhập vào người Đoàn Dự. Lần này không chỉ đơn giản trêu đùa như trước mà thẩm thấu vào từng milimet trên người gã, khiến Đoàn Dự thần sắc càng ngày càng kém đi.
“Bốp! Đừng có bộ mặt đau khổ đó với ta! Ngươi phải biết bọn họ chỉ có thể kiểm soát sinh tử qua não hải, còn ngươi đã trở thành tay chân thân tín của ta. Ngoài việc bị ta kiểm soát sinh tử ra, còn được ma khí của ta hộ thân. Thân thể ngươi bây giờ có thể chịu đựng công kích của một tên Cường Giả tứ cấp toàn lực đấy!”
Long cho Đoàn Dự một cái bạt tai nói. Hắn nói thật, lần này động tay động chân vào người Đoàn Dự khiến hắn tiêu hao khí lực không nhỏ. Ma khí mang theo ý nghĩa của hắn đã thẩm thấu vào người Đoàn Dự và sẽ tự động xuất hiện bảo hộ khi có siêu cấp cao thủ hay Cường Giả ra tay với gã. Đây cũng là Long dùng ân báo ân.
“Chủ nhân! Tiểu nhân có mắt như mù, đa tạ… đa tạ chủ nhân” Đoàn Dự hai mắt trợn lớn nói. Hắn thật không thể tin vào những lời vừa nghe… Cường Giả tứ cấp không thể thương tổn hắn ý vị thế nào? Đây chẳng phải là hắn có thể đi ngang giang hồ sao? Đừng xem Cường Giả tứ cấp là quá thấp, khi Đoàn gia một đại gia tộc chỉ có Đoàn Ngạn Ngôn - lão tổ mạnh nhất mới chỉ là Cường Giả ngũ cấp… Đoàn Dự vui sướng, vui sướng cực điểm khi nghĩ đến tương lai. Đậu xanh lão tử nhất định phải tìm đến đám thiếu gia chó má gì đó trước kia dám lên mặt với lão tử để đánh một trận cho thống khoái, hà hà.
Đoàn Ngạn Hồng cùng đám võ giả nhìn Đoàn Dự đang vui sướng nhảy nhót mà không nhịn được thở dài hâm mộ. Trở thành tay chân thân tín của Ma Tôn đại nhân chưa đủ, lại còn được Ma Tôn bảo mệnh thì còn gì bằng. Vị đại gia này mới là Cường Giả tứ cấp thôi, tiềm lực phát triển còn đến đâu không ai biết, nhưng chắc chắn sẽ không dừng lại. Điều đó đồng nghĩa đi theo hắn sẽ thơm lây không ít chuyện tốt. Đoàn Dự nay gặp may còn hơn trúng xổ số độc đắc… Đoàn Ngạn Hồng nheo mắt nhìn về phía gã. Hắn nhất định phải tìm mọi cách trói buộc thằng này ở Đoàn gia.
“Được rồi! Các ngươi đi làm việc của mình đi. Đoàn Dự, ngừng nhảy nhót nữa, mau mang đến cho ta một trăm cân Khổ quả cùng rượu ngon. Thiếu một lạng thì mông ngươi sẽ bớt đi một miếng thịt!” Long rống lên khiến đám người tỉnh lại. Ngay lập tức, Đoàn Ngạn Hồng dẫn đám hộ vệ rời đi, còn Đoàn Dự thì đã bị dọa chạy… Hắn không muốn cặp mông lép của mình lại bị lép hơn nữa.