199. Chương 199: Ma Tôn (49)

Sói Săn Mồi

Chương 199: Ma Tôn (49)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 199 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

……………..
……………………………….
……………Thấm thoắt đã một tháng……..
Hôm nay, gia tộc Hạ Hầu trông lộng lẫy vô cùng. Từ cổng chính đến cả nhà vệ sinh đều được trang hoàng bằng hoa, đèn lồng và câu đối đỏ. Đám gia nhân dưới trướng tất bật chạy qua chạy lại, tất cả đều vì một sự kiện trọng đại hôm nay – thiếu gia Hạ Hầu Cẩm sẽ cử hành hôn lễ.
Đứng trước cổng lớn của Hạ Hầu gia lúc này là đoàn tiếp khách gồm chính thiếu gia Hạ Hầu Cẩm, gia chủ Hạ Hầu Phàm và một số trưởng lão có quyền thế. Đằng sau họ là hai vị lão nhân đứng nhắm mắt tu luyện, nhưng khí phách của họ khiến người ta không khỏi kinh ngạc. Thật chẳng ngờ rằng đoàn tiếp khách của Hạ Hầu gia lần này lại có sự xuất hiện của hai vị lão tổ! Suy cho cùng, khách mời của họ toàn là những gia tộc và môn phái danh tiếng trên giang hồ. Việc mời hai vị lão tổ ra mặt không chỉ thể hiện sự tôn trọng của Hạ Hầu gia đối với khách quý, mà còn nhằm khẳng định thanh thế của gia tộc này. Hạ Hầu gia quả thật là mạnh mẽ biết bao!
“Brưmmmmmmmmm…….” Một đoàn xe sang trọng xuất hiện, dẫn đầu là một chiếc BMW treo lá cờ thêu hai chữ “Kim Gia” sáng chói, đủ biết đoàn khách đến từ đâu.
“Cạch! Haha! Hạ Hầu huynh! Lâu không gặp, huynh vẫn khỏe chứ?” Kim gia gia chủ Kim Phương Sang vừa bước xuống xe đã vội tiến tới bắt tay Hạ Hầu Phàm.
“Ta khỏe, Sang đệ vẫn còn tráng kiện như xưa, haha! Lần này Sang đệ tự mình đến dự đám cưới của ta, thật khiến Hạ Hầu gia thêm vinh hạnh!” Hạ Hầu Phàm cười nói.
“Hạ Hầu gia trưởng tử Hạ Hầu Cẩm ra mắt Kim thúc thúc!” Hạ Hầu Cẩm mặc áo đỏ, vẫn là chú rể, nhanh chóng tiến lên hành lễ với Kim Phương Sang. Thế nhưng, hắn chỉ gật gật đầu chào trong khi cha hắn lại cung kính cúi chào.
“Đây là Cẩm tử nhi sao? Đúng là tuổi trẻ tài cao! Lần này thúc đến đây cũng mang theo vài món quà không nhỏ đấy, ngươi cứ yên tâm…..haha.” Kim Phương Sang cười lớn, vui vẻ.
“Đa tạ Kim thúc rồi!” Hạ Hầu Cẩm cười đáp lễ, trong lòng nghĩ ngươi Kim gia nhỏ bé còn dám mang lễ hèn đến Hạ Hầu gia sao? Cho mười lá gan ngươi cũng không đủ!
Kim Phương Sang làm gia chủ gần hai chục năm, sao có thể không nhận ra vẻ mặt của Hạ Hầu Cẩm chứ? Nhưng hắn tuy tức giận vẫn giữ được nét mặt tươi cười không hề biến hóa. Thằng nhóc đúng là chưa hiểu đời, vui buồn đều lộ hết trên mặt như một đứa trẻ con vậy.
“Sang đệ! Chắc phải chào hỏi hai vị lão tổ cho phải phép chứ?” Hạ Hầu Phàm biết tính con trai mình thế nào, nhưng dù sao đây cũng là con trai của mình. Ông mở miệng nhắc nhở, khiến Kim Phương Sang giật mình nhìn lại phía sau. Đằng sau đoàn người Đoàn gia là hai vị lão giả đang nhắm mắt dưỡng thần, nhưng khí thế của họ khiến hắn không khỏi run sợ. Làm sao hắn có thể không nhận ra đây là hai vị lão tổ Cường Giả chứ?
“Vãn bối Kim gia gia chủ Kim Phương Sang ra mắt hai vị tiền bối!” Kim Phương Sang vội vàng hành lễ trước hai vị lão giả.
Không có lời đáp, chỉ có hai cái gật đầu nhẹ. Điều đó khiến hắn dù có cố gắng kìm nén cũng không khỏi nhíu mày. Hai lão già này mà còn không thèm mở mắt nhìn hắn, khiến hắn cảm thấy mình bị coi khinh ở Hạ Hầu gia. Cường Giả sao? Kim gia cũng có những vị lão tổ như vậy thôi…..Nhưng nghĩ lại, nếu để Cường Giả đứng tiếp khách thì Kim Phương Sang cũng phải đổ mồ hôi. Kim gia vẫn chưa đủ sức làm việc đó.
“Brưmmmmmmmmmmmm………….” Lại một đoàn khách tới. Kim Phương Sang cùng đoàn người Kim gia di chuyển vào trong để nhường chỗ cho tân khách. Cứ thế, kẻ đến người đi nhộn nhịp như hội ở cổng đại môn Hạ Hầu gia.
Gần cuối, đoàn người Hạ Hầu gia chuẩn bị tiến vào, để lại vài tên gia nhân ở lại tiếp đón những gia tộc nhỏ, thì bất ngờ lại có thêm một đoàn xe sang trọng xuất hiện, khiến mọi người phải dừng lại.
Dẫn đầu đoàn xe là một chiếc SUV hầm hố, lá cờ vàng thêu hai chữ “Đoàn Gia” khiến đám người Hạ Hầu gia khẽ giật mình. Đoàn gia竟然 dám đến.
“Cạch!” Bước xuống xe đầu tiên là Đoàn gia gia chủ Đoàn Ngạn Hồng. Hắn nhìn về phía đại môn Hạ Hầu gia bề thế mà thở dài. Bao giờ Đoàn gia mới có được cảnh tượng như thế này đây? Hít sâu một hơi lấy bình tĩnh, hắn tiến đến chiếc Limusine ở giữa, cung kính mở cửa xe đợi người bên trong ra như một kẻ hầu cận tận tụy. Điều đó khiến đám người Hạ Hầu gia phải sững sờ.
Từ trong chiếc Limusine, một gã đàn ông vạm vỡ bước ra, thu hút mọi ánh nhìn bởi vẻ nam tính từ gương mặt sắc lạnh cùng thân thể cân đối hoàn mỹ. Hắn mặc bộ y phục đen rộng thùng, tà áo phất phơ trong gió, ánh mắt cao ngạo khinh thường chúng sinh, khí thế bá đạo tuyệt luân khiến toàn bộ võ giả phải biến sắc.
“Hạ Hầu gia Hạ Hầu Đào bái kiến Ma Tôn đại nhân!”
“Hạ Hầu gia Hạ Hầu Bình bái kiến Ma Tôn đại nhân!”
Trong sự ngỡ ngàng của quan khách, hai vị lão tổ Hạ Hầu gia lại phi thân đến trước gã đàn ông kia cúi chào. Nhưng khi nghe hai chữ “Ma Tôn” từ miệng hai lão giả, ai cũng phải run lên. Đoàn gia bị diệt gần hết võ giả chưa lâu, Ma Tôn không phải là mạnh nhất, nhưng hắn là điên nhất, tà ác nhất.
“Các ngươi đã từng gặp ta?” Long hơi ngạc nhiên vì hai lão giả lại đến bái kiến mình. Hắn vốn hay khoe mình đẹp trai, người gặp liền yêu, chẳng lẽ đã thành thật rồi sao.
“Đại nhân hẳn là không biết tôn tính đại danh của ngài khắp giang hồ đều đã sớm biết!” Hạ Hầu Đào cung kính nói, lão thật không hề muốn gặp vị này chút nào vì nghe nói hắn có sở thích vặn đầu Cường Giả xuống, nhỡ đâu hắn ngứa nghề lại vặn đầu của lão thì sao. Chữ “điên” quả thật đi theo vị này.
“Hạ Hầu gia gia chủ Hạ Hầu Phàm ra mắt Ma Tôn đại nhân!” Hạ Hầu Phàm thấy hai vị lão tổ như vậy cũng không dám lãnh đạm, tiến tới hành lễ.
Đứng xa xa, Hạ Hầu Cẩm thì không như thế. Hắn nhìn Long với ánh mắt đầy thù hận. Chính gã đàn ông này đã diệt Đoàn gia trước mặt Diệc Phi, khiến hắn không sao ngẩng đầu lên được. Hạ Hầu gia mọi người không biết hắn đã hứa với người đẹp rằng ngoài việc cầu tình bác hắn là Hạ Hầu Viêm ngăn Thập Lục Tháp giúp Ma Tôn, còn phải bảo hộ Đoàn gia. Thế mà kết quả là Đoàn gia chín phần võ giả bị diệt, Đoàn Ngạn Ngôn lão bất tử nhận nuôi Diệc Phi bị người ta vặn đầu, khiến hắn xấu hổ không còn chỗ chui lọt.
“Cẩm nhi! Ngươi còn đứng đó làm gì?” Hạ Hầu Phàm thấy con trai mình thất lễ, vội quát lên. Thằng này tính tình thế nào gã còn chẳng rõ, chắc hẳn là ghi hận Ma Tôn rồi. Cơ mà Hạ Hầu gia các vị lão tổ không hề muốn cùng vị này là địch chút nào. Hỏi ai lại muốn một kẻ được dự đoán sớm muộn trở thành Độc Cô Cầu Bại thứ hai làm địch chứ? Hạ Hầu gia chưa bị điên như Đoàn gia.
Hạ Hầu Cẩm nhăn mặt, không ngờ cha mình lại nhắc đến, khiến hắn tức điên không thôi. Hắn chỉ là không dám không nghe theo mà buộc lòng phải tiến lên trước mặt Long hành lễ.
“Ma Tôn………Ma Tôn hạnh ngộ……” Hạ Hầu Cẩm khiến đám võ giả Hạ Hầu gia cau mày. Tên này chẳng phải đã điên rồi sao? Ai cũng có thể nhìn ra hắn đang đứng trước mặt Ma Tôn đại danh đỉnh đỉnh mà hành lễ một cách miễn cưỡng không chút hứng thú. Hắn có tư cách nào đứng ngang hàng với Ma Tôn chứ?
Đám khách khứa từ các gia tộc và môn phái khác nhìn Hạ Hầu Cẩm mà cười khẩy đầy mặt. Thiếu chủ Hạ Hầu gia xem ra cũng chỉ như vậy thôi. Hạ Hầu Phàm thì khỏi nói rồi, gã vô cùng thất vọng với đứa con trai này.
“Vô lễ! Ngươi còn không thành thật hành lễ thì coi chừng chúng ta!” Hai lão giả lão tổ Hạ Hầu gia không được tốt tính như vậy, trực tiếp quát Hạ Hầu Cẩm. “Thằng oắt con, làm vị này mất hứng không chừng người ta lại tới lấy đầu ta chứ không phải đầu của ngươi………bọn ta chỉ là Cường Giả nhị cấp, không chịu được một kích của người ta.”
Hạ Hầu Cẩm mặt đen sì. Lần trước bị cha hắn nhắc nhở cũng là bỏ qua, nhưng lần này hai lão giả cứ thế mà quát mắng hắn khiến mặt mũi hắn mất sạch trước hàng nghìn ánh mắt đương trường. Thử hỏi hắn sao có thể lăn lộn giang hồ được đây………
“Haha! Chỉ là chút lễ nghi, bỏ qua………bỏ qua đi……….” Long phá vỡ bầu không khí xấu hổ trước đại môn Hạ Hầu gia. Hắn thoáng nhìn qua Hạ Hầu Cẩm rồi bước đi………Hạ Hầu Cẩm không để ý đến khóe miệng của Ma Tôn, nhưng nhếch lên một nụ cười tà………..