204. Chương 204: Đồ Nhân Diệt Thần, Đấu Phật (1)

Sói Săn Mồi

Chương 204: Đồ Nhân Diệt Thần, Đấu Phật (1)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 204 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy ngày nay, Đoàn gia vẫn yên ắng như thường lệ. Chỉ thỉnh thoảng có vài đoàn khách mang lễ vật đến xin lỗi, ngoài ra chẳng có gì thay đổi. Nếu là trước kia thì điều này chẳng có gì lạ, nhưng sau chuỗi chiến tích lẫy lừng của Ma Tôn, việc không một thế lực nào tìm đến làm thân lại trở nên kỳ lạ. Các gia tộc nhỏ luôn chú ý đến những nhân vật mới nổi, đặc biệt là những kẻ tiềm năng mạnh mẽ — như thể đầu tư vào một loại bảo hiểm vậy. Biết đâu sau này người đó trở nên uy danh lừng lẫy, thì trước kia đã có giao tình, làm gì cũng thuận lợi hơn.
Nếu hỏi ai là người mạnh nhất, Độc Cô Cầu Bại vẫn giữ vị trí độc tôn không ai lay chuyển. Nhưng nếu nói đến người nổi danh nhất lúc này, chính là Ma Tôn kia. Trong vòng một năm, chiến tích của hắn đã vượt xa vô số cường giả vốn có danh tiếng. Có mấy ai dám bêu đầu mười tám Cường Giả trước cổng thành? Có ai từng một mình tiêu diệt cả một đại gia tộc, đồ sát gần vạn võ giả? Chưa dừng lại, hắn còn chẳng kiêng nể gì mà quật đổ hôn lễ của Hạ Hầu thiếu chủ, “cướp” luôn cả con dâu nhà Hạ Hầu về! Chỉ có Ma Tôn mới dám làm, và làm được. Thế nhưng rồi sao? Ngoài mấy gia tộc từng lỡ đụng chạm, chẳng ai tìm đến bái phỏng.
Đoàn Dự mấy ngày nay mặt mày ủ rũ. Hắn cứ ngỡ rằng khách khứa sẽ chen nhau xếp hàng dài cả mấy dặm để bái kiến chủ nhân. Nào ngờ, chỉ lác đác vài người đến rồi đi vội vã. Dù sao đi nữa, với tư cách là Đại Tổng Quản dưới trướng Long, hắn cũng được hốt ít canh xúp. Nhưng Đoàn Dự cũng khôn khéo, không dám đụng đến lễ vật của chủ nhân, chỉ thành thành thật thật ghi chép đầy đủ rồi cất vào kho, không thiếu một món nào.
"Đại nhân… lại có đoàn khách đến. Lần này là môn chủ Tiêu Giao phái… hắn yêu cầu được diện kiến trực tiếp Ma Chủ." Một tên hộ vệ bước tới bẩm báo Đoàn Dự, lúc này đang mải ghi chép sổ sách lễ vật. Giờ đây, mọi người trong Đoàn gia đều gọi Long là Ma Chủ — chủ nhân của họ.
"Hừ… Tiêu Giao phái lần trước còn có hai Cường Giả tham gia ám sát chủ nhân. Giờ tưởng xin lỗi là xong sao? Không tiếp! Để chúng đợi cho ta!" Đoàn Dự híp mắt, nét mặt âm hiểm. Xem ra nếu không moi chút da thịt từ Tiêu Giao phái, thì làm sao hả được cục tức mấy ngày nay.
Tuy nhiên, dù có muốn, Đoàn Dự cũng chẳng dám vào bẩm báo Long lúc này. Bởi giờ đây, chủ nhân của hắn đang tiếp một vị khách đặc biệt trong chỗ ở riêng — không ai khác, chính là Bất Tử Lão Nhân, lần này tự mình đến thăm.
…………..
"Ngụy Siêu… lần này ngươi làm tốt lắm." Bất Tử Lão Nhân ngồi ung dung trên ghế, tay nâng chén trà nóng vừa pha xong. Lão gật gù, nụ cười hiền hòa.
"Đại nhân… cũng nhờ ơn ngài ban cơ hội. Lần này Đao Thánh quá mức lạm quyền, thuộc hạ chỉ mong đại nhân chiếu cố." Long khẽ thở dài, vẻ mặt uất ức. Đao Thánh dựa vào thế lực lớn mà chèn ép hắn, khiến Long bất mãn với Thập Lục Tháp vô cùng.
"Hắc hắc! Ta hiểu, ta hiểu… Nhưng ngươi cũng biết, lão phu thân cô thế cô. Đao Thánh lại có Hạ Hầu gia cùng các gia tộc khác hậu thuẫn, lại được không ít nguyên lão bảo kê. Càng lúc, hắn càng coi Thập Lục Tháp là của riêng mình… Lần này, hắn can thiệp vào việc áp chế luận tội Thập Lục Tháp khi một trưởng lão bị ám sát — tức là ngươi — đồng nghĩa với việc đắc tội không ít cao tầng… Ha ha… Chắc chắn hắn đang tìm cách lấy lại hình ảnh. Bao năm nay, hắn vẫn thèm khát vị trí này của ta…" Bất Tử Lão Nhân vừa vuốt râu, vừa cười lạnh.
"Đại nhân… thuộc hạ tuy thực lực yếu kém, nhưng cũng nhận ra Đao Thánh vẫn chưa phải đối thủ của ngài. Hắn có mười lá gan cũng không dám…" Long cười khẩy. Hắn từng đối mặt Đao Thánh — lúc ấy, dù tự nhận mình không yếu, nhưng trước khí thế của đối phương, hắn cảm thấy bản thân nhỏ bé như hạt cát trước núi lớn. Còn Bất Tử Lão Nhân trước mặt… hắn chẳng cảm nhận được sức mạnh, mà chỉ cảm nhận được một thứ — nguy hiểm. Một nguy hiểm trí mạng. Chỉ có một đáp án: Bất Tử Lão Nhân mạnh hơn Đao Thánh. Lão đã bước vào cảnh giới dung hòa thân thể với tự nhiên.
"Hắc hắc! Không nói chuyện này nữa… Thực lực của ngươi tăng nhanh thật khiến lão phu bất ngờ!" Bất Tử Lão Nhân cười khẽ, không trả lời mà chuyển chủ đề. Quả thật, sự tiến bộ của Long khiến lão chấn động. Lão nhận ra hắn giờ đã là Cường Giả tứ cấp, gần như chạm đến ngũ cấp. Làm sao một võ giả có thể tu luyện nhanh đến vậy trong chưa đầy một năm? Lão không thể lý giải. Nhưng ai cũng có bí mật… Lão cũng có. Bí mật của lão thậm chí còn kinh khủng hơn ngàn lần so với bí mật về thực lực của Long.
"Cơ duyên… chỉ là cơ duyên mà thôi." Long cười lớn.
"Được rồi… đi vào việc chính. Chiếc ghế Lục trưởng lão của ngươi giờ đã vững như bàn thạch, chỉ thiếu một thủ tục cuối cùng — đánh bại Thất trưởng lão. Việc này lẽ ra đã diễn ra tại Đấu Tháp hồi tháng trước, nhưng không hiểu vì sao tổ chức không liên lạc được với Đại trưởng lão, nên sự kiện bị hoãn. Việc này không phải lo của ngươi hay của ta, mà để mấy lão già kia đau đầu… Tuy nhiên, thủ tục vẫn phải thực hiện. Hiện tại, tên Phục Ma không còn ở Trung Hoa, nên trận đấu của ngươi được dời đến cuối năm nay. Ngươi phải cẩn trọng… Ta có tin tức rằng Phật giáo cực kỳ không muốn một Ma Tôn tồn tại trên giang hồ, nên đã triệu hồi Phục Ma về phật địa để ‘làm gì đó’… Tóm lại, ngươi phải toàn lực tăng cảnh giới và thực lực — không chỉ vì Phục Ma, mà còn vì sự kiện sắp tới…" Bất Tử Lão Nhân thu nụ cười, nghiêm mặt nói.
"Đại nhân… có đại sự gì sao?" Long cũng nghiêm túc hỏi.
"Đúng vậy! Ha ha! Ngươi đã từng nghe nói đến Phật Xá Lợi chưa?"
Long khựng lại, đầu óc lục lọi cố tìm kiếm tin tức về vật này.
"Phật Xá Lợi… hình như là thứ rơi ra từ thi thể cao tăng đắc đạo khi viên tịch…" Long không chắc chắn, nói đại.
"Hắc hắc! Chỉ đúng một phần. Cũng không trách ngươi, vì chuyện này vốn bị bọn trọc đầu kia giấu kín. Bỏ qua mấy thứ rác rưởi mà thế nhân vẫn lầm tưởng, Phật Xá Lợi trong mắt người như chúng ta — là năng lượng. Là tinh hoa năng lượng thiên địa, được một vị cao tăng sau khi viên tịch dùng bí pháp lưu lại cả đời tu luyện. Đó mới là Phật Xá Lợi thật sự." Bất Tử Lão Nhân nói.
"Đại nhân… xin ngài nói rõ hơn." Long vẫn chưa hiểu, tiếp tục hỏi.
Bất Tử Lão Nhân uống cạn chén trà, bắt đầu giảng giải…
Phật Tổ Như Lai khi niết bàn đã dùng một bí pháp vô thượng tự sáng tạo ra, để lưu lại ba viên Xá Lợi — chứa toàn bộ năng lượng cả đời của ngài. Ba viên Xá Lợi này được chia cho ba nhánh Phật giáo, coi như bảo vật vô thượng. Mỗi đời Phật Chủ của từng phái sẽ hấp thu năng lượng từ Xá Lợi tiền nhiệm, sau khi viên tịch lại dùng bí pháp lưu lại Xá Lợi của mình — đời truyền đời, khiến mỗi vị Phật Chủ sau đều mạnh hơn trước.
Ba nhánh Phật giáo gồm: một phái tu võ — Thiếu Lâm; một phái chuyên tu Phật pháp, đóng tại lãnh địa bí ẩn ở Nepal; và nhánh thứ ba — bí ẩn nhất, được gọi bằng danh xưng riêng: Giới Tăng. Những tăng sư này coi việc phá giới là con đường tu hành, để cảm nhận khổ ải chúng sinh, từ đó đắc đạo thành Phật. Giới Tăng không tồn tại dưới ánh sáng. Chúng luôn ẩn mình trong bóng tối, bày mưu tính kế, tạo mâu thuẫn giữa các thế lực, để dẫn dắt con người thoát khỏi khổ đau… bằng cái chết.
Lần này, Giới Tăng dùng một vật báu để khiến toàn bộ thế lực trên hành tinh phải tranh đoạt — dù biết rõ đó là mưu kế của chúng. Phật Xá Lợi — một trong ba viên Xá Lợi của Phật Tổ mà chúng đang nắm giữ. Không rõ Giới Tăng muốn làm gì, nhưng chắc chắn… đây là một ván cờ lớn. Rất lớn.
…………..
"Đại nhân, với thực lực nhỏ bé của tiểu nhân, làm sao có thể giành được vật đó?" Long nhíu mày. Hắn biết lần này sẽ quy tụ toàn bộ thế lực lớn trên thế giới, không thiếu cao thủ kinh khủng.
"Hắc hắc! Giới Tăng rất biết cách chơi. Chúng quy định người tham gia phải dưới một trăm tuổi. Ngươi — hoàn toàn phù hợp để đại diện Thập Lục Tháp tham gia rồi." Bất Tử Lão Nhân cười khà khà.
"Vậy bên Hạ Hầu thì sao?"
"Hạ Hầu Viêm tên nhóc đó nghe nói đã tìm đến Tây Môn Kinh Vân để nhờ hỗ trợ. Ta không rõ cái giá hắn bỏ ra là gì, nhưng để một kẻ có biệt danh Băng Diện đại diện Hạ Hầu gia tham gia, chắc chắn là một cái giá không hề nhỏ." Bất Tử Lão Nhân suy đoán.
"Tây Môn Kinh Vân? Đại nhân, thực lực hắn ra sao?" Long hơi bất ngờ. Hắn chưa từng nghe tên này. Hạ Hầu gia chắc chắn sẽ không giao trọng trách cho kẻ vô danh.
"Hắn là một Cường Giả độc hành, không môn không phái, nhưng thiên phú võ học cực cao. Ba mươi tuổi bước vào cảnh giới Cường Giả, năm mươi tuổi đột phá tứ cấp, hiện nay bảy mươi tuổi — nghe đồn đã đạt đến đỉnh ngũ cấp, gần chạm lục cấp…" Bất Tử Lão Nhân nói.