Sói Săn Mồi
Chương 207: Diệt Thần Bất Bại (Phần 4)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 207 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kể từ khi đương đầu tử sinh với Đoàn Ngạn Ngôn, cùng với vốn võ học uyên thâm của Tọa Thiện trong tâm trí, hắn đã ngộ ra được chân lý trong cách vận dụng ma chưởng. Ma Long Loạn Vũ uy lực vô song, nhưng lại có một điểm yếu chí mạng: để tạo thành ma long, cần phải dung nạp ma khí áp bức, điều này đòi hỏi rất nhiều thời gian. Đặc biệt, khi đối mặt với những cao thủ, một đầu ma long là không đủ. Do đó, Long nghĩ ra một kế sách: hắn muốn ngưng tụ thật nhiều đầu ma long, ẩn náu trên thân thể mình, để khi vận dụng ma chưởng, đối phương sẽ không kịp trở tay.
"Hợp... hợp... hợp thành ma long cho ta!" Hào hứng bắt tay vào chế tạo đầu ma long thứ hai, thứ ba... thứ hai mươi, thực lực của hắn đã tiến xa hơn trước rất nhiều, giờ đây có thể ngưng tụ tối đa hai mươi đầu ma long từ ma khí. Đây cũng là giới hạn hiện tại của hắn. Muốn ngưng tụ thêm, đương nhiên phải dùng đến sinh mệnh, nhưng hắn sẽ không bao giờ làm thế.
"Nhập... nhập..." Chỉ sau vài giờ, cơ thể Long giờ đây trông như một tác phẩm nghệ thuật đầy ấn tượng, khiến bất cứ thợ xăm nào cũng phải thán phục. Những đầu rồng hung bạo kéo dài từ cổ xuống ngực, bả vai, cánh tay, bắp chân... hai mươi đầu ma long chia nhau chiếm giữ từng vị trí trên người hắn một cách cân đối nhất. Chỉ có một chỗ ngoại lệ: trên lưng hắn vẫn còn một khoảng trống, nơi ấy tồn tại một đầu sói hung tàn. Dẫu đã trọng thương thân thể nhiều lần, Long vẫn tái tạo lại hình xăm này bởi nó đánh dấu thời khắc quan trọng nhất đời hắn: bước chân vào giang hồ.
Thu công, Long đứng dậy tiến về cửa lớn. Hắn nhận thức được mình đã bước lên Cường Giả ngũ cấp ngay sau khi cắn nuốt Dục Kiếm Đạo Nhân. Ma khí của hắn giờ đây mạnh mẽ vô cùng, có thể đưa hắn đến Ma Nhân tầng cao hơn hiện tại. Chỉ có điều, hắn thiếu một thứ: tử ý. Trước đây ở Đoàn gia, hắn đã diệt gần một vạn võ giả, nên tử ý thu được đủ để đột phá lên Ma Nhân tầng một và tầng hai. Nhưng để tiến thêm bước nữa, Long cần nhiều tử ý hơn. Và đương nhiên, tử ý phải đến từ kẻ chết. Hắn cũng không thể lại diệt một gia tộc khác, bởi lẽ giang hồ sẽ không ngồi yên. Lần này có thể nhân nhượng, nhưng lần sau thì không thể. Long hiểu đạo lý đó. Vì thế, hắn chuyển mục tiêu sang Đoàn gia mộ địa.
"Cạch!" Mở cửa bước ra, Long nhìn đám hộ vệ nằm la liệt xung quanh. Đột phá Cường Giả ngũ cấp khiến khí thế hắn mạnh đến mức ấy sao? Giờ hắn mới hiểu vì sao có câu nói "dưới Cường Giả là giun dế". Quả thật, đột phá đến Cường Giả như là đắc đạo thành tiên, một bước lên mây vậy.
"Chủ nhân! Ngài đã hoàn tất luyện công?" Đoàn Dự đang đứng hầu ngoài, thấy Long bước ra vội chỉnh trang tư thế, nở nụ cười chào hỏi. Gã được ma khí của Long hộ thể nên đương nhiên không bị ảnh hưởng như đám hộ vệ kia.
"Ừ... Đoàn Ngạn Hồng đã tìm ra người chưa?" Long hỏi, muốn tiến vào Đoàn gia mộ địa cần người có huyết mạch chính thống. Cái gọi là chính thống ấy thật ra chỉ mạch chính của lão tổ tông, người lập nên Đoàn gia từ xa xưa. Trải qua bao biến động, mạch chính ấy càng ngày càng suy yếu, cuối cùng chỉ còn là một nhánh nhỏ trong Đoàn gia. Người trong mạch này giờ đây chỉ còn tác dụng quan trọng nhất là sử dụng huyết mạch của bản thân để dẫn đường cho võ giả có tư chất tốt tiến vào mộ địa. Giết gần vạn võ giả Đoàn gia, Long đã vô tình xóa sạch hầu hết kẻ thuộc dòng huyết chính thống. Nay Đoàn Ngạn Hồng cần tìm những kẻ còn sót lại sau trận diệt tộc đó.
"Chủ nhân! Đã tìm được, gia chủ đã chuẩn bị sẵn sàng... chỉ chờ lệnh của đại nhân!" Đoàn Dự hào hứng báo, hắn cũng có chân trong chuyến đi này nên vui sướng tột độ.
"Được! Lên đường!" Long gật gù ra lệnh.
Đoàn gia mộ địa không xa Đoàn gia trang là mấy, lối vào được che giấu bởi một khu vườn trồng thuốc trông rất bình thường. Đoàn gia được Đoàn Ngạn Hồng dẫn đường dễ dàng vượt qua các lớp canh gác cẩn mật để đến với cửa đường hầm cổ xưa.
Đường hầm không tối tăm nhờ hệ thống đèn dầu leo lét được dẫn dầu từ trên xuống dưới. Có lẽ Đoàn gia sau này đã liên tục cải tạo lối vào mộ địa và không dám dùng đèn điện vì sợ lộ.
Sâu trong lòng đất, cuối con đường hầm là một cánh cổng đá khổng lồ. Hai bên cổng là hai bức tượng khổng lồ miêu tả sư tử hung mãnh và một tráng sĩ oai phong, tay cầm binh khí sắc bén, khuôn mặt hung tợn kỳ dị khiến người nhìn vào cảm giác như sát khí xộc vào người.
"Đoàn Gia Mộ Địa" Bốn chữ to rõ được khắc sâu vào đá, khí thế ngập tràn.
"Bắt đầu đi!" Long ngắm nhìn cánh cổng hồi lâu rồi lên tiếng, để Đoàn Ngạn Hồng làm thủ tục mở cổng.
Đoàn Ngạn Hồng cung kính lấy một con dao đưa cho Đoàn Kính Ngọc, một thanh niên trẻ tuổi còn sót lại của chi nhánh lão tổ tông Đoàn gia. Nhận lấy con dao, hắn sợ sệt run lẩy bẩy nhưng chứng kiến ánh mắt sắc lạnh của Đoàn Ngạn Hồng cùng đám võ giả Đoàn gia, hắn biết mình không còn lựa chọn nào khác. Hít sâu một hơi, Đoàn Kính Ngọc tiến tới chỗ cổng, dùng dao cứa một nhát vào cổ tay rồi nhanh chóng nhịn đau đút cánh tay vào cái lỗ duy nhất trên cánh cổng.
"Rắc... rắc... rắc..." Chỉ sau vài hơi thở, từ cánh cổng đá truyền ra tiếng răng rắc như cơ quan bên trong khởi động. Không ai rõ hơn Đoàn Kính Ngọc, bởi lúc này cánh tay hắn đang bị một thứ gì đó quỷ dị bao phủ, vết thương lành lại không một chút đau đớn.
"Rắc! Rầm... rầm..." Cánh cổng mở ra, lộ ra một khu mộ cổ xưa với những ngôi mồ chen chúc dày đặc. Ở chính giữa là một lăng mộ bề thế hơn hẳn, phía trên là một chảo lửa... không, giống như ngọn đuốc. Ngọn đuốc ấy không rõ vì sao có thể cháy tưng bừng, nhờ ánh sáng của nó, cả khu mộ không chìm trong bóng tối, và hơi ấm của nó cũng khiến kẻ bước chân vào cảm thấy đỡ lạnh hơn giữa vùng đất dành cho người chết.
Đoàn Ngạn Hồng quen với khung cảnh này, nhưng đám võ giả theo gã lần đầu đến đây đều hai mắt trợn lớn. Cả đám chỉ hồi tỉnh sau tiếng hắng giọng của Đoàn Ngạn Hồng, gã ra hiệu cho mọi người theo mình hành lễ, rồi bằng tư thế nghiêm trang nhất, đám võ giả Đoàn gia hướng khu mộ lạy ba lạy để ra mắt các vị tiền nhân cùng lão tổ tông.
"Các ngươi tự chia nhau đi tìm cơ duyên của bản thân đi..." Long đợi đám võ giả Đoàn gia hành lễ xong thì mở miệng ra lệnh, còn hắn thì độc hành thăm thú khu mộ này.
Bước qua từng ngôi mộ, những tấm bia cổ ghi danh tự chủ nhân cùng ngày tháng về với đất lọt vào mắt Long. Từng ngôi mộ có kiểu dáng khác nhau, như thể làm theo yêu cầu chủ nhân lúc sinh thời khiến hắn cảm thấy thú vị: ngôi mộ hình chiếc búa, ngôi mộ hình thanh đại đao, ngôi mộ hình bông sen của một lão bà... tất cả khiến khu mộ trở nên sinh động.
Dành nửa giờ thăm quan, Long hướng về khu trung tâm dưới chân ngôi mộ hoành tráng nhất, nơi có một vùng đất bằng phẳng khác biệt. Càng tới gần, hắn càng tò mò bởi nơi đó chỉ có mười ngôi mộ, giống nhau như đúc, xếp thành hàng lối chính tề hướng lên ngôi mộ trên cao.
"Đoàn gia Đoàn Thế Thuần chi mộ!" Long lẩm bẩm danh tự ngôi mộ đầu tiên trong số mười ngôi mộ đó.
"Chủ nhân... như ta đã kể với ngài, đây chính là mười vị trưởng lão chí cao cùng thời với lão tổ tông, phụ trợ lão tổ tông thành lập nên Đoàn gia. Bước thêm một bước qua các ngôi mộ chính là đồng ý tham gia khảo nghiệm của mỗi vị lão tổ để có thể kế thừa võ học cũng như thực lực của mỗi vị..." Đoàn Ngạn Hồng từ bao giờ đã đứng sau Long, cung kính nói.
"Đoàn Ngạn Hồng... ngươi đã biết ta đến đây không phải vì cái gì mà khảo nghiệm để được truyền thừa. Ta cũng tin rằng đám lão giả này sẽ không ngu đến mức không kiểm tra kẻ thừa kế chút nào. Chỉ còn một cách... đó là cắn nuốt... ta có thể cho ngươi một cơ hội ngăn cản ta!" Long quay đầu, nhìn Đoàn Ngạn Hồng cười tà.