Sói Săn Mồi
Chương 208: Kẻ ngoại lai diệt thần đấu Phật (5)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 208 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Bọn nô tài không dám… chỉ cầu chủ nhân ra tay dứt khoát chút, tránh để các vị tổ tông phải chịu dày vò.” Đoàn Ngạn Hồng cay đắng mở miệng, dắt kẻ ngoại lai đến nghĩa địa gia tộc để phá hủy, khiến hắn đau đớn vô cùng. Lương tâm hắn như bị xé tan, nhưng phía sau hắn là hàng vạn sinh mạng Đoàn gia, hắn lựa chọn bị người đời phỉ nhổ để bảo toàn mạng sống cho họ.
“Được! Ta sẽ toàn lực.” Long gật gù quay đầu, bước tới phía trước.
“Tách… tách…” Bàn chân Long vừa đặt lên ngôi mộ đầu tiên, bỗng nhiên mặt mộ vang lên những tiếng nứt vỡ. Mắt hắn thu hẹp, nhìn chằm chằm vào những vết nứt mới hình thành trên mộ, như thể có thứ gì sắp chui ra.
“Phù!” Chưa để Long chờ lâu, ngay lập tức một làn khói trắng đục từ khe nứt mộ bay ra, lao thẳng vào tai hắn như muốn chui vào não hắn, kèm theo uy áp đè nặng khiến hắn không thể chống cự, thật bá đạo.
“Khỏi cần kiểm tra… ta không phải võ giả Đoàn gia!” Long gầm lên, hắc vụ ma khí bao bọc toàn thân hắn, chấn bay đám bạch vụ trở về. Khí thế hắn dâng cao, đề phòng bất cứ điều gì kỳ lạ.
“Tên ngoại lai… không phải Đoàn gia… chết… chết… ngươi phải chết… Graooooo!” Đột nhiên, một âm thanh rét buốt vang vào tai Long, khiến hắn rùng mình vì đó không phải âm thanh của loài người.
“Lui ra sau!” Cảm nhận được uy hiếp, Long lệnh cho Đoàn Ngạn Hồng lui về phía sau, hắn đứng chắn phía trước, xem thử lão già chết còn có thể bày trò gì.
“Vù!” Tiếng gió bén nhọn vang lên khi không khí bị cắt qua, đám bạch vụ dày đặc từ mộ bay ra, gào thét nhào tới Long như muốn nuốt sống hắn.
“Haha… thức ăn của ta… đến đây… đến đây…” Long hưng phấn cực độ, hắn tưởng trò gì ghê gớm, hóa ra chỉ là dùng khí tức tàn hồn áp bách người sống. Kẻ khác có thể suy nghĩ, nhưng hắn là kẻ tu ma… không cắn nuốt người ta đã là may lắm rồi, còn dám nuốt hắn… hắc hắc.
“Xì… xì… xì…” Ma khí đậm đặc từ người Long chặn lại đám bạch vụ quỷ dị kia rồi hung bạo bắt đầu cắn nuốt. Những âm thanh xì xì bị ăn mòn vang lên, làn khói trắng kia ngày một mờ đi.
“Không… không thể nào… giết hắn… giết hắn…” Vẫn là âm thanh lạnh lẽo tuôn vào tai Long, ngay sau đó đám bạch vụ rút lui, tránh khỏi ma khí… và chính lúc này, chín ngôi mộ khác hưởng ứng lời kêu gọi.
“Rắc… rắc… tạch… tạch…” Từng ngôi mộ một nứt toác, kéo theo làn khói trắng đục bay vút ra ngoài, uy áp kinh người khiến Đoàn Ngạn Hồng đứng xa không nhịn được, sắc mặt trắng bệch… mười tàn hồn đã giận dữ vô cùng.
“Kẻ ngoại lai… chết… chết… chết…” Mười âm thanh sởn gai óc cùng vang lên trong tai Long, nhưng hắn không nao núng. Toàn bộ ma khí hắn tập trung, sẵn sàng cho một kích tất sát… hắn không lo lắm về mười đám tàn hồn này, thứ hắn coi trọng chính là ngôi mộ lớn nhất trên cao. Linh tính mách bảo hắn rằng nó nguy hiểm vô cùng.
“Vù… vù…” Ngay sau tiếng thét, mười đám bạch vụ tụ lại, nhào thẳng tới Long lần nữa. Uy thế gấp mười lần lúc trước, khủng bố vô cùng… nhưng chỉ dừng lại ở đó, uy thế chỉ là uy thế mà thôi.
Nếu đứng trước Long lúc này là mười tên Cường Giả thật, hắn đã không ngần ngại tìm cách trốn. Nhưng giờ thì khác… tàn hồn không thể sử dụng võ công, không có cơ thể, chỉ là những đám khói từ bí pháp tà dị của lão tổ Đoàn gia. Đứng trước ma khí hắn, chúng không có chút uy hiếp nào.
“Haha… thức ăn của ta… thật nhiều… đến… đến đây…” Long gào to, hắn vẫn nhìn chằm chằm vào khu mộ trên cao, tập trung ma khí bao lấy đám bạch vụ mạnh mẽ kia mà bắt đầu cắn nuốt.
“Không… không thể nào… xì… xì… đây là gì…”
“Xì… xì… ta… khí tức của ta đang bị cắn nuốt… không… dừng lại…”
“Đừng… dừng lại… rời đi… xì… xì… chúng ta không tính toán với ngươi nữa…”
“………”
“Xì… xì… gia chủ… gia chủ… cứu chúng ta…”
Từng âm thanh lạnh lẽo vang lên, không còn ác độc hô đánh hô giết nữa, mà là sợ hãi khi bị ma khí cắn nuốt. Từng đám bạch vụ thu nhỏ, mờ đi cực nhanh vì Long dùng toàn lực thôi động ma khí.
……..
“DỪNG TAY!” Chỉ trong vòng ba phút, chỉ còn ba đám bạch vụ nhợt nhạt tồn tại. Lúc này, tiếng nộ hống từ lăng mộ cao nhất vang lên, uy áp tỏa ra mạnh đến nỗi ai nấy cũng cảm tưởng hơn trăm ngọn núi đang áp từ trên trời xuống… đám võ giả Đoàn gia ở xa không kẻ nào không nằm rạp xuống đất sợ hãi.
“U… u… dừng tay? Tiếc là từ đó không có trong từ điển của lão tử, thật xin lỗi rồi…” Long cười tà, thôi động ma khí cắn nuốt ba đám bạch vụ còn lại. Toàn bộ ma khí sau khi cắn nuốt trở về người hắn, khiến khí tức hắn mạnh hơn vài phần.
“Tốt… tốt lắm… ngươi… chết… ngươi phải chết… OÀNH!” Âm thanh già nua giận dữ chấn rung màn nhĩ toàn bộ, ngôi mộ hoành tráng không nứt ra mà nổ tung thành phấn vụn, chứng minh kẻ bên trong cuồng nộ đến mức nào.
“Roạt… roạt…” Từ bên dưới ngôi mộ cổ, một con vượn khổng lồ chui lên… nói chuẩn xác là quái vật vì ngoài khung xương to lớn, bên ngoài chỉ còn mảnh da lay lắt. Khuôn mặt xương xẩu, chỉ trừ hai hốc mắt còn tồn tại hai con ngươi đen kịt.
“Này Đoàn Ngạn Hồng, ta nhớ là ngươi chưa kể cho ta nghe về việc Đoàn gia tổ tông là loài vượn đó nhé!” Long quay đầu nói với Đoàn Ngạn Hồng.
“Ặc!” Đoàn Ngạn Hồng vẫn còn há hốc mồm, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trong giấc mơ kinh khủng nhất lão cũng không thể tưởng tượng nổi lão tổ tông gia tộc lại là một con vượn.
“Khặc khặc… không cần phải móc mỉa… thứ đồ chơi này là ta tình cờ phát hiện được trong một khu lăng mộ cổ xưa. Cơ thể nó rắn chắc đến lạ thường, nên ta đã tốn không biết bao nhiêu tài nguyên để tái tạo nó trở thành vật sống… vốn dĩ phải mất hai trăm năm nữa ta mới có thể đưa Đoàn gia lên vị trí tối cường, nhưng không ngờ vì ngươi mà ta không thể không vận dụng nó… haha… không sao, coi như tấm bia tập đầu tiên trong hành trình tiến bước lên ngôi vị chí tôn thiên địa của ta đi… Rầm… Rầm…” Từ đầu con vượn, tiếng nói liên tục truyền đến, rồi nó cử động. Từng bước chân nặng nề, những dấu chân in sâu trên nền đá khiến Long cảm giác được nguy hiểm cực độ. Cần phải nặng đến thế nào mới có thể làm thế chứ… rốt cuộc bộ xương này nặng bao nhiêu vậy…
“Rầm… Rầm… Răng… Rắc…” Con vượn khổng lồ không đi tới chỗ Long mà quay ngược lại, dùng hai tay bơ lấy lăng mộ của chính nó lên, làm toàn bộ võ giả trong khu mộ địa nhìn thấy cảnh tượng này không kìm được nuốt nước miếng liên hồi. Có lẽ cảnh tượng kinh người nhất trong đời chúng chính là trước mắt đây… trời đất quỷ thần ra mà xem, một khu lăng mộ đổ nát rộng mấy chục mét vuông cứ vậy mà bị xóc lên trời như một hòn núi nhỏ không kém.
“Răng… rắc… răng… rắc… haha… nhận lấy món quả của bản tôn đi oắt con…” Âm thanh già nua lại vang lên, con vượn nhắm hướng Long quăng luôn lăng mộ trên tay xuống khiến hắn biến sắc… cơ thể hắn sau khi tu ma mạnh mẽ thật đấy, nhưng bị ngọn núi nhỏ này đè xuống thì cũng chỉ có một kết quả: bẹp dí mà thôi.
“Bộp!” Dậm mạnh chân xuống đất tạo lực phản chấn, cả người Long như u linh bay về một phương tránh xa chỗ lăng mộ rơi xuống.
Cũng may cho Long là nặng kéo theo chậm, con vượn kia tuy mạnh mẽ lạ thường nhưng thao tác không nhanh, nên hắn thoát chết trong gang tấc.
“ẦM!” Lăng mộ đập xuống mặt đất, toàn bộ khu mộ địa rung chuyển. Đất đá từ phía trên ào ào rơi xuống, như thể cấu tạo chỗ này sắp không chịu nổi chấn lực khủng khiếp. Dưới đất, từng đường rạn nứt lan tràn khắp nơi, khiến không ít mộ địa bên ngoài bị chôn lấp.
“Bạo Ma Vô Cực Quyền! Oành! Oành! Oành!… Oành!” Ngay lúc dư chấn vụ va chạm chưa hết, thân hình Long như u linh xuất hiện sau lưng con vượn. Cả người hắn ma khí tụ tập vào hai nắm tay, sau tiếng gầm gừ là liên tiếp những cú đấm siêu mạnh vào lưng và đầu con quái vật.
“Rắc… rắc… rắc…” Quyền đến như vũ bão, quyền nào quyền nấy như vạn cân chùy nện xuống khiến thân hình quái vật sau khi hứng chịu phát ra những tiếng kêu răng rắc như gãy vỡ… tuy nhiên, Long không thể tưởng tượng nổi những đốt xương vừa vỡ vụn kia lại lành lặn lại chỉ trong sát na… tà dị khôn cùng.
“Pặc… pặc… pặc… Hahaha! Oắt con, bản tôn dùng bí pháp thui rèn thân thể này mấy ngàn năm qua sao có thể dễ dàng bị phá hủy như vậy chứ… Vù! Uỳnh!” Từ đầu con vượn vang lên tiếng cười trào phúng, sau đó tay nó quật một phát vào người Long trong lúc hắn vừa ổn định thân hình sau lần tung đòn, không kịp trở tay…
“Rầm!” Bị cánh tay khổng lồ quật vào người khiến Long dù cơ thể mạnh hơn người thường ngàn lần cũng phải như một trái bóng bị đập bay ra sau… lực đạo kinh khủng trùng kích ngay tức thì chấn nát người hắn lõm sâu vào bên trong… một nửa người bị bẹp dí khiến ma khí hỗn loạn trào ra không ngừng.
“Ầm!” Thân hình nặng nề của Long rơi xuống đất, hắn cười khổ nhận thức được thương thế. Tuy không thể làm mình chết, nhưng cũng phải tốn một lượng ma khí không nhỏ để tái tạo… may sao hắn là ma tu, nếu không người thường đã lên bảng đếm số từ lâu rồi.