223. Chương 223: Kẻ Diêt Thần Bị Thần Diệt (20)

Sói Săn Mồi

Chương 223: Kẻ Diêt Thần Bị Thần Diệt (20)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 223 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không hề trách móc, vị hòa thượng già vỗ vai an ủi Chu Ngụy rồi trao cho hắn một túi nhỏ, dặn rằng khi nào rời khỏi đây hãy mở ra, bởi nó có thể cứu hắn một mạng. Hóa ra lão đã biết trước và chuẩn bị món quà cuối cùng dành tặng cho đệ tử. Khi Chu Ngụy mở túi, đầu hắn hướng về phía ngọn núi cao, chín mươi chín cái lạy được thực hiện với những ngón tay bình thường, nhưng chỉ những kẻ tu luyện Cuồng Sư Thần Công mới nhận ra bên trong là nguồn năng lượng khủng khiếp. Không ngoa khi sư phụ đã dồn gần như toàn bộ công lực tu luyện cả đời vào ngón tay này để Chu Ngụy có thể từ từ hấp thu, tu luyện hoặc đứng trước sinh tử, dùng nó làm vũ khí bảo toàn mạng sống. Phải có tình cảm sâu nặng thế nào mới có thể làm được điều này. Lần đầu tiên trong đời, Chu Ngụy cảm nhận được hạnh phúc, hạnh phúc vì ít nhất trên đời này có người đối xử với mình như vậy.
Nhưng sông có lúc cạn, người có lúc đổi thay. Giờ đây, trong tâm trí Chu Ngụy, bóng dáng của Dương Mịch còn lớn hơn cả vị sư phụ cũ. Dẫu phải đánh đổi ngón tay này để có được người đẹp, hắn cũng chẳng tiếc nuối. Anh hùng không qua nổi ải mỹ nhân, huống chi hắn còn chưa phải là anh hùng.
Chặt chặt ngón tay của sư phụ, Chu Ngụy toàn thân khí thế hừng hực, đẩy cửa bước ra ngoài. Hắn phải đi tìm Ma Tôn. Không biết khi phát hiện mình bị chính kẻ mà mình từng tính kế hại, hắn sẽ nghĩ gì? Quả thật đáng thương cho kẻ si tình mù quáng.
Sáng sớm, Bắc Kinh chấn động.
Hứa gia, một gia tộc danh giá, bỗng biến mất không dấu vết. Ngoài vài kẻ nhỏ mọn còn sót lại, toàn bộ cao tầng của Hứa gia đều không còn ai. Dãy biệt thự rộng lớn của gia tộc giờ chỉ còn là đống đổ nát, như vừa hứng chịu một trận động đất mạnh. Đêm qua động tĩnh khá lớn, nhưng Dương Tuyền đã ém nhẹm tin tức đến sáng, chuẩn bị sẵn sàng cho sự hỗn loạn nếu tin tức lộ ra.
Vụ nổ lớn đã khiến đủ loại tin đồn lan truyền. Không ít người nghe thấy tiếng động, dẫn đến đủ mọi suy đoán về thảm kịch của Hứa gia. Các thế lực bắt đầu ẩn mình, chờ đợi sóng gió qua đi.
Bắc Kinh, trụ sở của *** *** bang, một trong ba băng nhóm xã hội đen lớn nhất thành phố. Xung quanh chiếc bàn tròn lúc này là năm lão già, năm người đứng đầu *** *** bang, được mệnh danh là *** *** Ngũ Bá. Dù danh hiệu này chỉ được giới giang hồ cỏn con biết đến, trước các thế gia đại phái, *** *** bang chẳng có tiếng nói.
Ngồi ở vị trí cao nhất là một lão già mặc áo lam truyền thống, gương mặt góc cạnh tượng trưng cho sự từng trải. Ông phì phèo tẩu thuốc, mắt nhìn xa xăm như đang suy nghĩ chuyện quan trọng. Không ai khác chính là người đứng đầu *** *** Ngũ Bá – Nhất Bá – Hoa Vô Thiên.
"Hoa huynh, tin tức có thật không? Hứa gia không phải do Dương gia diệt chứ?" Ngũ Bá – Cẩm Thành Sơn uống cạn chén trà rồi hỏi Hoa Vô Thiên.
"Chắc chắn rồi. Tai mắt của chúng ta ngày đêm theo dõi Dương gia cùng Hứa gia. Đêm qua khi Hứa gia xảy ra động tĩnh lớn, hai lão tổ của Dương gia mới xuất hiện, nên Dương gia chắc chắn không phải kẻ ra tay." Hoa Vô Thiên nhả tẩu thuốc ra nói.
"Hừ... Thế mà bọn họ không hề phản bác lại tin đồn, cứ để chúng lan truyền khiến càng ngày càng nhiều người tin Dương gia ra tay. Không biết kẻ nào ra tay, nhưng thật đáng sợ." Cẩm Thành Sơn không phục, lạnh lùng. Ai ngờ một gia tộc bị diệt lại khiến cái nhìn của giang hồ Bắc Kinh thay đổi đến vậy? Cứ tưởng Bắc Kinh sẽ hỗn loạn, nhưng mọi thứ đều bị Dương gia kiểm soát chặt chẽ.
"Nhị Bá, tùy thời theo dõi Dương gia. Ta muốn xem chúng đang muốn làm gì. Chắc chắn bọn chúng biết kẻ diệt Hứa gia là ai. Thằng nhãi Dương Tuyền kia không biết đang tính toán điều gì, nhưng với tính cách âm hiểm của hắn, nhất định mọi chuyện chưa dừng lại. Hứa gia bị diệt, Dương gia nhất định sẽ hành động để lấy điểm trong mắt các thế lực phụ thuộc. Chúng ta cũng phải chuẩn bị sẵn sàng. Hỗn loạn sẽ mang đến cho *** *** hội thật nhiều cơ hội cùng lợi ích không nhỏ." Hoa Vô Thiên căn dặn.
"Đại ca, phía Song Long Bang cùng Hồng Bang cũng nhất định sẽ ngồi nhìn hổ đấu như chúng ta. Chúng lại có chỗ dựa vững chắc, nên nếu xảy ra tranh chấp, chúng ta đều gặp thiệt thòi." Tam Bá vốn im lặng, giờ mới lên tiếng.
Nhất Bá im lặng không trả lời. Quả thật, mấy năm qua *** *** hội mang tiếng là một trong ba bang phái ở Bắc Kinh nhưng lại bị chèn ép không ít. Đứng sau Song Long Bang là Hoa Sơn đại phái, còn chống lưng cho Hồng Bang không ai khác ngoài Nga My. Phải nói để giữ vững *** *** hội không bị xâu xé, lão cùng bốn huynh đệ đã tốn không ít công sức.
"Ha ha... Song Long Bang cùng Hồng Bang có kẻ chống lưng thì các ngươi cũng có thôi. Chúng ta đến để chống lưng cho *** *** hội đây." Đột nhiên, một giọng nói xa lạ vang lên trong căn phòng, khiến năm lão già giật nảy mình. Nơi đây vốn được coi là địa điểm cơ mật nhất của *** *** hội mà vẫn có kẻ lẻn vào không hay biết.
"Kẻ nào!" Tam Bá là lão già có tính khí nóng nảy nhất, nhanh chóng quơ lấy thanh đại đao bên cạnh, xoay người về phía giọng nói kia mà gầm lên như mãnh hổ.
"Tam đệ, không được vô lễ." Nhất Bá là người có đầu óc nhất, lão hiểu rõ kẻ đến có thực lực vượt xa bọn họ mới có thể thần không biết, quỷ không hay xuất hiện tại nơi đây.
"Haha... Nơi đây vẫn có kẻ có đủ đầu óc để nói chuyện, đỡ tốn cho chúng ta một phen tay chân. Xin tự giới thiệu, ta... Đoàn gia Đoàn Dự." Từ trong bóng tối, Đoàn Dự bước ra, cười nói đầy tự tin. Sau lưng hắn là hai người mặc áo đen che kín từ đầu đến chân, chỉ để lộ hai đôi mắt tinh mảnh.
"Ra là Đoàn gia công tử. Không biết công tử ngự giá bổn bang có điều gì chỉ giáo chăng?" Nhất Bá đứng dậy khẽ cúi đầu đáp lễ theo lễ nghi giang hồ.
"Haha... Đại ca, ta còn tưởng là kẻ nào ghê gớm lắm, chẳng qua chỉ là một gia tộc lụi bại, nhận giặc làm cha, cam chịu làm nô cho kẻ khác thôi. Lão tử khinh..." Tam Bá hữu dũng vô mưu, nghe đến hai chữ Đoàn gia đã khinh thường hết sức mà mở miệng khinh bỉ.
"Nhục Đoàn gia... chết..." Nhưng Tam Bá còn chưa nói hết câu thì một giọng lạnh tanh tràn đầy sát ý đã cắt ngang lời hắn. Theo sau đó, một trong hai bóng đen sau lưng Đoàn Dự động, gã như u ám xuất hiện ngay trước mặt Tam Bá rồi dễ dàng chụp lấy cổ hắn trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Quá nhanh...
"Công tử... xin nương tay..." Nhất Bá phản ứng trước tiên vì võ công cao nhất, lão cũng không kịp động mà chỉ vội hướng Đoàn Dự hét lên, lão tin chắc Đoàn Dự đến đây là có mục đích gì chứ không phải triệt hạ *** *** hội.
"Lão tổ... tha cho hắn một mạng..." Đoàn Dự quả thật không dám làm lỡ chuyện của chủ nhân, giết *** *** Ngũ Bá quá đơn giản nhưng để khiến *** *** hội đám lưu manh kia phục tùng không phải là chuyện một sớm một chiều.
"Hừ!" Bóng đen hừ lạnh một tiếng như cảnh cáo nhưng vẫn thả Tam Bá ra, nhìn qua đôi mắt đầy sát ý lạnh lẽo của đối phương mà Tam Bá thật sự sợ. Hắn tin rằng nếu đại ca cầu xin chậm một ít nữa thôi thì hắn thật sẽ chia tay cõi đời này.
"Đoàn công tử... không biết công tử muốn *** *** hội làm gì?" Nhất Bá cẩn thận thăm dò ý tứ đối phương.
"Thuần phục hoặc là chết... các ngươi tự chọn đi..." Đoàn Dự cười tà, nói làm năm lão giả sửng sốt. Tên này cũng quá thẳng thắn con mẹ nó rồi.
"Haha... Công tử quả là thẳng thắn... Lão già này tuy không biết vì sao Đoàn gia để mắt tới *** *** hội nhưng cũng xin nói với công tử một câu... *** *** hội tồn tại hơn trăm năm qua mà không bị các thế lực lớn thu phục cũng đều là có nguyên do cả." Nhất Bá rất khôn khéo trong lời nói, ý tứ của lão vừa nhún nhường vừa đe dọa, quả là một con cáo già lão luyện.
"Hắc hắc... Chúng ta đến đây cũng không phải tay không mà có chuẩn bị một món quà nho nhỏ, mong các vị xem qua đã rồi hãy bàn chuyện tiếp..." Đoàn Dự như để lời đối phương ngoài tai mà cười nói. Ngay sau đó, bóng đen còn lại sau lưng hắn cũng là vị lão tổ thứ hai của Đoàn gia bước lên, vứt một cái túi trước mặt Ngũ Bá.
"Bộp... bộp... bộp..."
Nhìn cái túi lăn lóc dưới chân, Nhất Bá có dự cảm không ổn. Lão đánh mắt ra hiệu cho Nhị Bá, bảo mở ra xem là thứ gì.
Nhị Bá tuy sợ nhưng vẫn cúi xuống nhặt lấy cái túi, lão quan sát cẩn thận một lúc lâu rồi đánh liều tháo nó ra. Từng lớp, từng lớp vải bị bóc ra khiến sự tò mò càng lúc càng tăng cao trong *** *** Ngũ Bá.
"Là đầu người... trời ạ... Nhuyễn Cốt Lão Yêu..." Nhị Bá hoảng hốt la thất thanh. Theo sau lão là bốn khuôn mặt trắng bệch của bốn lão già. Nhuyễn Cốt Lão Yêu nổi danh giang hồ với thực lực Cường Giả tứ cấp cường hãn giờ lại bị người ta hái đầu xuống đem tới khiến ai cũng hoảng sợ.