Sói Săn Mồi
Chương 242: Đồ Nhân Diệt Thần Đấu Phật (39)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 242 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Keng!” Trước sự kinh hoàng của Hữu Mật Sứ, bàn tay của Long lại dễ dàng chặn đứng song thiết kích sắc bén của hắn mà chẳng hề hấn gì. Phía trên, dù để mặc một cước đánh trúng đỉnh đầu mình, cánh tay Long vẫn vươn thẳng lên, siết chặt lấy chiếc cổ trắng ngần, mảnh khảnh của Tả Mật Sứ.
“…… Hung tàn, bá đạo……” Đó là suy nghĩ duy nhất trong đầu tất cả những kẻ đang chứng kiến cảnh tượng này.
Ở đằng xa, Dương Tuyền mặt mày tái mét khi thấy hai vị Mật Sứ của La Sát Giáo lại bị Ma Tôn đánh bại dễ dàng đến vậy. Hắn sợ hãi mối quan hệ giữa Dương gia và La Sát Giáo sẽ bại lộ, lúc ấy, Dương gia chắc chắn sẽ gặp phải tai họa diệt vong ngay lập tức. Dù có chết, Dương Tuyền cũng không muốn trở thành tội nhân muôn đời.
“…… Vút……” Không màng hậu quả, Dương Tuyền liền bắn ra từ trong ống tay áo một vật nhỏ bay thẳng về phía Long.
Hữu Mật Sứ tuy vũ khí bị chặn lại, nhưng khi nhận ra dấu hiệu của Dương Tuyền, liền hiểu rằng tên này đang âm mưu điều gì đó. Đã tiếp xúc với Dương Tuyền lâu ngày, hắn biết tên này làm việc khá đáng tin cậy, nên quyết định đặt niềm tin, cố gắng kìm chân Long thêm chút thời gian, xem Dương Tuyền có thể làm được gì.
“…… Phốc…… Vút……” Nghĩ là làm, Hữu Mật Sứ lập tức biến chiêu, toàn bộ nội lực dồn vào hai cánh tay, tung ra hàng loạt đòn đánh như mưa bóng, khiến người ta hoa mắt chóng mặt, những đòn kích dồn dập như cơn bão trút xuống người Long, không chừa một kẽ hở.
Tay vẫn siết chặt cổ Tả Mật Sứ khiến nàng không thể động đậy, Long thản nhiên để hai thiết kích đánh trúng người mình. Trên nắm đấm còn lại, ma khí cuồn cuộn tụ lại, chuẩn bị cho một đòn phản kích kinh thiên động địa.
“Xuy…… xuy…… xuy……” Khi thiết kích đâm trúng cơ thể đối phương, Hữu Mật Sứ tưởng như đã xuyên thủng kẻ thù, nhưng hắn nhanh chóng nhận ra rằng mũi kích chỉ cạo qua một lớp da mỏng, không thể tiến sâu vào bên trong. Song thiết kích này đâu phải binh khí bình thường, mà là一件 khí giới từng được các tiền bối La Sát Giáo luyện chế suốt biết bao năm, sức sát thương của nó đủ để dùng bốn chữ “kinh thế hãi tục” mà miêu tả. Nhưng đây là lần đầu tiên Hữu Mật Sứ cảm thấy bất lực. Nếu trước đó bị tay không chặn lại đã đủ kinh ngạc, thì giờ dù đã toàn lực ra tay, hắn vẫn không thể gây thương tích dù chỉ một vết nhỏ. Cơ thể tên này rốt cuộc được tạo nên từ thứ gì? Hữu Mật Sứ không thể tưởng tượng nổi có người lại “cứng” đến mức này.
…… Nhưng Hữu Mật Sứ cũng chẳng có thời gian suy nghĩ lâu, bởi đòn phản kích đã đến.
“Ma chấn!” Ở cự ly gần, Hữu Mật Sứ trúng trọn một đấm của Long. Thân hình hắn như một khối thịt vụn bay ngược ra sau như viên đạn, ngực lõm sâu thành một hố máu, ma khí lập tức xâm nhập, cắn nuốt và tàn phá cơ thể. Cơn đau đớn tột cùng khiến Tả Mật Sứ bất tỉnh giữa không trung trước khi rơi xuống đất.
“Chíu……” Đột nhiên, đôi mắt Long lóe lên tinh quang khi cảm nhận một vật nhỏ vừa xâm nhập vào cơ thể. Chỉ cần dùng ý thức kiểm tra một chút, hắn liền phát hiện ra một vật thể nhỏ bé đang lao nhanh về phía trái tim mình, vượt qua lớp ma khí dày đặc với tốc độ cực kỳ khủng khiếp.
Dù chỉ nghĩ bằng đầu gối, Long cũng biết kẻ ra tay là ai. Nhưng ngay cả hắn cũng không biết Dương Tuyền ra tay lúc nào, nên giờ đây ra tay trừng trị Dương Tuyền là điều không khôn ngoan. Việc ra tay trấn áp hai tên Mật Sứ này cũng đã là thái quá rồi. Long hiểu rõ mình không thể tiếp tục. Để mặc vật nhỏ xâm nhập vào trái tim, rồi bị Long Chi Huyết giam cầm, Long quay sang nở nụ cười với đám người họ Huấn.
“Huấn Thiên phải không? Gϊếŧ người phải đền mạng — ta đã nói rồi là làm. Ta gϊếŧ thiếu gia Huấn Quý của các ngươi, thì bồi thêm một mạng cho các ngươi! Nói đi, ngươi muốn ai trong Huấn gia phải chết đền mạng cho Huấn Quý?”
Long vừa mở miệng, Huấn Thiên cùng nhóm người phía sau há hốc mồm, tưởng mình nghe nhầm. Hắn vừa nói cái gì? Gϊếŧ người đền mạng, nhưng tên ác ma này không chịu đền mạng, mà lại bắt Huấn gia bồi thêm một mạng nữa? Trời ơi, trên đời này vẫn còn có kẻ lưu manh vô lại đến mức này sao? Huấn Thiên trải qua mấy chục năm giang hồ, chưa từng đối mặt với một kẻ “khó chơi” như thế. Lão tím mặt, cứng họng không biết nói gì. Hai cao thủ vừa rồi, trong tay Long chỉ chịu được vài chiêu, mà xem ra hắn còn đánh tùy tiện thôi!
Cách đó không xa, Phàn Doanh và Lâm Hoàng cũng toát mồ hôi vì sự vô sỉ và ngang ngược của Long. Cả hai đều thầm cảm thấy may mắn vì lần này đối phương không phải là gia tộc mình.
“Ngụy… Ngụy đại nhân… Huấn gia không dám… Mong đại nhân dơ cao đánh khẽ…” Huấn Thiên cay đắng mở lời cầu xin, nhưng…
“Cái gì? Các ngươi muốn ta gϊếŧ Huấn ‘Cao’ bằng cách chặt đầu hắn treo lên, rồi đánh Huấn ‘Khẽ’ đến mức mẹ hắn cũng không nhận ra? Dù một mạng đổi một mạng, nhưng bản tọa không phải kẻ nhỏ nhen để đáp ứng yêu cầu tham lam của các ngươi! Được rồi! Trong Huấn gia, ai tên Huấn Cao, Huấn Khẽ — bước ra đây, con bà nó, nhận lấy cái chết!” Long trợn mắt quát lớn.
“Bịch!” Huấn Cao — gia chủ họ Huấn — vừa nghe thấy đã sợ đến ngất xỉu, gục xuống đất. Cả đám người họ Huấn cũng chẳng khá hơn, ai nấy run rẩy, nước tiểu túa ra không kìm được. Nếu sống sót qua ngày hôm nay, chắc chắn nửa đời còn lại họ sẽ không bao giờ quên được sự vô sỉ đến tận cùng của Ma Tôn.
Huấn Thiên cũng lo lắng đến cực điểm. Lão hiểu rõ Ma Tôn đang muốn chơi một vố đau cho họ Huấn, và lão biết, tên ác ma này dám làm thật. Sự hung tàn của hắn không cần phải kiểm chứng thêm nữa.
“Đại nhân! Lần này Huấn gia biết tội! Chúng tôi không thể chịu nổi cơn thịnh nộ của ngài! Xin đại nhân hãy mở một con đường sống cho cả nghìn mạng người họ Huấn!” Huấn Thiên — lão già gần đất xa trời — không còn màng danh dự, quỳ sụp xuống đất, dập đầu trước mặt Long.
“…… Uuuuuuuuuuu…” Gửi một tia ma khí khóa chặt và khiến cô gái trên tay bất tỉnh, Long quay sang nhìn đám người họ Huấn với ánh mắt đầy hàm ý. Hắn đang suy tính: Nếu hôm nay họ Huấn chịu nhục mà nuôi lòng thù hận, thì dù không phải ngay lập tức, hắn cũng sẽ tìm cách tiêu diệt cả gia tộc này. Nhưng nếu đối phương thực lòng khuất phục, hắn cũng sẽ không tàn nhẫn giết hại những sinh mạng vô tội.
“Hắc hắc… Ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây — chuyện xưa vẫn còn đó, khiến bản tọa lúc nào cũng lo lắng không yên. Nếu ai cũng biết thức thời như Đoàn Ngạn Hồng thì chẳng phải tốt lắm sao?” Long ngẩng đầu nhìn trời, thầm thì — nhưng ai cũng nghe rõ. Huấn Thiên mặt mày khó coi, biết rõ Ma Tôn đang ám chỉ họ Huấn.
“Đoàn Dự! Bản tọa mệt rồi, muốn về nghỉ. Mau chuẩn bị xe!” Không chần chừ, Long vác người đẹp trên vai, quát lớn với Đoàn Dự — khiến tên này đang xem kịch vui giật mình thon thót.
“Hà hà! Chúc mừng chủ nhân thu được mỹ nữ! Nô tài sẽ nhanh chóng chuẩn bị xe, không để chậm trễ việc của đại nhân!” Đoàn Dự liếc nhìn cơ thể biến dạng của nữ nhân trên vai Long, thầm thở dài một tiếng — lại thêm một mỹ nhân rơi vào ma chưởng. Hắn vừa chạy ra ngoài, vừa cười hềnh hệch vọng lại, khiến Long trợn mắt. Thằng này dạo này càng ngày càng không còn phân biệt trên dưới.
……………………..
…………………… Họ Huấn đến nhanh, đi cũng nhanh. Dương Tuyền cũng vậy. Hắn một mình đến, một mình dìu Hữu Mật Sứ đi về, bộ dạng trông vô cùng thảm hại.
Ba người họ Lâm, chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối, đến giờ vẫn không thể tin nổi những gì vừa xảy ra. Riêng Lâm Phàm, sau cùng mới hiểu rõ vì sao Ma Tôn, dù chỉ hơn hắn vài tuổi, lại có sự chênh lệch thực lực khổng lồ như vậy. Ở thế giới này, trí tuệ quan trọng, nhưng trên hết, ngươi phải có thực lực. Dưới áp lực của thực lực tuyệt đối, mọi mưu mô cũng chỉ là trò trẻ con.
…… Mười phút sau, trong một căn phòng bí mật sâu thẳm dưới lòng GOD, chỉ có ba người hiện diện……
“Lâm Phàm, cháu đang nghĩ gì về chuyện hôm nay?” Lâm Hoàng quay sang hỏi đứa cháu đích tôn — cũng là hy vọng duy nhất của ông.
“Gia gia… cháu nghĩ rằng, sau hôm nay, họ Huấn sẽ không còn tâm trí để gây sự với chúng ta, mà sẽ phải co đầu rụt cổ một thời gian!” Lâm Phàm suy nghĩ một hồi rồi mới mở lời.
Lâm Hoàng khẽ nhếch mép, nụ cười đầy ẩn ý, bên cạnh là ánh mắt gật gù của Phàn Doanh.
“Phàm nhi… gia gia cháu muốn cháu nghĩ xa hơn. Tình thế chính trị sau hôm nay sẽ ra sao?” Phàn Doanh nhẹ nhàng nhắc nhở, khiến Lâm Phàm sững người.
“Cháu hiểu rồi! Đương nhiên là với thái độ vừa rồi của Ma Tôn đối với họ Huấn, trong cuộc tranh đoạt quyền lực tại Bộ Chính Trị, chúng ta chắc chắn sẽ chiếm được lợi thế cực lớn so với họ. Đây là tự họ lấy đá đập vào chân mình!” Lâm Phàm nói sảng khoái.