Sói Săn Mồi
Chương 298: Kẻ Nhân Diệt Phật – Phần 95
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 298 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Người… người đã trấn giữ nơi này lâu như vậy, sao gần đây lại để bọn chúng xâm nhập sâu đến vậy? Ông không khỏe sao?” Long lo lắng hỏi. Dẫu hắn có ý chí muốn thay ông lão trấn giữ Tổ quốc mình, nhưng tự bản thân còn chưa đủ tư cách… những mưu kế trước dù có mạnh đến đâu cũng vô nghĩa.
“Aizzz… không hẳn là như vậy, nhưng thời gian của ta không còn nhiều rồi…” Ông lão không giấu nổi vẻ thất vọng trên khuôn mặt.
“Vì thọ nguyên sao?” Long buồn bã hỏi. Chẳng lẽ ngay cả khi tu luyện đến cảnh giới tối cao cũng không thoát khỏi sự ràng buộc của thiên địa tạo hóa sao?
“Haha… thọ nguyên thì không phải.” Ông lão lắc đầu cười, khiến Long càng thêm khó hiểu. Mấy người già sao toàn thích nói chuyện bí hiểm thế chứ?
“Thanh niên! Cháu có bao giờ tự hỏi ‘Cường Giả’ là gì chưa?” Ông lão không vội giải thích, mà hỏi Long.
“Cường Giả sao?” Long hơi sửng sốt. Hắn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này, bởi Cường Giả thập tam cấp vẫn còn xa vời, hắn đang từng giây từng phút nỗ lực đạt đến cảnh giới ấy, huống chi lại nói đến cảnh giới cao hơn.
“Chưa nghĩ đến à? Để lão già chỉ cho cháu một chút… Võ giả tu luyện qua Cường Giả mười ba cấp sẽ bước vào một cảnh giới mới… trên Cường Giả là Vương Giả. Đó là tên gọi của cảnh giới ấy, khi ấy người tu luyện có thể được xem là một vị vương của thiên địa.”
Long trợn mắt mở to, như thể phát hiện ra một thế giới mới. Hắn không ngờ điều này.
“Ông… cháu vẫn tưởng sau Cường Giả là Thần…” Long ngượng ngùng nói.
“Không có gì phải xấu hổ! Trên thế giới này có mấy ai biết được chứ… từ xưa đến nay, chỉ vài vị mới đột phá được cảnh giới này.” Ông lão cười xòa.
“Vậy trên Vương Giả chính là Thần sao?” Long không kìm được tò mò hỏi tiếp.
“Không không không… đột phá Vương Giả sẽ đến Bán Thần.”
“Trên Bán Thần chắc chắn là Thần rồi!” Long đoán.
“Vẫn chưa! Trên Bán Thần là Thí Thần. Chỉ khi thu được Thần Vị mới được gọi là chân chính là Thần!” Ông lão giải thích.
Long nuốt nước bọt, giờ hắn mới Cường Giả thất cấp mà còn chưa biết bao giờ lên được bát cấp, ước mơ vô địch thiên hạ sao mà gặp ông lão xong lại trở nên xa vời quá… tự dưng Long cảm thấy nhục chí kinh khủng.
“Hahaha… nhìn cháu kìa… từ xưa đến nay ai mà không muốn thành Thần chứ, cháu còn trẻ, vẫn có quyền ước mơ mà.” Ông lão cười, khiến Long bình tĩnh trở lại. Phải rồi… hắn còn trẻ, vẫn còn cơ hội.
“Ông! Vậy cảnh giới của ông là gì?” Long cười hỏi.
“Ta sao? Bản thể của ta tu luyện cũng không đến nỗi tệ, khi phi thăng đã đạt đến Bán Thần đại viên mãn!” Ông lão cười nói.
“Đệch… lợi hại đến vậy? Nhưng… phi thăng? Bản thể của ông? Ý ông là?” Long trợn mắt nhìn chằm chằm ông lão.
“Phải! Đây chỉ là một cỗ hóa thân của ta lưu lại để trấn giữ nơi này mà thôi!” Ông lão cười đáp.
“Ực!” Yết hầu Long rung động, một cỗ hóa thân đã cường hãn đến như vậy thì bản thể của ông lão mạnh đến cỡ nào… một cái liếc mắt của ông có khi hắn còn không tiếp nổi.
“Ông… đến Bán Thần thì phải phi thăng sao?” Long bình tĩnh trở lại, hỏi tiếp.
“Đúng vậy… Bán Thần cảnh giới không phù hợp với quy tắc trật tự của thế giới này, ta nếu không phải áp chế tự nhiên bài xích để tạo ra cỗ hóa thân này thì đã rời đi từ lâu rồi…” Ông lão nói nhẹ nhàng, nhưng Long chắc chắn chuyện đó chẳng dễ dàng gì. Chống lại đại tự nhiên bằng một mình thì khổ cực biết bao… sự hy sinh của ông lão dành cho mảnh đất này thật không thể đo đếm nổi.
“Sao thế? Sao lại thất thần vậy?” Thấy Long ngẩn ra, ông lão cười hỏi.
“A… không có gì… cháu lại muốn hỏi chúng ta phi thăng đi đâu?” Long tò mò hỏi.
“Thần giới! Ta không thể liên lạc với bản thể được nữa, nên chỉ biết qua lời của hắn mà thôi…” Ông lão cười khổ nói.
“Hắn?” Long vô cùng tò mò.
“Chính là kẻ đưa vào thế giới này hai món tâm pháp và tạo ra năm thứ đồ vật nhỏ mà hai thứ đang nằm trong người cháu kìa…” Ông lão nhìn Long cười nói.
“Chúa… Chúa Tể sao?” Long ngẩn người.
“Haha… Chúa Tể sao? Danh xưng đúng là bá khí!” Ông lão lắc đầu cười.
Long nhíu mày sắp xếp những gì vừa học được cùng những tri thức trước đây. Theo lời ông lão, thành Thần cũng không dễ, phải vượt qua Cường Giả, Vương Giả, Bán Thần, Thí Thần và chiếm được cái thứ gọi là Thần Vị. Tại sao truyền thuyết lại nói rằng chỉ cần năm món thần vật là có thể thành Thần? Nếu phải chọn tin tưởng, hắn sẽ tin ông lão trước mắt mình.
…Nghĩ vậy, Long mở miệng kể cho ông lão nghe câu chuyện mình biết…
“Tên kia cũng khá lắm, hắn dựng lên một câu chuyện ly kỳ như thế… ta lại có một câu chuyện khác đây. Ba vạn năm trước, khi ta vẫn còn là Vương Giả trung cấp, bầu trời đột nhiên xuất hiện một kẽ hở… từ đó xuất hiện một tên thanh niên, hắn lúc ấy trông thê thảm vô cùng, toàn thân không còn chỗ nào lành lặn, đầu bị bổ đôi, hơi thở mong manh… khi ấy, ta, Nữ Oa ở phương bắc, Gaia ở phương tây và Như Lai ở phương đông – bốn người có tiếng nói nhất trong thiên địa – đã gặp nhau để tìm cách xử lý ‘vị khách không mời này’… Nữ Oa lúc ấy đã đứng ra nhận trách nhiệm xử lý hắn. Mãi về sau, khi Nữ Oa chuẩn bị phi thăng khỏi thế giới này, ta mới có một cuộc gặp gỡ nhỏ với nàng…” Ông lão nhớ lại.
Và không để Long chờ lâu, ông tiếp tục kể…
“Từ lời Nữ Oa, ta mới biết tên kia đến từ chính nơi mà chúng ta những kẻ tu hành phi thăng đến – nơi ấy được gọi là Thần Giới, nơi sinh sống của các vị Thần… theo lời kể của hắn, hắn bị kẻ thù ám hại, buộc phải dùng toàn bộ tu vi mở một đường máu trốn xuống hạ giới, thật tình cờ lại là thế giới của chúng ta. Sức mạnh của hắn vì vậy từ Thí Thần rút xuống còn Vương Giả đỉnh cấp…”
“Hắn bị thương?” Long đặt vấn đề.
“Chắc chắn không thể hồi phục. Tên kia bị thương không thể nào được, bởi tự nhiên thế giới này bài xích hắn… hắn cũng là kẻ cầm lên được bỏ xuống được, hắn lựa chọn từ bỏ cỗ thân thể của mình, để linh hồn tìm kiếm một cỗ thân thể khác đoạt xá!” Ông lão trầm giọng nói.
“Sau khi đoạt xá, hắn chính là Chúa Tể?” Long trợn mắt hỏi.
“Không… chính xác thì đó chỉ là một phần của hắn mà thôi… linh hồn của một Thí Thần quá mạnh mẽ, trong thiên địa này không có cỗ thân thể nào có thể dung nhập được. Chính vì thế hắn buộc phải chia linh hồn ra làm nhiều phần… mà Chúa Tể, theo lời cháu, chính là một trong số đó. Còn những phần khác thì ta thật không quan tâm.” Ông lão nói.
“Tại sao hắn lại đưa ra hai món võ công cùng năm thần vật?”