Sói Săn Mồi
Chương 31: Tái ngộ
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong căn nhà đổ nát, Hoàng và Long ngồi trên chiếc ghế nhựa cũ kỹ, còn thằng mập đứng cạnh bên vì không có ghế nào vừa cái mông khủng khiếp của nó.
"Thật là thằng Giang làm…" Hoàng trợn mắt khi nghe Long kể xong, không ngờ người khiến cuộc sống của hắn tan nát lại chính là Giang.
"Đúng vậy… gã cho ả ta xài ma túy nặng nên ả biến thành con nghiện… Sau đó để có hàng xài thì ả buộc phải làm theo lời Giang… Hiện nay ả chìm trong cuộc sống nghiện ngập ở một căn chung cư quận 7 với một thằng buôn ma túy." Long nói rồi đưa những tấm ảnh của vợ Hoàng cùng Giang cho hắn xem, đây đều là do cơ sở Thiên Chuẩn chuẩn bị trước cho hắn.
Cầm tấm ảnh run run trên tay, hai mắt Hoàng lộ rõ vẻ tức giận đỏ phừng vì phẫn nộ, không ngờ gã bị tình kế lật lộn như vậy suốt mấy năm nay. Sao hắn không hiểu đây là theo ý đồ ông trùm muốn hắn bại trận không ngóc đầu lên được chứ.
"Mấy thằng chó… đồ chết tiệt…" Hoàng giận dữ xé những tấm ảnh trên tay để giải tỏa phần nào cơn giận, lúc này tính mạng của mẹ quan trọng hơn tất cả.
"Cậu nói là có thể giúp tôi cứu mẹ…" Hoàng nhìn Long nói, hắn cảm thấy dù tên thanh niên này trông còn trẻ nhưng mắt sắc bén của hắn rất mạnh, thậm chí Hoàng tin rằng mình không phải đối thủ của hắn.
"Phải… nhưng anh phải làm việc cho tôi…" Long nói một cách lãnh lùng, cậu đã bàn với Thiên và Hải chuyện này, Hoàng là một người trọng tình trọng nghĩa có tiếng trong giới xã hội đen, hơn nữa còn trẻ vì nợ đại ca một ân tình giết sẵn sàng lấy thân mình che chắn cho những họng súng đang chỉ thẳng vào người đại ca mình, kết quả là ăn 7 năm tù, may sao vẫn sống một cách thần kỳ đến tận bây giờ.
Điều quan trọng nhất khiến Long đặt niềm tin vào gã này là gã cực kỳ yêu quý mẹ mình, mấy chục năm qua chỉ cần mẹ gã bị sổ mũi hay nhức đầu là gã bỏ ngay công việc chạy về, đây cũng là lý do mà gã không tiếc xuất đầu lộ diện trong thế giới đầy tội lỗi này.
…
"Chuyện gì… giết người…" Hoàng nhìn thằng vào mắt Long hỏi, hắn muốn biết mạng ai có giá cao thế, đến hơn chục tỷ đồng…
"Không… tôi muốn anh làm ông trùm…" Long trả lời làm Hoàng khẽ giật mình, hắn rơi vào trầm tư suy nghĩ.
Sau vài phút, Hoàng hiểu Long muốn gì, đến giờ thì hắn đã biết người thanh niên này là ai, còn trẻ mà có dã tâm cỡ này thì chỉ có thể là tên thanh niên trước khi lật đổ quân 5 này, đến nỗi Tài cũng bị hại chết và người khác lên thay.
"Được… tôi làm… chỉ cần theo lệnh cậu chứ gì… Khi nào thì mẹ tôi có thể được cứu…" Nắm chặt tay, Hoàng nói một cách khẳng định với Long, cái mạng này của gã là của cậu.
"Có thể ngay bây giờ… mọi thứ tôi đã liên lạc… chỉ cần đưa mẹ anh qua biên giới là được… nhưng anh nên hiểu nếu phản bội tôi thì…" Ánh mắt của Long làm Hoàng run lên, đó là ánh mắt giết người, không biết cậu đã giết bao nhiêu người mới có được ánh mắt đó.
"Mạng tôi là của cậu, tin cậu trước khi đến đây đã biết con người tôi như thế nào…" Hoàng không nói nhiều, nói nhiều cũng chẳng có ích gì.
"Được… hãy nhớ câu nói này của anh… 7 giờ tối tôi sẽ có người đến đón hai người ra biên giới… đừng để chết cháy như Giang…" Long đứng dậy rời đi để lại một câu nói làm Hoàng sững người, Giang đã bị gã thanh niên này xử rồi sao, thật kinh khủng, nhưng Hoàng khẽ lắc đầu xóa bỏ những tập niệm đi, chỉ cần cứu được mẹ thì coi như phần đền tội của hắn đã thuộc về cậu rồi, chỉ cần làm tốt việc được giao thì sợ gì chứ.
…
Để lại thằng mập ở một khách sạn gần chỗ Hoàng, đêm nay nó cũng đi theo hai mẹ con gã đến biên giới, Long đón một chiếc taxi lặng lẽ hướng về phía khác, căn chung cư bị cháy nên Hoạt cùng Quỳnh Anh dọn đến một căn nhà khác cũng ở cách đó không xa.
Cậu không ngờ là Thiên lại bày trò giả bị thương và báo tin dữ của Hoạt để khiến bản thân mình trưởng thành hơn, phải… đúng là cậu đã trưởng thành hơn, cậu không còn bồng bột nữa, để chọn Hoàng cậu cũng đã theo dõi và tìm hiểu rất lâu mới quyết định, qua việc lẩn trốn trước cậu càng quyết tâm hơn, cậu sợ nó sẽ một lần nữa xảy ra và lần này không còn may mắn như lần trước, nếu Thiên đến không kịp thì chị em Thủy và Hoạt sẽ ra sao, Long nhắm mắt tính đường đi tiếp theo…
Chiếc xe dừng lại trước một căn nhà hai tầng sơn màu trắng tinh xắn ở một con phố, bước xuống xe, Long hít sâu một hơi hồ hởi chuẩn bị được gặp lại Hoa.
…
Đi tới trước căn nhà, Long thoáng bật ngờ đứng lại vì đứng trước cửa là Quỳnh Anh, cậu bé ngày nào bây giờ đã trở thành một cô gái mới bước qua tuổi 14, nhìn khuôn mặt xinh xắn, mặt bột đồng phụt học sinh gợi cảm mà Long muốn nhào tới ôm vào lòng lập tức nhưng đứng trước mặt cô lúc này là một gã khác, nhìn qua cũng tuổi với Quỳnh Anh và mặc đồ đồng phục như cô, đặc biệt là đầu tóc vuốt keo chải chuốt đáng hoàng, áo quần sạch sẽ bóng bẩy, nước hoa thơm phức cách mấy mét đã ngửi thấy.
"Em… đồng ý làm bạn gái anh nhé…" Tên học sinh nhìn Quỳnh Anh với ánh mắt thèm thuồng, đã từ lâu hắn ngắm nghé cô bé này vì cô quá xinh đẹp, với giọng thét giàu có và vẻ đẹp trai của mình hắn tự tin sẽ có cô và ngày mai đánh bạc của hắn phải ghé tịt với hắn cho mà xem.
"Không… anh về đi…" Quỳnh Anh khóc chịu trả lời, cô ghét cái đuôi này kinh khủng, có lẽ những cô gái khác bị vẻ ngoài đẹp trai và bóng bẩy của hắn thu hút nhưng cô thì không, từ khi làm chuyện ấy với Long thì trong đầu cô lúc nào cũng là hình ảnh của hắn, đã hơn một năm không gặp rồi, nghe mẹ nói là hắn phải đi làm một cái gì đó quan trọng, cô nhớ hắn kinh khủng.
"Em… ư… anh hiểu rồi… đợi anh một phút…" Tên học sinh như nhớ ra điều gì nên vội chạy đi, hắn nghĩ mình quên mất tặng quà cho cô nên chạy vội ra phố mua đóa hoa hồng đỏ nhất để tán cô.
"Anh… ư… anh về đi… ư…" Đang nói thì Quỳnh Anh bật ngờ bị vít một thứ to đùng vừa tiến sau vào trong khe lưng cô, đưa tay bưng miệng vì sợ gã bên ngoài nghe thấy, Quỳnh Anh cố gắng kìm nén không rên rỉ vì sợ làm rung động những cơn co thắt trong lưng mình, nó làm cô sung sướng đến tê người.
"Không được… anh đã tố nhiều tiền để mua nó đó… mở cửa ra đi…" Tên học sinh bực mình nói lớn, cô bé này cũng thật kiên cường nhỉ, nhưng vật đáng yêu thế này cũng khiến hắn cố gắng.
"Ư… bẹp… bẹp… ư…" Long hưng phấn vì lâu rồi chưa được đút cái lông khí rít của Quỳnh Anh, mấy thớt thịt chật bó đẩy lên tục lên cơn co thắt hơn làm hắn phát kinh khủng, cầm lấy hông cô, hắn nắn như chưa từng được nắn làm ấm thanh bẹp bẹp vang lên.
Quỳnh Anh hoảng sợ vì tiếng động quá to, lấy tay đánh lên tay Long đang nắm lấy hông mình rất hiệu quả gã chậm lại, cô cố gắng ưỡn mông ra phía sau để Long nắn ít kêu hơn nhưng thế thì cô càng sung sướng hơn đến nỗi sắp không chịu nổi.
"Sao em không trả lời anh?… mở cửa ra đi…" Tên học sinh vẫn chưa bỏ cuộc.
"Anh… ư… anh… về đi… ư…" Cố gắng kìm nén, Quỳnh Anh lên tiếng rồi nhanh chóng cắn răng chịu đựng những cú nắn sau vào sâu trong khe lưng cô.
"Em… em bị đau ở đâu à…" Nghe giọng út ớt của Quỳnh Anh, tên học sinh nghi hoặc hỏi.
"Ư… không… em vô nhà đây… đừng làm phiền em nữa… ư…" Nói xong câu đó, Quỳnh Anh kéo luôn tay của Long lên cắn thật mạnh một cái rồi, cả người cô run rẩy, hai mép lưng phun khít đầy lên cơn co của Long.
"Sướng không… lưng em như muốn hút cục anh vào bên trong kia…" Long kéo Quỳnh Anh lên dựa vào ngực mình, cơn co vẫn còn cắm bên trong.
"Ư… đừng anh… vô nhà đã…" Quỳnh Anh chịu không nổi, tư thế này sướng kinh khủng, chưa nắn mà cô đã muốn tiếp tục vì cơn co đâm cực sâu vào bên trong lưng cô.
"Hừ… đám ở nhà trút ruột… em nói anh phải làm sao hả…" Long giữ chặt không cho Quỳnh Anh thoát, cậu bắt đầu nắn sâu từng cú một như giặt chấy vào khe lưng cô.
"Bẹp… ư… anh… vô đi… ư…" Cố gắng kìm nén, Quỳnh Anh lên tiếng rồi nhanh chóng cắn răng chịu đựng những cơn nắn sâu vào tử cung cô.
"Bẹp… em không… bẹp… bẹp… em không… bẹp… ư… em rất… bẹp… trời… bẹp… em chết mất…" Quỳnh Anh sung sướng muốn lên trời, cô định lần thứ hai, âm dịch phun ra làm cơn co của Long bị bóp trắng bao quanh, nó vẫn tiếp tục rơi vào khe lưng cô.
Long cũng sung muốn lên đỉnh, nhưng hắn biết không thể ra ngoài lưng cô được, thả Quỳnh Anh ra Long rất hiểu cô.
Hiểu ý, Quỳnh Anh ngoan ngoãn quỳ xuống hất miệng thè lưỡi liếm quanh một vòng hết đáy âm dịch của mình rồi ngậm luôn cục cứng đại vào miệng hắn, tay thì xốc lên cho Long mau ra.
"Hất miệng ra em… anh nắn nhé…" Long nói xong cầm lấy đầu Quỳnh Anh, hắn thọc cục tớt tận họng cô rồi nắc, Quỳnh Anh cũng rất chiều hắn đánh lưỡi liên tục lên cục cậu.
"A… anh ra…" Long nắn chút rồi rung mình phóng tinh hoang dã thằng vào họng cô, nhìn dòng tinh trùng trắng đục ngầu trào ra khóe miệng vì quá nhiều hắn vui vẻ, rất cuốn cuộc đã trở lại.