Sói Săn Mồi
Chương 38: Sàn Đấu
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhà thờ Vịnh Xuân tọa lạc trên một con đường khá vắng vẻ ở quận 11. Dù vắng thế nhưng ngày nào nhà thờ cũng tổ chức lễ, người đi lễ đông đến nỗi khiến người dân quanh vùng tròn mắt vì toàn những chiếc xe sang trọng như Mercedes, Camry… thậm chí cả Limousine cũng xuất hiện.
Có người tò mò đến vào giờ lễ để xem có gì đặc biệt nhưng bị chặn ngay ngoài vòng gửi xe vì ‘không có thẻ’. Muốn vào lễ còn phải có thẻ? Nghe tưởng phi lý nhưng ở đây lại trở thành điều bắt buộc. Không có thẻ không được vào, thẻ là loại thẻ từ qua máy quét chứ không phải mấy cái thẻ giấy làm giả dễ dàng. Thế nên nhà thờ Vịnh Xuân trở thành một trong những bí ẩn nhất đối với người dân quanh vùng.
….
“Rào………..rào…………”
Hôm ấy trời Sài Gòn mưa như trút, ông trời như muốn nhấn chìm thành phố trong biển nước. Ai cũng nép vào đâu đó trú tạm vì mưa quá to nhưng những chiếc xe hai bánh, bốn bánh vẫn nối nhau đến lễ nhà thờ. Quả thật là những con chiên ngoan đạo đến nỗi nếu Tòa Thánh Vatican biết chắc sẽ trao huy chương danh dự cho họ.
“Kít……..” Một chiếc xe bốn bánh rít phanh dừng lại trước cổng. Tên tài xế vội vàng xuống xe, cầm chiếc dù to che cho chủ bước vào. Mọi người mặt mày phấn khởi, hưng phấn như sắp đi đánh bạc. Mà quả thật là đánh bạc thật.
Đi qua đại sảnh rộng rãi được trang trí theo họa tiết phương tây, khách quét thẻ rồi được nhân viên dẫn tới thang máy. Đâu còn những hàng ghế dài để người ta ngồi nghe cha xứ giảng đạo, thay vào đó là một quảng trường rộng với những màn hình đếm ngược giờ to lớn như báo hiệu một sự kiện sắp diễn ra. Nhìn vào đồng hồ đếm ngược còn khoảng mười mấy phút mà bước chân của các quý ông, quý bà lại trở nên vội vã hơn.
Đến cửa thang máy, sau khi đi qua cổng quét kim loại, người ta được đưa vào bên trong một buồng thang máy to lớn sức chứa hơn hai mươi người. Hai gã đàn ông to cao cầm khẩu AK vắt ngang đứng lạnh lùng khiến người mới đầu sợ đến té đái nhưng họ vẫn thoải mái trò chuyện vui vẻ như đã quá quen với cảnh này.
“Ting……..”
Sau vài phút đi xuống lòng đất, thang máy mở cửa hé lộ một thế giới hoàn toàn khác dưới mặt đất. Thật bất ngờ khi đây có thể là một thế giới riêng dưới lòng đất, diện tích rộng bằng cả một sân bóng đá. Ở giữa là ba khung sắt khổng lồ được bao đầy dây thép gai xung quanh. Người ta gọi nơi đây là Sàn Đấu.
Không ai biết Sàn Đấu là của ai. Có điều chắc hẳn không phải của Siêu Boss. Nó đã tồn tại trước cả khi Siêu Boss thống nhất xã hội đen đất Việt. Hoa Hồng Đen cũng không bao giờ quản chuyện ở đây. Nó cứ thế tồn tại từ ngày này qua ngày khác, bỏ mặc những đấu đá lẫn nhau bên ngoài. Đã bước chân vào đây thì phải tuân thủ luật lệ đặt ra. Chưa từng ai dám khiêu khích quyền uy của Sàn Đấu.
“Anh……..đông ghê nhỉ………” Thằng mập tròn mắt nhìn xung quanh rồi nói với Long. Hôm nay Hoàng dẫn hai người đi Sàn Đấu sau khi ăn được một quả đậm trong lần cá cược trước. Trả đủ chín triệu đô để có ba vé bước vào đây, Hoàng tiếc đứt ruột nhưng không sao. Số tiền này để đảm bảo và sẽ được trả lại nếu khách trả lại vé. Hôm nay ba người đi tham quan lần đầu cho biết.
“Ừ………toàn nhà giàu đấy………” Long cũng bất ngờ vì bên trong các quý ông quý bà với những bộ cánh đắt tiền đi tới đi lui liên tục. Có người mặt vui vẻ, lại có người mặt đăm chiêu suy nghĩ nhìn cái bảng tỉ lệ đặt cược và thông tin đấu sĩ.
“200……….đặt 200 cho số 207……..”
“Để tôi trước…………….300 cho số 184”
“Tôi trước……”
“Tránh ra…………”
Âm thanh ồn ào từ các cửa đặt cá độ. Ai cũng muốn chen chúc nhau đặt cược vì trận đấu chỉ còn năm phút nữa là bắt đầu. Long hướng ánh mắt lên sàn đấu nơi hai cánh cửa sắp mở ra để đấu sĩ bước ra ngoài. Trong tưởng tượng của hắn chắc là vai u thịt bắp các loại.
“Cạch…………cạch……….” Hai cánh cửa mở cùng một lúc khiến mọi người tập trung ánh mắt. Bước ra từ cánh cửa bên trái là một gã mập lùn, da ngăm đen, đầu tróc lóc đang nhe hàm răng vàng nham nhở ra cười một nụ cười khát máu man rợ. Trên tay gã là một cây gậy kiểu gậy bóng chày nhưng bao quanh là những chiếc đinh sắt nhọn hoắt.
“Ồhhhhh……….” Âm thanh bất ngờ vang lên. Ai cũng khá sốc khi từ cánh cửa bên phải bước ra là hai thanh niên còn khá trẻ, nhìn qua có lẽ là hai anh em vì gương mặt khá giống nhau. Thằng đi trước còn đỡ, còn có da có thịt, còn thằng phía sau thì gầy trơ xương, gương mặt hốc hác, người run run nhìn vào lão mập lùn đối diện sợ hãi. Trên tay hai đứa là hai con dao dài tầm năm phân sắc bén.
“Được rồi…………trận đấu thứ nhất của ngày hôm nay bắt đầu. Từ giờ không nhận đặt cược nữa. Số 207 và số 185 chuẩn bị…….” Một gã đàn ông cất giọng lạnh lùng, có lẽ là trọng tài.
“Anh…….anh…….em sợ…….” Thằng nhóc gầy ôm chặt cánh tay của anh nó đang đứng phía trước, hai hàm răng cạp cạp vào nhau vì sợ.
“Yôsuê……có anh đây……….bình tĩnh lại đi em…….” Thằng anh cố gắng trấn an đứa em mình. Hắn nhìn gã mập lùn chằm chằm vì sợ hắn sẽ ra tay trước. Mặc dù cũng rất sợ nhưng nghĩ đến đứa em mình mà hắn cố gắng giữ bình tĩnh.
“……..thế này là sao………..ép buộc sao…..” Long sững sờ nhìn cặp anh em trong khung sắt. Nhìn qua thì đủ biết là hai đứa làm gì có khả năng đấu với gã mập kia. Nghe tên có vẻ là thuộc về dân tộc thiểu số.
“Hắc hắc……….cậu thanh niên lần đầu tới đây sao…….” Bên cạnh Long một ông già nghe thấy Long lẩm bẩm cười nói. Đa số ai vào đây lần đầu tiên cũng bất ngờ như cậu thanh niên này.
“A……..vâng………..trận đấu này là sao hả bác…….” Long lễ phép nói, dù sao hắn cũng không phải loại mất dạy vô giáo dục.
“Trận đầu tiên khởi động thì chỉ có vậy………….là cặp đấu của những người mới………….kẻ nào thắng thì sẽ được bồi dưỡng để trở thành ‘đấu sĩ’ đi tới những trận đấu sau…….” Lão già giải thích sơ qua một lần.
“A………nhưng mà cháu thấy hai thằng kia hình như run sợ nào có giống với đấu sĩ đâu……..” Long khó hiểu.
“Haha………….tất nhiên………….ngoài một vài kẻ khát máu tự nguyện làm đấu sĩ của đấu trường này để thỏa mãn sự tàn bạo của bản thân thì những kẻ còn lại là những kẻ nợ nần, nghiện ngập….. chúng không còn cách nào ngoài việc bán bản thân cho Sàn Đấu…….” Lão già híp mắt liếc qua Long. Cậu nhóc này còn ngây thơ quá…..chắc là cậu ấm nhà giàu nào……….sao có thể hiểu được cuộc sống khắc nghiệt ngoài kia chứ…………
“Nói vậy họ chẳng khác nào nô lệ từ xưa……….” Long há hốc mồm vì ngạc nhiên.
“Có thể coi như vậy………………mạng sống của chúng khi bán mình vào đây đã không do chúng quyết định nữa rồi………..nghe bảo chúng phải uống một thứ thuốc độc kinh khủng………nếu không có thuốc cầm lại hàng ngày thì chúng sẽ phải chịu dằn vặt còn hơn cả chết đi……………” Lão già nói nhỏ với Long như sợ ai nghe thấy………
“Oách……….kinh khủng vậy sao…….” Long nhìn hai thân ảnh gầy nhom trong lồng mà tự nhiên cảm thấy cuộc đời mình vẫn còn hạnh phúc chán so với chúng. Hắn có người giúp, có người cưu mang còn hai đứa kia thì ngay cả mạng sống của mình cũng không nắm trong tay nữa.
“Bắt đầu……..” Gã trọng tài lên tiếng báo hiệu cuộc đấu bắt đầu làm Long tỉnh lại trong bao suy nghĩ vẩn vơ.
……….
“Haha……….không ngờ mình may mắn thế……….trận đầu gặp hai thằng nhóc hỉ mủi chưa sạch……….nhóc con………….lại đây nhận cái chết…………” Gã mập lùn cười khinh bỉ nhìn hai thằng nhóc con trước mặt mình. Gã vì cờ bạc, bán hết nhà cửa tới cả vợ con rồi bán luôn cả bản thân mình vào nơi này……………
“Anh……….anh……….” Yôsuê cầm con dao run run hoảng sợ run bắn người vì tiếng lão mập. Nhìn những khuôn mặt xa lạ xung quanh mà nó hoảng quá nhắm tịt mắt lại, hy vọng anh nó – Yôsep sẽ giúp nó.
“Bám chặt anh………” Yôsep không thể vỗ về em mình được chỉ có thể an ủi bằng một câu nói. Nó đã sớm trưởng thành so với tuổi của mình và là một đứa thông minh nên hiểu rằng bây giờ mình phải tập trung cho trận đấu vì mạng sống của hai anh em.
“Hắc hắc…………đừng khóc nữa………..để ta kết thúc cuộc đời đau khổ của hai đứa đi…….” Lão mập cầm cây gậy xông tới vụt nhắm vào đầu Yôsep. Đừng tưởng ai cũng có thể lên đây đấu. Các ‘đấu sĩ’ dù là trận đầu tiên cũng phải có tư cách tham dự mới được. Lão mập này trước đây làm rẫy cực khỏe, ngày cuốc liền mấy sào đất như không. Cú vụt của gã cực mạnh chứ không đùa.
Yôsep bên kia cũng có năng lực của bản thân. Năng lực của hắn là nhanh nhẹn. Đẩy nhẹ thằng em ra phía sau, Yôsep lách mình khỏi cú vụt của lão mập. Hắn cầm con dao chém ngang nhắm vào bụng gã.
“Rầm…………….hắc………..” Cây gậy đập hụt vào sàn đấu một tiếng rõ to làm mọi người hưng phấn. Lão mập cười khỉnh đẩy cây gậy trong tay ra đỡ cú chém của Yôsep. Thật ra mục tiêu chính của gã là đứa em Yôsuê cơ. Chỉ cần hạ thằng em thì thằng anh sẽ nổi điên hoặc sợ hãi. Lúc ấy thì hắn sẽ kết liễu nó nhẹ nhàng hơn. Gã cũng là người có đầu óc đấy. Thừa cơ Yôsuê tách ra khỏi Yôsep. Lão mập tung một cú đá vào người nó với nụ cười trên môi. Nó còn đang sợ đến nỗi nhắm tịt mắt đứng một chỗ thì chết chắc rồi. Lão còn chẳng buồn nhìn nó mà tập trung sợ Yôsep đánh lén.
Nhưng……….
“Vù………..phập…………….” Âm thanh da thịt bị đâm vào vang lên làm mọi người trợn tròn mắt. Ở trên ngực trái lão mập, một con dao cắm ở ngay vị trí trái tim đến lút cán. Mọi người nhìn lại Yôsuê. Thằng nhóc tưởng chừng ăn cú đá trời giáng của lão mập rồi đi đời nhà ma thì đang nở một nụ cười mỉm với anh mình nào còn vẻ sợ hãi ban nãy.
“Mày………..mày……..” Lão mập khuỵa xuống. Sức sống trong cơ thể trôi qua nhanh đến mức lão không kịp cảm thấy đau đớn. Đến chết lão cũng không ngờ thằng nhóc khi nãy còn run cầm cập đứng sau lưng anh trai mình lại là một kẻ giết người máu lạnh như vậy.
“Haizzzzzzz……..kết thúc nhanh quá…………thằng mập ngu ngốc…………” Lão già cạnh Long than khẽ một tiếng rồi xé tấm vé trên tay đi. Chắc hẳn lão đặt cược cho gã mập rồi………
“Mẹ nó……… thằng mập ngu này…….”
“Móa nó………200 của bố……….”
“Haha…………..ta biết cặp anh em này sẽ thắng mà……….”
“Hô hô……..”
Âm thanh kẻ vui người buồn đan xen nhau. Nhiều kẻ tiếc hận chà đạp tấm vé đặt cược của bản thân. Ở đây giá đặt cược thấp nhất là năm mươi triệu, không có giới hạn cao nhất nên các đại gia cứ dốc hết bao nhiêu cũng được.
Long không quan tâm. Hắn nhìn cặp anh em đang vui mừng ôm nhau trong khung sắt cảm thấy khá hứng thú. Một đứa tốc độ và một đứa phóng dao cực chuẩn. Đặc biệt là có che mắt đối thủ cực kỳ tinh vi. Chỉ cần huấn luyện tăng sức mạnh và vận dụng năng lực bản thân thật tốt thì sẽ trở thành những trợ thủ đắc lực cho hắn.
“Bác…………….có cách nào để chuộc ‘đấu sĩ’ không?……..” Long kéo tay lão già bên cạnh hỏi làm lão trợn mắt.
“Không có cách nào đâu………………”
“Vậy sao……..” Long hơi khó chịu trong người…..
“À mà thật ra có một cách………….không biết cậu dám không thôi………haha” Lão già dường như nhớ được một cái gì đó nên nói với Long. Từ khi thành lập đến giờ chưa có ai thực hiện nên lão suýt quên mất.
“Có sao………nói cho cháu nghe xem………” Long hứng thú kéo lão già đến dãy bàn đằng xa bàn chuyện……….