Sói Săn Mồi
Chương 39: Khởi động thách đấu (1)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Rầm………….rắc………rắc………..” Bên trong lồng sắt, hai đấu sĩ đang lao vào nhau như hai con trâu húc nhau, khác hẳn trận đấu đầu tiên. Lần này, cả hai đều thể hiện mình là võ sĩ chuyên nghiệp, từng đòn ra và đỡ đều vô cùng điêu luyện.
“Bộp…………….hự……………..rầm……………rầm……….” Một tên võ sĩ lực lưỡng, mình trần, hứng chịu một cú đấm vào bụng rồi nhanh chóng áp sát đối thủ, thực hiện một cú vật ngược lại vô cùng đẹp mắt…….
Long đứng nhìn trận đấu trong lồng sắt, trong đầu đang tính toán. Ở đây, các võ sĩ được chia làm năm cấp độ, từ Sơ cấp như tên mập lùn và hai đứa nhóc hồi nãy cho đến cấp 5 – Hủy Diệt. Theo quy định, chỉ cần thắng một võ sĩ Hủy Diệt trong một trận đấu khiêu chiến, người thắng có thể lựa chọn phần thưởng từ Đấu Trường, có thể là tiền bạc hoặc thậm chí là một trong những đấu sĩ của Đấu Trường.
Tuy nhiên, từ trước đến nay chưa ai làm được điều đó. Lý do đơn giản: mạng sống quan trọng hơn tiền bạc. Muốn khiêu chiến Hủy Diệt, buộc phải vượt qua tất cả các cấp từ Sơ cấp lên đến Cao cấp, từng trận một. Chỉ khi giành chiến thắng ở mọi cấp độ, người đấu sĩ mới có tư cách đối đầu với Hủy Diệt.
“Anh……………đẹp quá…………oaaaaa” Bỗng nhiên, thằng mập la lên khiến Long đang chìm trong suy nghĩ bừng tỉnh. Thật khó hiểu, thằng vô tích sự này không có việc gì làm sao. Nhưng mĩ nữ thì khác, không nhìn không phải đàn ông. Vì thế, hắn cũng đưa mắt theo hướng nhìn của thằng mập.
“Đâu………….ai đẹp……………thấy méo đâu……….” Long nghi hoặc hỏi, theo hướng nhìn đó có thấy ai xinh đâu chứ, toàn là mấy bà già xồn xồn tuổi xế chiều mà.
“Kìa kìa………….trời ơi……………em chưa bao giờ thấy ai đẹp như vậy……….” Thằng mập hưng phấn đến mức chảy cả nước dãi, khiến Long rùng mình. Hắn cố gắng căng mắt nhìn lần nữa rồi xác định được đối tượng khiến mình suýt nôn vì kinh khủng.
Đằng xa, ở bàn đồ ăn nhẹ dành cho khách, có một con heo đang liên tục lấy thức ăn bỏ vào cái miệng to tướng, miệng còn nhồm nhoàm thức ăn, tay vẫn không ngừng cướp thức ăn trên bàn như sợ người khác giành mất. Thân hình đầy mỡ rung rung khiến người ta sợ hãi.
“Mĩ nhân của mày đó hả……” Long tức giận gằn giọng với thằng mập, nhưng nó nào có để ý. Đối với thằng mập, ả kia chính là mĩ nhân đẹp nhất.
“Chứ còn gì nữa……………lần này anh không được tranh với em đâu đó………” Thằng mập sợ Long giành mất nên nói trước, hừ……., mĩ nhân này hắn nhất quyết không chia sẻ với ai.
“Bốp………..bốp…………..này thì mỹ nhân…………..này thì tranh này……………đậu xanh mày…………” Long gào lên rồi cốc đầu thằng mập liên tục đến nỗi nó đau quá la oái oái chạy như ma đuổi. Thật oan uổng, đại ca mà ngay cả gái của đàn em cũng tranh……….huhu, đến giờ thằng mập vẫn chưa hiểu tại sao bị đánh, thật là……..zzz……..
………….
“Sao……..cậu muốn báo danh khiêu chiến………” Gã đàn ông trung niên đang ngáp ngủ trong khu ‘báo danh đấu sĩ’ giật bắn người khi Long mở lời. Hắn ở đây chịu trách nhiệm ghi danh cho những người tự nguyện làm đấu sĩ – đa số là những kẻ tâm thần hiếu sát hay tội phạm truy nã. Không ngờ hôm nay lại có một thanh niên ăn mặc sang trọng đến báo danh.
“Vâng…………tôi muốn khiêu chiến chứ không phải trở thành đấu sĩ………” Long nói với giọng trầm.
“Quát đờ heo……………..ý cậu là luật khiêu chiến nhận phần thưởng?…..” Gã đàn ông hốc mồm đến nổi nếu thằng mập có đút bàn tay vào chắc cũng vừa cái miệng hắn luôn quá.
“Đúng…….” Long trả lời gọn ghẽ.
“Ực……..ực………đợi tui báo lên trên đã…….” Gã đàn ông nuốt nước bọt cái ực rồi nhanh chóng nhấc điện thoại lên báo lên cấp trên. Từ xưa đến nay hắn chưa gặp tình huống này bao giờ……
…..
“Vâng…………vâng………….vâng………..kịch” Để điện thoại xuống, gã đàn ông nhìn Long một cái thật sâu rồi mở miệng nói.
“Được………..bên trên đã đồng ý………đã lâu rồi Đấu Trường chưa có cái gì đặc sắc khiến mọi người hưng phấn cả……….cậu điền thông tin vào phiếu này đi………….tuần sau thứ hai – trận đầu tiên – cậu và Sơ cấp, ở đây có thông tin về Sơ cấp sẽ đối đầu với cậu………” Gã đàn ông đưa cho Long hai tờ giấy rồi nói.
“Không cần……….có thể ngày đó cho tôi khiêu chiến với luôn cả Trung cấp không” Long điền xong phiếu thông tin rồi nói, để mặc tờ thông tin đối thủ Sơ cấp không liếc nhìn qua một cái. Với Sơ cấp, hắn tự tin chẳng cần phải quan tâm làm gì.
“Hử……………..cậu……………được………….được………” Gã đàn ông thoáng sửng sốt rồi thốt lên hai tiếng được như đồng ý với yêu cầu của Long. Cậu thanh niên này làm cho máu nóng trong người gã tự nhiên sôi lên, là nhiệt huyết của tuổi trẻ sao….
……
“Hấp…………bộp…………..bộp………………bộp………rầm……….” Lại một cái bao cát bị đánh nát tung tóe, khiến thằng mập đang ăn bánh pizza thoáng dừng lại một chút rồi lại vùi đầu vào ăn uống. Hắn đã quá quen với việc những cái bao cát bị Long hành hạ đến mức không chịu nổi rồi. Đó là những loại tốt nhất được Hoàng đặt từ Mỹ về đấy, nhưng cũng không chịu nổi.
“Phù………….phù……….” Điều chỉnh hơi thở và khí lực trong cơ thể, Long vận chuyển khí công trong cơ thể thành một vòng tuần hoàn. Hắn luyện tập ngày đêm không ngừng nghỉ, với trí lực thông minh cùng sự cố gắng của bản thân nên đã bước đầu cảm nhận được tầng thứ kia mặc dù còn khá mông lung.
“Mập……….nhớ chừa cái bánh pizza hải sản của tao đó……..” Long uống cốc nước rồi bước tới chỗ tập tạ, dường như nhớ đến cái gì đó nói vọng với thằng mập phía trong.
“Ách…….” Thằng mập đang híp mắt hưởng thụ miếng bánh đang hòa tan trong miệng thì trợn mắt suýt phun ra……….chết mịa ngon quá nên quên………..bây giờ chuồn gấp là thượng sách, thế là hắn rón rén từng bước, từng bước một về phía cửa, dù có mười mấy mét mà đối với hắn như là mới đi hết một vòng Sài Gòn vậy.
……….
Mười mấy phút sau, người dân xung quanh nghe thấy tiếng rống của một con thú ở đâu đó làm họ run lên vì kinh hãi. Hình như có tiếng gì đó ‘thằng mập chết tiết………….ông phải gΓếŧ mày……..’, không biết tên mập nào dám chọc giận một kẻ kinh khủng như vậy, aizzzz……..thật là tội nghiệp.
………
Đêm nay Đấu Trường đông đến nghẹt thở, đã từ lâu rồi khách đến Đấu Trường đông đến vậy. Ai nấy mặt cũng nhìn chằm chằm về phía lồng sắt vì hôm nay sẽ có một đấu sĩ đặc biệt, là kẻ Khiêu Chiến.
Từ khi mở Đấu Trường đến nay thì chưa có kẻ Khiêu Chiến nào xuất hiện nên ai cũng háo hức xem hắn là ai.
“Alo……….mọi người chú ý…………còn mười lăm phút nữa trận đấu đầu tiên của kẻ Khiêu chiến và một Sơ cấp sẽ bắt đầu, mọi người tranh thủ đặt cược đi……….tỉ lệ 1 bồi 1 (1 ăn 1) cho cả hai bên………” Trọng tài đứng lên cao rồi dõng dạc tuyên bố.
Không quan tâm bên ngoài, trong một căn phòng nhỏ ở phía dưới, Long đang ngồi trên ghế, hít thở đều từng nhịp, nhắm mắt dưỡng thần cho trận đấu sắp tới của mình. Phía sau hắn là thằng mập – lúc này đầu của hắn sưng tấy nhiều chỗ chẳng khác nào đầu heo…đặc biệt là hai má in hằng hai bàn tay đỏ chót……nhìn qua là biết bị đánh thảm cỡ nào rồi.
“Cậu muốn xài vũ khí nào……..” Gã trung niên lúc trước tiếp Long cũng có mặt, hắn lên tiếng hỏi vì thấy Long không mang vũ khí.
“Không cần………vũ khí của tôi là đôi tay……..” Long mở mắt nói, tay hắn chưa vận dụng khí công đã cứng như đá rồi. Nếu thêm khí công đã không thua gì đao kiếm, xài vũ khí chỉ làm độ linh hoạt của hắn bị giảm đi thôi.
“Được………” Gã đàn ông hít sâu một hơi trấn tĩnh, đối mặt với thanh niên này hắn toàn bị hù đến nổi trái tim nhỏ bé muốn nhảy tót cả ra ngoài mấy lần.
……
“Đến giờ……….” Cái loa trong phòng của Long bất ngờ vang lên âm thanh lạnh tanh báo hiệu giờ chiến sắp đến. Long đứng dậy đợi cửa mở ra, hắn tự tin vào khả năng của mình.
…..
“Trận đấu của số 257 và kẻ Khiêu chiến chuẩn bị……….” Ngay lúc trọng tài nói xong cũng là lúc hai cánh cửa mở ra.
“Két……………két……….” Long bước ra trước, một thanh niên cao 1m8, nước da nâu, mình trần cơ bắp cân đối, mặc quần bó kiểu thể thao màu đen, gương mặt góc cạnh sắc nét, lông mày rậm………..tất cả làm mấy chị em và mấy quý bà đều sáng mắt lên nhìn hắn chằm chằm……….nhưng mà đến lúc nhìn vào hình xăm hung dữ sau lưng hắn thì tất cả đều hít sâu một hơi vì rùng mình. Đến giờ họ mới biết kẻ Khiêu chiến chính là Sói – kẻ mà thế giới ngầm Sài Thành nghe danh thôi đã biến sắc mặt rồi.