82. Chương 82: Trở Về (7)

Sói Săn Mồi

Chương 82: Trở Về (7)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

….
Từ cái đêm trong nhà tắm, Long thấy mẹ cứ tránh mặt hắn. Mỗi lần hắn bắt chuyện, mẹ lại kiếm cớ rời đi. Tuy không khiến hắn khó chịu như trước, nhưng sự xa lánh ấy vẫn làm Long bực mình. Hắn quyết định phải hành động.
Buổi tối sau khi dọn dẹp, Xuân lén liếc ngang dọc, không thấy bóng dáng Long, cô mới thở phào nhẹ nhõm quay về phòng. Nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy hắn, những ký ức dâng trào khiến cô cảm thấy vô cùng tội lỗi—tội lỗi với người chồng cũ, tội lỗi với Long, và tội lỗi với lương tâm của một người mẹ.
“Mẹ!” Đột nhiên, từ trong bóng tối, tiếng hô vang lên kèm theo một bàn tay rắn chắc ôm chặt lấy Xuân, khiến cô giật mình. Đó chính là Long, không biết từ bao giờ hắn đã lặng lẽ đợi cô đi qua.
“Thằng quỷ, mày muốn chết mẹ sao?” Xuân mím môi tức giận.
“À, con yêu mẹ còn chưa đủ à? Sao mẹ lại muốn chết?” Long nịnh bợ.
“Thôi đi, con… tìm mẹ làm gì?” Xuân lắp bắp nói, ánh mắt đàn ông và hơi thở nam tính của con trai khiến cô không thể bình tĩnh.
“Mẹ! Sao mẹ lại tránh mặt con? Chúng ta chẳng phải đã rất vui sao?” Long nghi ngờ hỏi.
“Long! Quên hết mọi chuyện đi, con. Mẹ có lỗi với ba con và cả con nữa… Mẹ là một người đàn bà lăng loàn… huhu…” Xuân ôm mặt khóc nức nở, nghĩ đến đó cô như muốn tự sát vì cảm thấy quá tội lỗi.
“Mẹ… thế những cảm xúc lúc đó là sai sao? Chúng ta có quyền tự quyết định đúng sai mà mẹ… mẹ… mẹ chẳng lẽ không muốn sao? Cảm giác lúc tình dục tràn ngập trong huyết quản của mẹ là sai sao? Nếu chúng là sai, cứ để sai tiếp đi… Để cái sai đó làm chúng ta sống sót mà không quan tâm đến bất cứ ai khác…” Long ôm chầm lấy mẹ, vỗ về.
Bị những lời đầy cảm xúc của Long tấn công, ý chí của Xuân dần sụp đổ. Cô không thể phủ nhận rằng, những cảm giác khi cùng hắn quan hệ không hề giả dối—cơ thể và tâm trí cô đều hưng phấn tột độ. Có lẽ, những năm tháng cô đơn đã khiến trái tim cô trở nên quá mềm yếu, chỉ cần gặp một ngọn lửa nhỏ cũng đủ tan chảy.
Thấy mẹ ngừng khóc, Long vui mừng vì tưởng mẹ đã nghĩ thông. Hắn tiếp tục.
“Mẹ! Chúng ta vừa là mẹ con, vừa là vợ chồng nhé.” Long vừa thầm thì vừa luồn bàn tay tà ác sờ nắn bờ mông căng tròn của mẹ.
Bỗng nhiên, Xuân trừng mắt, nắm lấy tai hắn xoắn mạnh.
“Nói! Anh đã có bao nhiêu em rồi? Kỹ năng của anh điêu luyện như thế, chắc là đã không ít rồi nhỉ?” Xuân nghiến răng, ghen tuông như một cô gái.
“À… một… chỉ một vài thôi.”
“À há… chỉ vài… xem ra anh là loại đào hòa nhỉ? Còn định lừa dối cả mẹ nữa? Anh muốn tôi xử anh thế nào đây?” Xuân vặn thêm một vòng khiến Long đau điếng. Sao mẹ có thể quay ngoắt nhanh như vậy chứ?
“Đi… theo tôi vào phòng… Hôm nay anh không khai hết cho tôi, tôi sẽ cho anh quên luôn cái tai của mình!” Xuân kéo tai Long hằm hằm đi vào phòng. Hôm đó, tiếng la hét của chàng trai trẻ vang vọng khắp nhà.
Từ sau buổi trò chuyện ấy, Long và mẹ trở lại bình thường, thậm chí hơn cả bình thường. Giờ đây, hạnh phúc vô bờ của hai mẹ con khiến Long lâng lâng. Ánh mắt của mẹ dành cho hắn không chỉ là tình mẫu tử mà còn tràn ngập tình cảm nam nữ.
Sau một tuần nổi cơn say điên cuồng, lão Tuấn hôm nay ăn mặc chỉnh chu, chuẩn bị đi làm. Bước xuống cầu thang, lão nhìn thấy vợ mình—Xuân đang quét dọn. Ánh mắt lão trợn trừng vì vẻ đẹp quyến rũ của cô. Mái tóc dài búi cao, chiếc đầm xanh lam kín đáo nhưng lại vô cùng khêu gợi khiến lão không tự chủ được, nuốt nước bọt “ực” một cái, cái cu trong quần trỗi dậy.
Nhưng chỉ ít giây sau, khi nghĩ đến chuyện đã qua, cái cu hẳn ỉu xìu xuống cùng tiếng thở dài bất lực. Lão là một gã đàn ông có tự trọng, và tự trọng không cho phép hắn đầu hàng trước một người đàn bà. Dù có dùng thuốc nào đi nữa, hắn cũng không thể chịu nổi một phút khi gần gũi với cô. Điều đó buộc hắn phải loại bỏ cô khỏi danh sách trên giường của mình. May mắn thay, lão Tuấn cũng rất coi trọng hình tượng, nên ra lệnh trong nhà không được đụng đến Xuân. Nếu không, với sắc đẹp ấy, cô làm sao có thể sống yên ổn với đám ác ma kia được.
Lấy lại bình tĩnh, lão Tuấn chỉnh lại trang phục rồi bước xuống, tiến tới chỗ Xuân đang quét nhà.
“Xuân… xin lỗi em vì hôm trước anh say quá…” Lão Tuấn mở lời, phải bỏ hết mặt mũi mới nói được điều đó. Đối với một kẻ như lão, đó là điều vô cùng khó khăn. Có lẽ, chỉ trước cô, lão mới có thể nói những lời đó. Lão thật sự… thật sự đã từng yêu người đàn bà này. Vì cô, lão đã lập kế hoạch khiến chồng cô mắc bệnh ung thư, gia đình phải chạy vay nặng lãi. Cuối cùng, lão như một vị cứu tinh của gia đình cô và chiếm được cô. Nhưng cái ngày đầu tiên động phòng, lão đã xấu hổ đến mức muốn tự sát. Chưa kịp làm gì, lão đã không chịu nổi và đầu hàng ngay lập tức. Nó như một bóng ma ám ảnh lão mỗi khi đối mặt với cô.
“A… không có gì đâu!” Xuân cúi gằm mặt nói, cô khá bất ngờ vì lão lại xin lỗi mình.
“Ừ… anh đi làm đây!” Lão Tuấn thở dài rồi quay người bước đi. Nhưng khi lão quay đi, ánh mắt của Xuân lại lóe lên một tia sáng giận dữ, đầy căm thù. Chính kẻ này đã hại chết chồng cô.
Hôm nay, bà Tình—vợ lão Khải—trở về sau chuyến du lịch dài ngày ở nước ngoài, khiến mọi người tất bật dọn dẹp. Ai cũng sợ bà chủ cả vì tính xét nét và chua ngoa của bà.
Long hôm nay được giao làm gà, hắn lần lượt nhúng sơ mấy con gà đã cắt tiết vào thau nước nóng để lột lông. Đột nhiên, có tiếng la từ đằng sau.
“Này… này… ai dạy mày làm gà thế hả? Phải nhúng ngập cả con gà vài phút trong nước nóng để thịt nó mềm, nhổ lông không để lại mấy cái lỗ to trên thịt chứ, thằng ngu!” Long trợn mắt—hắn nhìn qua một lần là biết phải làm thế nào. Lần đầu tiên hắn nghe chuyện lột lông gà phải cầu kỳ đến thế. Hắn chỉ cần nhúng sơ qua rồi lấy tay quẹt một cái là xong một con gà. Rãnh hơi éo đâu mà làm thế? Mỗi lần hắn làm là chục con chứ đâu phải một hai con.
“Còn dám trợn mắt với tao à… Có tin tao móc mắt mày ra không, thằng con hoang vô giáo dục?” Mụ Tình chửi oang oang khiến cả tầng dưới đều nghe thấy. Xuân hấp tấp chạy lại vì biết mẹ chồng đang chửi Long.
“Mẹ… mẹ… thằng bé mới làm ở bếp chưa lâu… Có gì mẹ bỏ qua cho nó.” Xuân cúi đầu khép nép trước mụ Tình, cô thật sự sợ bà mẹ vợ này. Về khoản chửi, bà đứng thứ hai thì chắc không ai đứng thứ nhất.
“Tôi nói cho chị biết… Ở cái nhà này phải biết trên biết dưới… Nào có cái loại mất dạy trợn mắt với người trên như thằng con chị… Chị xem mà dạy dỗ cho tốt, đừng để cái nhà này mang tiếng xấu nghe chưa?” Mụ Tình lên giọng ngay.
“Vâng… con biết rồi, mẹ.”
“Hừm…” Mụ Tình phất tay rời đi kiếm chỗ khác. Chỉ sau một hồi, lại có người bị mụ chửi. Những cơn ác mộng của người làm sau một thời gian vắng bóng đã trở lại.