83. Chương 83: Trở về

Sói Săn Mồi

Chương 83: Trở về

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Này, con có dừng người ta nói chuyện không, mắt làm gì thế kia?" Xuân thấy Long bất động liền lên tiếng.
"Mẹ, bất ấy còn lợt hơn xuất hiện nữa nhỉ" Long mỉm cười, ở nhà này từ nhỏ sao hết không biết tính tình vợ lão Khải chứ, chẳng qua xem ra nó còn tăng trưởng theo năm tháng.
"Hihi" Xuân bụm miệng cười vì lời nói dí dỏm của Long, ở đây bị chữi riết quen nên cô chẳng thấy khó chịu gì mấy.
"Mẹ! Tối nay nhé" Long đánh mắt ra hiệu khiến Xuân đỏ mặt.
"Tối nay mẹ… mẹ bận rồi!" Xuân lập bập nói.
"Mẹ đừng dẹp xong thì làm gì còn việc gì nữa… tối nay mình thử vài tư thế đặc biệt nhé…" Long cười tà ác, trong đầu đã nghĩ ra vài tư thế dâm đãng cho đến nay cùng mẹ.
"Không… không được… mẹ đang kỳ nguy hiểm…" Xuân tìm cớ trốn tránh.
"Hứt! Con không tin, đêm nay con mất khá nhiều thì mẹ phải để con ra bên trong đây!" Long áp sát nói.
"Đừng… đừng mơ… mẹ không mở cửa đâu…" Mặt Xuân nóng bừng vì cảm giác bên trong chứa đầy tinh dịch con trai lại hiện về trong đầu, cô xoay người rời đi vội vã kèm theo những lời nói dối lòng.
Nhìn thân hình gợi cảm rời đi hối hả mất Long nuốt nước miếng cái ứt khi nghĩ đến tối nay, nhưng nhanh chóng lấy lại tỉnh táo, anh vững vàng nghĩ ra một kế khôi nhỉnh nhìn thấy một Tình, tuy hung dữ chưa ngoan là thế nhưng rất sợ chết cực kì, năm năm trước cô đã sợ chết đến nỗi trời mưa thì đừng hòng ra khỏi nhà vì sợ sét đánh, trước khi lên đường du lịch hay làm việc gì đó đều đi xem quẻ bói cẩn thận, những kiểu mới dám làm…
Sau bữa cơm trưa, vì trời khát dịu nên một Tình ngồi ở phòng riêng dưới tầng trệt để nghe những bản nhạc mà cô thích, cô có nguyên một két đựng đầy những chiếc đĩa nhạc đồ một sư tổ tầm.
"Hắc hắc" Bỗng nhiên một tiếng cười làm một Tình giật mình, cô vội mở mắt ra nhìn đứa nào vô lễ như vậy, thì ra là thằng nhãi này.
"Long… thì ra là mày… mày vào đây làm gì… cút ngay…" Một Tình quát lên, nhìn thấy Long mặt kinh hãi vô cùng, cái khít tứt từ người khiến một khổ chịu cực kì, cô muốn quát to để người bên ngoài nghe thấy nhưng quên rằng phòng của cô được làm cách âm khát tốt để cô không bị quấy rầy lúc nghỉ ngơi cho nên tiếng quát của một người không thể nghe thấy được.
"Hắc hắc… bặt quên là căn phòng này được bà ngắt cách âm đặc biệt để bà nghỉ ngơi sao?" Long nở nụ cười tà ác làm một Tình run rẩy, tự nhiên mồ hôi lạnh chảy sau lưng cô, nó muốn giết mẹ sao.
"Mày… mày muốn gì… đừng quên mẹ mày đang làm con dâu cái nhà này…" Một Tình tuy sợ nhưng vẫn cứng giọng.
"Hắc… không nói đến chuyện đó vội… bây giờ… bà muốn sống hay chết…" Bỗng nhiên Long vặn cong, túm khít từ người hắn tràn ra bên ngoài làm một Tình trợn mắt hoảng hốt mồm, cả người cô run lập bập, giật gà nổ trên người thậm chí là bên dưới áo đất ướt vì sợ.
"Ác… ác ma" Một Tình thề thốt hai tiếng rồi nghẹt đầu ngắt đi trong kinh hãi tột độ.
"Ô… ngắt xiu rồi sao?" Long cũng hoi bất ngờ vì phản ứng của cô, hắn còn định dọa thêm chút nữa cơ nhưng không biết bất cứ kết nào nhìn giáng vẻ của hắn lúc này cũng sợ tét đáy huống chi là một già sợ chết này.
Nửa tiếng sau, một Tình tỉnh lại, cô mở mắt giật mình nhìn quanh căn phòng… không có ai cả… nay cô gặp ác mộng sao?
Nhưng đột nhiên cô nhìn thấy một tờ giấy trên bàn, cô run rẩy cầm nó lên đọc những dòng chữ trên đó: "Một già… đừng sợ… chỉ cần một làm theo lời tôi thì cô sẽ được sống còn không… hắc hắc… cô sẽ phải chết… chết một cách đau đớn nhất mà cô không thể tưởng tượng được… ta nhớ… thông tin từ đáy người mà chồng cô đang chiêu đãi, chúng đi đâu, làm gì… à mà tôi vừa tặng cô một ký hiệu nhỏ nơi ngực cô ấy… nó đẹp lắm… khỏi cần cảm ơn… haha"
Chạy vội lại gương, mặt một Tình tái nhợt đi, mồ hôi chảy như mưa ướt đẫm cả người, trên ngực cô, chỗ trái tim có một vết sẹo hình bàn tay hơi lõm vổt da thịt như muốn mó mắt trái tim cô ra ngoài, cô ngã quỵ xuống khi nghĩ đến cánh trái tim đẹp đẽ của mình bị tê cứng ác ma khắc móc ra… đúng rồi… hắn đích thị là ác ma… cô phải làm gì đây… báo cho lão Khải? Liệu ác ma có giết cô không? Lại nhìn vào gương, vết sẹo ấy vẫn nằm đó khiến cô ngay lập tức bỏ hết ý định báo cho chồng, cô không muốn chết, cô sợ chết và sẵn sàng làm tất cả để được sống.
Long canh chừng cửa phòng một hồi lâu không thấy cô bước ra nên biết mình thành công bước đầu, nếu cô lựa chọn báo cho lão Khải thì hắn sẽ không ngần ngại tiến lên đường trước nhưng xem ra cô thật sự sợ chết, khi này hắn chỉ vận dụng một chút tử khí lên lòng bàn tay áp nhẹ lên ngực cô không ngờ nó lại tạo ra một vết sẹo đáng sợ như vậy, quả thật tử khí là khắc tinh của sự sống.
Long hài lòng trở về, đêm nay hắn còn có bữa tiệc của riêng mình, cứ để bọn chúng tìm kiếm thứ gì đó dứt hắn đi, hắc hắc.
Nửa đêm, toàn bộ biệt thự tối đèn đi ngủ, Long men theo hành lang lẻn tới trước cửa phòng mẹ, hắn xoay núm cửa, không khóa… hắn lẻn vào phòng với nụ cười tà ác.
"Cạch…" Khóa chặt chốt cửa, quạt ánh đèn ngủ mờ ảo Long thấy mẹ nằm nghiêng trên giường quay lưng ra phía cửa như đang ngủ say nhưng thị lực hắn khá tốt nên có thể thấy vai cô khẽ run khi hắn bước vào, hắn cười tà leo lên giường nằm phía sau mẹ.
"Mẹ ngủ rồi à?" Long giả vờ hỏi, hắn biết là Xuân đang giả vờ ngủ nên sẽ không trả lời hắn và đúng thật như vậy.
"Hắc hắc… mẹ ngủ thật rồi… vậy thì thật hồ là làm gì mình thích…" Long giả vờ hơi lén rồi cởi quần, nghe thấy tiếng động Xuân khẽ run lên nhưng vẫn nằm im giả vờ ngủ.
Long nằm phía sau, hắn đưa cậu bé cương cứng lên của mình cọt cọt ở cặp mông trần của Xuân để hắn có thể cảm nhận được đầu rùa liền tục chọc vào mông mình.
"Sướng quá… chưa được tiến vào bên trong khe loét tuyệt vời ấy mà đã sướng thế này rồi…" Long phóng hơi ấm vào tai mẹ, hắn liếm quanh da dái tai cô rồi hát miệng ngậm luôn vào mặt khiến Xuân không thể không run lên vì nóng và kích thích, người cô nóng ran lên.
"Tiếc quá! Mẹ ngủ rồi, không có cơ hội để có thể lấp đầy bên trong mẹ!" Long thở than nhưng tay hắn lại làm trái với lời nói, hắn tụt chiếc quần đùi nhỏ nhắn của Xuân ra rồi đưa lên mũi hửi một cách si mê.
"A… đây đúng là mùi hương ấy… giống hệt lần đầu được hôn lên cánh hoa đẹp đẽ ấy… sao cửa loét mẹ lại có thể thơm như vậy nhỉ…" Long lại thở, Xuân thì lúc này mặt mày đỏ ửng vì xấu hổ khi con trai cứ nhắm vào chỗ đó.
Nhưng cô không thể không rên rỉ khi hai tay hắn bắt đầu chia ra tấn công, tay phải vòng quanh thắt xuống cổ áo nắm lấy một bên vú cô nặn bóp, tay trái thì vươn tới vùng cấm địa của cô thoát sức tung hoàn toàn hai cánh hoa cùng nhụy hoa bét nhỏ của cô cứng ngụ.
"Hơ… hơ…" Xuânt nắm chặt lấy tay Long rời ra, chân cô tự động mở rộng ra để Long có thể tự do đột phá dễ dàng hơn.
"Hắc hắc… mẹ nứng đến vậy sao…" Long hôn vào mắt Xuân một cái, cửa mở rộng ngút gì không vào, ngay lập tức những ngón tay của hắn không ngừng trêu chọc cửa loét và hạt đậu nhỏ nhắn của Xuân khiến cô thở gấp vì sướng.
"Mình chơi 69 với mẹ nhé" Long nói làm Xuân đang phết mở mắt, cô nhìn hắn với ý tứ dò hỏi xem nó là gì, xem ra cô không biết thế 69 huyền thoại.
"Chụt… chụt… Mẹ bút con… con bút mẹ ấy" Đặt một nụ hôn sâu vào môi khiến cảm giác ấy mới lưu luyến tách ra nói.
"Như thế… như thế cũng được sao?" Xuân lít nhít trả lời.
"Ừm…………… mẹ mút cậu đi…" Long nhanh chóng xoay người lại ưỡn cậu bé to dài của mình lên trước mặt mẹ.
Xuânt nhìn cái thứ đáng ghét trước mặt mà không kiếm được ham muốn đưa tay chụp lấy nó, cái thứ tồi tệ này đã làm cô bao nhiêu lần phải lên đỉnh và bắn bao nhiêu tinh trùng của hắn vào tử cung cô rồi nhưng mỗi lần thấy nó cô lại thèm… thèm được thêm một lần nữa… lại một lần nữa…