90. Chương 90: Tranh giành báu vật (4)

Sói Săn Mồi

Chương 90: Tranh giành báu vật (4)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Chết tiệt! Lực Vương dùng chiêu đó sao?!?” Bát Quái Lão Nhân nhìn Lực Vương mà hét lên khiến hắn toát mồ hôi, hắn biết lão muốn hắn sử dụng chiêu đó nhưng… hắn chẳng có chút nào muốn vì… khi xuất chiêu, hắn phải trả một cái giá cực kỳ đắt.
“Phịch!” Lại một tên hộ vệ của Bát Quái Lão Nhân gục xuống khiến lão cuồng nộ.
“Lực Vương! Mau mau…! Công lao lần này của ngươi, trưởng lão nhất định sẽ không quên đâu!!” Bát Quái Lão Nhân gầm lên khiến Lực Vương nghiến răng, hắn bước ra tiến về phía đội hình.
“Mẹ nó! Bọn chó này!” Lực Vương gào to, gồng toàn lực lên cây búa to đánh vào bụng mình, sau đó chuyển toàn bộ nội khí từ bụng lên cổ họng phóng ra ngoài, tạo thành một sóng âm phá hủy khủng khiếp. Nói thì dễ, nhưng kỳ thực đây là chiêu thức lợi bất cập hại, thân thể hắn cũng phải chịu áp lực kinh khủng.
“Graooooooooooooooooooooo!” Tiếng gào như nghìn con thú dữ cùng phát ra, sóng âm dữ dội giáng vào bóng tối.
“Phụt… phụt… phụt… phụt…” Liền sau đó là những tiếng phun máu trong màn đêm, rồi lần lượt những bóng đen đổ xuống đất, máu tươi tuôn tràn từ miệng và hai lỗ tai. Đòn của Lực Vương thành công khiến Thập Ảnh bị thương, nhưng cũng có vài tên rơi lưới, chúng phản kích khiến Bát Quái Lão Nhân không thể không cử thêm vài trưởng lão chặn chúng lại để bảo vệ đội ngũ phía sau.
“Phịch!” Sau đòn công uy mãnh, Lực Vương quỵ xuống, nội thương tràn ra, mặt hắn trắng bệch vì đau đớn, hai tên hộ vệ còn lại tức tốc xuất hiện đỡ hắn về phía sau.
“Haha… khá lắm, Lực Vương! Công lao lần này của ngươi là lớn nhất!” Bát Quái Lão Nhân cười lớn, nhưng ngay lập tức sắc mặt lão biến sắc… lại có kẻ đến, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này… đêm nay mặt lão nhăn nhúm hơn cả chục năm qua cộng lại.
“Haha… xem ra lão vẫn chưa muộn…” Hai mươi tên cao thủ mặc áo vàng đạp tường bay lên sân thượng khiến các trưởng lão Thập Lục Tháp bất ngờ.
“Tây Sơn Phá Thiên! Lão cũng tham gia chuyện này?” Bát Quái Lão Nhân nhìn lão già cường tráng dẫn đầu nhóm cao thủ mới tới mà hét lên, không ngờ bọn họ cũng đến.
“Haha… Bát Quái Lão Nhân, lâu rồi không gặp… chà chà… trông lão không được khỏe lắm nhỉ?” Tây Sơn Phá Thiên cười nham hiểm nhìn Bát Quái Lão Nhân nói.
“Tây Sơn! Đại trưởng lão đã nhắm mắt cho ngươi suốt mấy năm qua, đừng không biết điều mà dính vào chuyện này rồi hối hận!” Bát Quái Lão Nhân gào to dọa dẫm, hắn cũng ra hiệu cho các trưởng lão còn lại sẵn sàng động thủ.
“Hắc hắc… chuyện đó để sau đi… giờ điều quan trọng nhất vẫn là thứ trong tay ngươi…” Tây Sơn Phá Thiên cười cười, đều là những con cáo già, lão biết Bát Quái Lão Nhân đang làm gì, lão cũng đã ra hiệu cho các cao thủ phía sau chuẩn bị.
Tây Sơn Phá Thiên là chưởng môn đời thứ bảy của phái Tây Sơn, môn phái được Tây Sơn lão tổ lập ra hơn nghìn năm trước trên núi Tây Sơn đất Việt với hai tuyệt học võ là Tây Sơn Hổ Hình Quyền và Tây Sơn Hổ Hình Trảo. Truyền thuyết kể rằng núi Tây Sơn từng có hơn trăm con hổ dữ sinh sống, con nào cũng to như trâu, Tây Sơn lão tổ là một bậc kỳ tài võ học đã dựa theo động tác săn mồi của chúng để sáng lập môn phái.
Theo di huấn của lão tổ, phái Tây Sơn ít khi can dự vào giang hồ mà chỉ truyền bá võ học cho người dân, họ được xem là thế ngoại cao nhân ở đất Việt. Không ngờ lần này vì Cửu Long Thông Thiên Ấn, Tây Sơn Phá Thiên quyết định nhảy vào vũng nước đục này.
“Tây Sơn Phá Thiên… ngươi thật không sợ Đại trưởng lão hỏi tội?” Bát Quái Lão Nhân sau một hồi điều tức đã hồi phục ít nhiều nội khí, lão lớn tiếng nói.
“Đừng nhiều lời! Tây Sơn Hổ Hình Quyền – thức thứ chín – Phục Hổ Liên Châu!” Tây Sơn Phá Thiên không nói nhiều, thừa lúc đối phương mất cảnh giác, lão nhào tới tung ngay một loạt quyền thẳng về phía Bát Quái Lão Nhân, nội khí mạnh mẽ khiến không khí xung quanh rung chuyển vô cùng.
“Khốn kiếp! Tử Vệ chặn hắn lại!” Bát Quái Lão Nhân nhìn quyền đến mà sắc mặt tái đi vì kinh hãi, lão vội lui ra sau quát lên với ba tên hộ vệ của mình. Ngay lập tức, ba tên hộ vệ chắn trước mặt lão với sắc mặt nghiêm trọng, chúng biết đối phương cực mạnh nhưng nhiệm vụ của chúng là bảo vệ chủ nhân bằng mọi giá… cho dù phải hy sinh cả tính mạng.
“Sát Quyền!” Ba tên hộ vệ chia làm ba hướng tấn công Tây Sơn Phá Thiên, chúng hét lên vận khí vào quyền, dùng tam quyền đối nhất quyền.
“Hahaha… bọn nhãi ranh… ẦM! ẦM! ẦM!” Tây Sơn Phá Thiên cười to, một đánh ba vẫn ung dung như không, hai tay lão di chuyển nhanh đến mức khó tin, những cú đấm thẳng, móc, múc, lao, ngang, ngược của lão mang theo nội khí hùng hậu khiến ba tên hộ vệ chật vật vô cùng. Chỉ sau chưa đầy một phút, trận đấu đã có kết quả.
“Phịch… phịch… phịch…” Ba xác ngã xuống, trên mặt chúng là vẻ kinh hãi không thể tưởng tượng được. Chia nhau tấn công từ ba hướng nhưng chúng không thể chạm vào góc áo lão, đổi lại chúng lần lượt trúng những cú đấm ngàn cân từ lão khiến chúng không thể không về với tiên tổ.
Bát Quái Lão Nhân nhìn ba tên hộ vệ cuối cùng của mình ngã xuống với ánh mắt thờ ơ, chúng đã hoàn thành nhiệm vụ, giúp lão có thêm chút thời gian điều tức. Lão tự biết chúng không phải đối thủ của Tây Sơn Phá Thiên, bởi ngay cả khi lão toàn thịnh, lão cũng không tự tin thắng được Tây Sơn Phá Thiên.
“Hắc hắc… bây giờ không còn ai có thể giúp ngươi nữa rồi… Bát Quái Lão Nhân… chiến chứ?” Tây Sơn Phá Thiên bước từng bước về phía Bát Quái Lão Nhân với nụ cười nham hiểm.
Bát Quái Lão Nhân nhìn chiến trường ác liệt trên sân thượng mà không thể che giấu lo lắng. Các trưởng lão không ngừng vật lộn với Blood, Ninja và cao thủ Tây Sơn nên không thể viện trợ lão được. Bây giờ chỉ còn cách giao chiến với lão già này một trận, lão nghiến răng nói:
“Tới đây đi! Để xem những năm qua lão già ngươi đã tiến bộ đến cỡ nào!”
“Haha! Một chiêu phân thắng bại đi! Tây Sơn Hổ Hình Trảo – Ngũ Hỗ Phanh Thây!” Tây Sơn Phá Thiên dậm chân nhảy lên cao, quyền đổi thành trảo, thế tấn như hổ vồ, thân hình lão biến ảo thành năm hình bóng hư ảo bao quanh Bát Quái Lão Nhân, rồi năm hình bóng cùng xuất trảo hướng về lão như năm mãnh hổ cùng xuất động.
Bát Quái Lão Nhân biết đối phương muốn tốc chiến tốc thắng, lão đã tích tụ nội khí từ lâu, hai chân trụ vững chắc, hai bàn tay lần nữa biến ảo thành những thế khác nhau trong lúc miệng ngâm nga thứ gì đó.
“Bát Quái Thần Công – Bát Quái Bạo!” Trảo của Tây Sơn Phá Thiên sắp chạm tới thì Bát Quái Lão Nhân gầm lên, áo quần và râu tóc lão tung bay vì nội khí khủng khiếp phóng ra, trước mặt lão hiện ra hình Bát quái khổng lồ do nội lực biến ảo mà thành.
“Càn – Bạo… Đoài – Bạo… Ly – Bạo… Chấn – Bạo… Tốn – Bạo… Khảm – Bạo… Cấn – Bạo… Khôn – Bạo… bạo… bạo… BẠO!!!!” Bát Quái Lão Nhân chưởng thẳng hình Bát quái về phía trước rồi hét to.
“ẦM!!!” Tiếng nổ kinh thiên động địa khiến mọi người trên sân thượng chao đảo, khói bụi mù mịt khiến không ai quan sát được điều gì.
“Rắc… rắc… rắc” Ngay sau đó là những vết nứt từ chỗ Bát Quái Lão Nhân và Tây Sơn Phá Thiên lan tràn ra tứ phía… đất đá tung bay… toàn bộ tòa chung cư chao đảo như muốn sập đổ.
Vài phút trôi qua, khói bụi đã tan bớt, vài kẻ nhào tới chỗ Bát Quái Lão Nhân, giờ đây lão không còn đứng ở đó nữa mà đã rơi xuống dưới vì lực tác động khủng khiếp từ cú va chạm của hai đòn thế khiến bê tông dưới chân lão không chịu nổi mà sụp xuống thành một hố sâu. Tây Sơn Phá Thiên đứng bên miệng hố, một bên má lão không ngừng có máu tươi tràn ra, ngay lập tức vài cao thủ Tây Sơn bao quanh lão hộ vệ.
“TRUY!” Đột nhiên trong tĩnh lặng có kẻ lên tiếng khiến các cao thủ nhanh chóng tỉnh lại, chúng nhào xuống dưới miệng hố để truy tìm Bát Quái Lão Nhân vì lão vẫn còn giữ Cửu Long Thông Thiên Ấn.
Sau giây phút điều tức, Tây Sơn Phá Thiên cũng nén nội thương dẫn nhóm đệ tử nhảy xuống dưới, để lại những kẻ bị thương nặng cùng các xác chết ở lại.