96. Chương 96: Tranh đoạt bảo vật (10)

Sói Săn Mồi

Chương 96: Tranh đoạt bảo vật (10)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Long lập tức cảm nhận được nguy hiểm từ thứ nước kia – linh tính mách bảo hắn không được để dính phải, nên hắn lập tức cong người né tránh theo bản năng.
“Vù… xèo… xèo…” Một tia nước bay sát người Long, áo quần hắn bốc hơi ngay tức khắc. Lại một lần nữa, linh tính cứu mạng hắn.
“Xèo… xèo…” Nhìn thấy chất lỏng đang ăn mòn cả mặt đường, Long lạnh toát sống lưng. Dù tự tin vào thể chất của mình, nhưng trước thứ độc dược đáng sợ này, chỉ cần dính một chút thôi cũng coi như xong đời.
“Khè… khè…” Số 1 tức điên khi tia nước không trúng mục tiêu. Hắn trườn người lao tới Long – không, phải nói là trườn đi thật sự. Hai tay hắn gập vào thân, lưỡi dài thè ra thụt vào liên tục, toàn thân chuyển động nhờ những múi cơ quái dị ở bụng co duỗi không ngừng. Đến nước này thì ai cũng hiểu hắn đã được cải tạo bằng gen loài rắn.
“Hấp…” Long lùi lại một bước, hai tay đã vận đầy tử khí sẵn sàng phản công. Nhưng ngay lúc tưởng như đã thoát khỏi phạm vi tấn công, Long biến sắc khi thấy cổ Số 1 bất ngờ kéo dài một cách dị thường. Miệng rắn há rộng, lao thẳng về phía cổ hắn, cắn phập xuống – tất cả diễn ra trong chớp mắt.
“Phập!”
Cắn trúng cổ Long, Số 1 hưng phấn bơm chất độc vào người đối phương. Hắn tin chắc con mồi sẽ không sống nổi sau đòn này… Nhưng hắn không hề biết rằng lúc này, hắn đang áp sát một kẻ cực mạnh trong cận chiến. Chưa kịp cảm nhận độc phát tác, hắn đã phải hứng trọn một cơn mưa quyền cước đập vào người.
“Khốn kiếp! Diệt Quyền!” Long gào lên. Dù bị cắn trúng, nhưng để hắn chịu chết thì không đời nào. Hắn tung ra hàng chục cú đấm dồn dập vào thân thể Số 1.
“Ầm! Ầm! Ầm!… Phốc!”
Số 1 bị đánh bay đi, kéo theo một vệt máu tươi phun ra giữa không trung.
“Bịch!”
Hắn ngã phịch xuống đất, cúi nhìn ngực và bụng mình – nơi đã lõm sâu thành những hố tròn in rõ hình nắm đấm. Kỳ lạ hơn, từ các vết thương, thứ khí màu đen không ngừng thoát ra.
“Mày… mày…” Số 1 đau đến mặt mày tái mét, cả người run rẩy. Hắn không sợ thương tổn do kình lực – cơ thể hắn hoàn toàn có thể tự hồi phục. Nhưng lần này thì khác. Hắn cảm nhận rõ ràng cơ thể không thể tự chữa trị, thậm chí sinh khí đang tuột đi nhanh chóng.
“Roạt… roạt…” Long không trả lời. Hắn bước vào cảnh tượng kinh dị do chính mình tạo nên: tay đưa lên, kéo phắt một mảng da thịt lớn trên cổ xuống. Nói thì chậm, nhưng sự việc xảy ra chỉ trong tích tắc. Chất độc của Số 1 còn chưa kịp lan đã bị Long dùng cách tàn bạo nhất – kéo cả da, thịt và mạch máu ra ngoài.
“Mày… mày… quỷ… quỷ… mày là quỷ!!” Số 1 kinh hoàng nhìn đối phương tự tay xé da thịt mình. Nhưng điều khiến hắn sợ hãi hơn cả là màu đen – màu đen từ bên trong vết thương của Long. Những mảnh da thịt bị kéo ra chưa kịp chạm đất đã tan thành bụi, hóa thành khói đen kỳ dị rồi tiêu tán giữa không trung. Hắn dụi mắt liên tục, nhưng hình ảnh vẫn vậy – cú sốc khiến hắn gần như phát điên, hét lên trong hoảng loạn tột độ.
“Hắc hắc!” Long cười lạnh, lạnh lùng nhìn đối thủ. Việc tự xé da thịt khiến hắn đau – rất đau – nhưng với trải nghiệm chịu đựng tử khí, cơn đau này chẳng khác nào bị kiến cắn. Không màng vết thương chưa lành, hắn lao tới tấn công Số 1.
“Không… không… đừng lại đây…” Số 1 trợn mắt thét lên, vội trườn người bỏ chạy. Dù bị thương nặng, cơ thể hắn vẫn đủ mạnh để sống sót qua tử khí trong thời gian ngắn. Vừa trốn, hắn vừa phun liên tục những tia độc về phía Long.
“Khốn kiếp!” Long tức giận nhìn đối phương bỏ chạy. Vết thương khiến hắn chậm lại, lại còn phải né tránh các tia độc, khiến khoảng cách ngày càng giãn rộng. Chỉ trong chớp mắt, Số 1 đã chộp lấy chiếc bọc đen dưới đất rồi lao nhanh vào con hẻm gần đó.
“Móa!” Long trợn mắt, bất lực nhìn con mồi biến mất. Giờ đây, điểm yếu của hắn rõ rệt: chưa từng tu luyện khinh công.
“Haha… nhóc con… đợi đó…” Số 1 cười lớn khi khoảng cách với Long đã lên tới 50 mét. Chỉ vài giây nữa, hắn sẽ hoàn toàn thoát khỏi con hẻm nhỏ.
“Ặc!” Đúng lúc đó, Số 1 bỗng thấy buồn ngủ – buồn ngủ đến mức kinh khủng. Dù ngực và bụng đau đớn tột cùng, dù đang chạy trốn kẻ thù, hắn vẫn không thể chống lại cơn buồn ngủ. Lý trí nhanh chóng sụp đổ, nhường chỗ cho giấc mơ. Mắt hắn lờ đờ, lảo đảo, rồi gục xuống đường, ngủ thiếp đi.
“A!” Long đuổi theo phía sau, kinh ngạc khi thấy đối phương chậm dần, rồi đột ngột ngã vật xuống ngủ một cách kỳ lạ.
“Haha… trời giúp ta…” Long reo vui, lao tới. Hắn không ngờ Số 1 đã ăn phải thức ăn do hắn chuẩn bị – ngấm một lượng cực lớn thuốc mê. Ban đầu, Long định dùng độc dược, nhưng sợ bị lộ nếu có ai thử trước (như lão Khải), nên chuyển sang thuốc mê.
May mắn thay, thuốc mê mới là lựa chọn đúng. Với cơ thể cường hóa đến mức biến thái như Số 1, thuốc độc thông thường khó lòng hạ gục. Nhưng thuốc mê thì khác – nó như một dạng thuốc bổ, chỉ là liều lượng quá cao sẽ khiến cơn buồn ngủ ập đến như lũ quét, nhấn chìm lý trí vào giấc mộng.
“Hô hô!” Long giật lấy chiếc bọc đen từ tay Số 1, mở ra – ánh vàng chói mắt hiện ra. Đó là một chiếc ấn, trên đỉnh chạm khắc chín đầu rồng uy nghiêm, tinh xảo đến mức Long không nhịn được nuốt nước bọt. Phải có tay nghề điêu luyện đến mức nào mới tạo nên tác phẩm tuyệt mỹ này?
Cất kỹ Cửu Long Thông Thiên Ấn, Long kết liễu Số 1 bằng vài chiêu trảo, lấy đầu hắn. Cuộc tranh đoạt bảo vật cuối cùng cũng có hồi kết.
6 giờ sáng, chiếc Maybach chở Long lượn vài vòng trong thành phố rồi dừng ở bãi giữ xe. Hắn bước xuống, băng qua vài tòa nhà, rồi chuyển sang một chiếc Toyota bình thường – bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
“Sao rồi anh?” Một người phụ nữ đang ngồi trong xe đợi sẵn – là Hiền. Cô mặc áo thun, quần jean, vẻ năng động, ánh mắt quan tâm khi hỏi han Long.
“Tốt rồi!” Long bước lên xe, liếc nhìn gã tài xế phía trước – mặt hắn lộ rõ vẻ bất ngờ. Theo kế hoạch, chỉ mình Hiền đến đón hắn.
Để phòng ngừa bị theo dõi, Long và Thiên đã lên kế hoạch tầng tầng lớp lớp: Hiền đón hắn bằng xe thường, đưa tới bến xe, rồi lên xe khách đường dài – liên tục đổi điểm, đổi phương tiện. Long sẽ rời thành phố vài tháng, đợi khi tình hình ổn định mới trở lại.
Chọn Hiền là vì cô có kinh nghiệm hoạt động bí mật – từng là điệp viên, nên Long tin tưởng giao phó một số việc, trong đó có việc đón hắn hôm nay.
“Ai đấy?” Long hỏi Hiền, ám chỉ gã tài xế.
“Yên tâm đi… cấp dưới của em. Cậu ấy rất đáng tin…” Hiền mỉm cười. Vừa thấy Long lên xe, cô đã áp sát, luồn tay qua nách hắn, cọ khẽ hai bầu ngực căng tròn vào cánh tay hắn – khiêu khích một cách rõ ràng.
“Anh đã nói chỉ cần một mình em thôi mà…” Cảm giác từ cánh tay không tệ, nhưng Long hoàn toàn không động lòng. Gã tài xế và không khí ngột ngạt khiến hắn thấy bất an. Linh tính lại mách bảo – chuyện này không đơn giản. Hắn luôn tin vào linh tính của mình.
“Hihi… tin em đi… cậu ấy nợ em nhiều mạng sống nên tuyệt đối nghe lời. Em mang theo để đề phòng bất trắc, thêm người ứng phó nếu cần.”
“Bất trắc sao?” Long âm thầm suy nghĩ. Hắn chưa từng nói với cô lý do thực sự cần đón hắn. Câu nói của Hiền vô tình làm hắn cảnh giác – một kẻ từng trải qua sinh tử, luôn nhạy cảm với những điều bất thường.
Long không trả lời, nhưng toàn thân đã vào tư thế sẵn sàng chiến đấu. Đối mặt với người có thực lực như Hiền, hắn tự tin không cần phải rút Quỷ Trảo ra – cứ để nó yên trong ba lô, cùng với Cửu Long Thông Thiên Ấn.