97. Chương 97: Tranh đoạt báu vật (Phần 11)

Sói Săn Mồi

Chương 97: Tranh đoạt báu vật (Phần 11)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ui… A ấy bị thương rồi?” Liếc nhìn chiếc ba lô sau lưng Long một hồi, Hiền ngẩng mắt lên người hắn, bất chợt phát hiện trên cổ Long có vài mảnh băng dán che vết thương. Cô thốt lên, nếu biết trước đó không lâu chỗ đó từng hở ra một vết thương kinh khủng do Long tự tay moi ra, chắc cô sẽ nghĩ sao đây.
“Không sao…” Long gạt bàn tay định sờ vào vết thương của Hiền, hắn không muốn cô nhìn thấy lớp màu đen bên dưới.
“Hứ.” Hiền bĩu môi tức giận, nhưng rồi cũng chẳng nói thêm gì nữa.
Nửa tiếng sau, chiếc xe cứ thế lao đi xa dần khỏi khu dân cư, mí mắt Long giật giật, quả thật có chuyện không ổn.
“Đường này không phải đường ra bến xe…” Long lên tiếng khiến Hiền và gã tài xế giật mình.
“Chẳng phải anh nói là bí mật sao? Đây là đường vòng ra bến xe, dài hơn một chút nhưng ít người qua lại…” Hiền bào chữa, cô ôm chặt cánh tay Long khiến hai bầu ngực như bị ép nghẹt.
“Vậy sao?” Khóe miệng Long nhếch lên, nghe lý do của Hiền, hắn tò mò muốn xem cô định bày trò gì. Hắn tưởng đã hoàn toàn chinh phục được cô, nhưng không ngờ… cái hắn muốn biết chính là lý do tại sao cô lại phản bội mình.
Xe chạy thêm mười mấy phút, đến khi đã khá xa khu dân cư, Hiền bỗng lên tiếng hỏi:
“Anh… anh có yêu đất nước, yêu Tổ quốc không?”
Long sửng sốt trước câu hỏi bất ngờ của Hiền. Hắn chưa bao giờ nghĩ mình phải trả lời câu như thế… nhưng chỉ chút bối rối rồi lập tức hắn đáp với giọng kiên định:
“Có. Anh yêu đất nước này!”
Hiền nở nụ cười tươi rói, hài lòng khi nghe lời đáp của Long. Cô thật sự có tình cảm với chàng trai này.
“Vậy nếu đất nước cần, anh có sẵn lòng góp sức không?” Hiền tiếp tục hỏi.
“Đương nhiên, nếu Tổ quốc gặp nguy nan, anh sẽ không ngần ngại cống hiến cả mạng sống!” Long cười nói, trong huyết quản hắn luôn sôi trào dòng máu nóng của kẻ sĩ, sao có thể không đứng lên bảo vệ Tổ quốc chứ.
Hiền cười rạng rỡ khi nghe câu trả lời, cô lại tiếp tục:
“Vậy bây giờ đất nước cần thứ trong ba lô phía sau anh, anh có sẵn sàng cống hiến nó không?”
Long quay đầu nhìn Hiền, chứng kiến ánh mắt long lanh đầy khát vọng đang chờ đợi lời đáp của cô, hắn suy nghĩ rất lâu.
“Đất nước cần nó? Vì sao?” Long không trả lời mà hỏi ngược lại.
“Vì tiền… rất nhiều tiền… nếu có nó, chúng ta có thể đổi lấy vô số tiền… anh nghĩ tới những bệnh viện, trường học, cây cầu… biết bao thứ có thể xây dựng từ số tiền đó…” Hiền hưng phấn nói.
“Tiền sao… bao nhiêu?” Long vẫn bình tĩnh.
“Vật đó tên là Cửu Long Thông Thiên Ấn phải không… tổ chức đó treo giá trên chợ đen tới năm trăm tỷ USD đó… năm trăm tỷ USD đấy anh biết không…” Hiền không giữ được bình tĩnh, reo lên.
Năm trăm tỷ USD, một con số khiến Long giật mình. Chẳng lẽ hai chữ “PHONG THẦN” lại mang đến cám dỗ lớn đến vậy sao? Long tự hỏi.
“Anh nghĩ mình nên suy nghĩ thêm đã…” Long trầm ngâm hồi lâu, vừa chiếm được nó nên muốn xem qua trước khi quyết định.
“Chẳng phải anh vừa nói sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc sao?” Hiền nhíu mày, lời của Long khiến cô không hài lòng, cô định nghĩ gì nữa đây.
“Ý em là sao?” Long khó chịu hỏi, hắn sẵn sàng cống hiến cho đất nước, chứ không phải mù quáng.
“Còn gì nữa, mau đưa nó cho em để em rao bán… biết đâu sẽ kiếm được hơn cả năm trăm tỷ đó… anh biết không… chúng ta sẽ trở thành anh hùng dân tộc nếu thành công…” Hiền nói gấp, nhưng không nói hết là cô sẽ trở thành vị tướng trẻ tuổi nhất… thậm chí tương lai cấp bậc Đại Tướng cũng không xa đối với cô.
“Anh hùng dân tộc… anh không cần! Anh muốn suy nghĩ vài ngày đã.” Long kiên quyết, biết đâu bên trong Cửu Long Thông Thiên Ấn lại có giá trị hơn năm trăm tỷ chứ.
“Anh… nếu có ai cướp nó khỏi anh thì sao… năm trăm tỷ đấy…” Hiền tức giận vì Long ương ngạnh.
“Cướp? Muốn cướp của anh không dễ!” Hai mắt Long lóe lên ánh sáng kỳ dị.
“Anh… nhìn thẳng vào mắt em…” Hiền hướng Long nói, hắn cũng nhìn vào đôi mắt đen láy của cô.
“Đưa nó cho em!” Hiền ra lệnh, giọng không còn bàn chuyện mà đã trở thành mệnh lệnh.
“Không!” Long không chút suy nghĩ.
“Anh chắc chứ?” Hiền hỏi, trên mặt cô không còn vẻ hưng phấn mà là cái lạnh tanh khi đối mặt kẻ thù. Chẳng lẽ cô định đóng bộ phim “Lật Mặt” sao?… Chà chà… Long hôm nay không mất tiền mà còn được xem hai bộ phim 10D chân thật không thể nào chân thật hơn. Nếu trước đây là phim kinh dị “Người Rắn” thì giờ đây hắn sắp được xem phim hành động “Lật Mặt” do Hiền thủ vai chính… đạo diễn…
“Chắc chắn!” Long khẳng định.
“Vậy thì anh bắt em phải hành động rồi!” Hiền gằn giọng, cùng lúc đó bàn tay cô ôm chặt bắp tay Long khẽ động đậy, một chiếc kim tiêm nhỏ xíu đâm vào bắp tay hắn.
Long nhíu mày vì cảm giác kim tiêm đâm vào, hắn không ngờ cô nói động liền động, xem ra đã lên kế hoạch kỹ càng.
“Gì thế?” Long hỏi.
“Thuốc mê! Anh hãy ngủ một giấc đi, cũng là do anh bắt em phải làm thôi!” Hiền trả lời lạnh lùng, gương mặt không chút biểu cảm.
“Em bình tĩnh lại… anh thấy em đã quá kích động rồi… đừng để mọi chuyện vượt tầm kiểm soát…” Long cảnh báo, hắn đã sớm đề phòng nên ngay khi kim tiêm đâm vào, hắn lập tức dùng tử khí bao bọc toàn bộ vùng da thịt nơi thuốc mê tiêm vào. Dù sao thuốc mê không phải thuốc độc như với Số 1 nên hắn có thể dễ dàng khống chế nó.
… Ba phút trôi qua, Hiền trợn mắt nhìn Long như quái vật…
“Anh! Sao anh còn không gục, liều thuốc đó đủ hạ mười gã đàn ông một lúc…” Hiền lắp bắp nói.
“Dừng xe đi!” Long liếc Hiền rồi hướng gã tài xế nói, may cho cô là hắn chỉ dùng thuốc mê thôi, nếu không cô đã dám dùng thuốc độc thì hắn đã cho cô một bài học. Kẻ thù thì hắn không bao giờ nương tay.
“Brừmmmmmmmm” Đúng lúc này, chiếc xe đột ngột cua mạnh vào một nhà xưởng rộng lớn.
“Rầm……..” Ngay khi xe vào bên trong, cánh cửa sập xuống biến khu nhà xưởng thành nơi không thể ra vào.
“Đừng trách em, nếu anh gục vì thuốc mê thì mọi chuyện đã dễ hơn nhiều!” Hiền nhìn Long nói, đồng thời ấn một nút trên chiếc điều khiển nhỏ trong tay.
“Rè……..rè……..rè……..” Long bất ngờ khi dưới ghế ngồi và sau lưng hắn xuất hiện những chiếc kim đâm vào da thịt, ngay sau đó một dòng điện mạnh truyền vào khiến hắn co giật liên hồi.
“Khốn kiếp! Dừng ngay!” Long gào lên, cảm giác bị điện giật khiến hắn muốn nổi điên. Nhớ lại lần bị Thor phục kích, dòng điện mạnh làm toàn thân tê tái từng tế bào, nhưng giờ đây cơ thể hắn đã dung hợp tử khí nên mạnh mẽ hơn trước nhiều, cường độ này vẫn chưa thể làm hắn tê liệt như xưa.
“Đưa nó cho em!” Hiền thấy Long không đầu hàng, nổi giận hét lên, đồng thời bấm nút tăng cường độ điện.
“Con điên này!” Long gào lên, hắn thật sự phẫn nộ, lập tức hắn giáng hai cú đấm vào chiếc ghế.
“Rầm………rầm……….” Chiếc ghế nổ tan tành trước kình lực kinh khủng, nhìn Long thoát ra, Hiền kinh hãi vì không ngờ hắn vẫn có thể động đậy khi đang bị điện giật. Giờ đây cô lại hối hận vì không tăng cường độ ngay từ đầu.
“Tất cả là do anh lựa chọn!” Hiền mở cửa xe nhảy ra ngoài, đồng thời rút khẩu súng lục trong thắt lưng, hướng về Long bắn một cách lạnh lùng tàn nhẫn. Đối với cô, chút tình cảm dành cho hắn chẳng là gì so với thứ cô sắp đạt được.
“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”