Chương 13: Bánh Quy Sữa

Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880

Chương 13: Bánh Quy Sữa

Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dấu tạm thời trên tuyến thể của Kỷ Tư Du ngày càng mờ đi. Đôi khi vào ban đêm, An Sơn Lam cố tình kiểm tra, Kỷ Tư Du xấu hổ muốn trốn, nhưng lại bị anh giữ lại.
“Không được chạy.”
Họ lấy cái cớ là dấu tạm thời để che giấu tình cảm đang âm thầm nảy nở giữa hai người.
Kỷ Tư Du nằm sấp trên giường, để lộ phần gáy trần trụi cho An Sơn Lam xem. Vết răng đang dần phai nhạt, làn da trắng nõn, mềm mại và vô cùng mịn màng. Cậu kìm nén sự run rẩy trong cơ thể, vẫn không quên nói với An Sơn Lam: “Dấu tạm thời nhiều nhất cũng không tồn tại quá một tuần đâu.”
Chẳng còn mấy ngày nữa, dấu tạm thời An Sơn Lam để lại trên người cậu sẽ biến mất. Cậu không nỡ lòng, nhưng biết rằng kết quả này không thể thay đổi.
Mỗi đêm ôm nhau ngủ, hương lá cam đắng ru cậu vào giấc ngủ. Cậu nghĩ mình sẽ mãi mãi nhớ mùi hương này, đợi đến khi dấu tạm thời biến mất, Tiểu Tước sẽ trở lại làm em trai.
Để đáp lại, sau khi An Sơn Lam quan sát tuyến thể của mình xong, cậu cũng sẽ xem những vết thương do đánh nhau của Alpha. Chỗ vảy đã bong ra, để lộ lớp da non đỏ tươi. Đầu ngón tay cậu nhẹ nhàng lướt qua rồi rụt về. Cậu ngẩng mắt nhìn sống mũi cao thẳng của An Sơn Lam, ánh đèn đầu giường chiếu xuống mờ ảo. An Sơn Lam đè vai cậu xuống, bắt cậu đi ngủ.
Hai người hẹn nhau ra ngoài vào ngày hôm sau. Kỷ Tư Du đã tỉnh giấc từ sớm trên giường. Ngoài cửa sổ, gió rít gào, đó là ngày đầu tiên của tháng 12, và cậu vẫn thức dậy trong vòng tay An Sơn Lam.
Cậu tìm lấy chiếc áo khoác dày nhất trong nhà, đội chiếc mũ len quen thuộc, nhưng lại không tìm thấy khăn quàng cổ. An Sơn Lam liền lấy khăn của mình quàng cho cậu: “Cái của cậu tôi lấy ra lúc đắp người tuyết rồi.”
Kỷ Tư Du đứng đối diện với anh, đứng yên để anh quấn khăn quanh cổ. Trên chiếc khăn còn vương pheromone của Alpha. Kỷ Tư Du lén lút cúi đầu, chóp mũi cắm vào lớp len mềm mại hít hà, vành tai nóng bừng lên.
“Được thôi, người tuyết cũng sợ lạnh.” Cậu cười nói.
An Sơn Lam kiểm tra cậu từ đầu đến chân một lượt, cuối cùng hai tay đút vào túi quần: “Thế này chắc là được rồi.”
Chắc chắn là được, Kỷ Tư Du nghĩ. Quấn kín mít thế này, sẽ không ai phát hiện ra cậu đã bị đánh dấu. Bên ngoài lạnh như vậy, cũng sẽ không ai ngửi thấy mùi hương trên người cậu.
Ở nhà thật nhàm chán. Bây giờ cậu rất hiểu cảm giác của Tiểu Tước khi bị bệnh phải ở nhà nghỉ ngơi. Cậu cảm thấy nếu mình không ra ngoài nữa chắc chắn cũng sẽ buồn chán đến phát điên.
Trước khi xuống lầu, An Sơn Lam đeo găng tay cho Kỷ Tư Du. Hai người nắm tay nhau từ nhà đi ngang qua con sông đóng băng, và chạy thẳng đến cửa nhà Sophia.
Sophia trông như vừa ngủ dậy, trên người quấn chiếc chăn lông dài dày cộp, mái tóc vàng rối bù xù. Bà vừa ngáp vừa mở cửa, bất mãn lên tiếng: “Tước! Chỉ có cháu mới to mồm thế thôi.”
An Sơn Lam cười phá lên: “Ấy dô, không phải cô bảo cháu đến lấy bánh quy sao?”
Sophia lườm anh một cái: “Chỉ có phần của honey thôi, không có phần của cháu!”
“Xì.” An Sơn Lam hất cằm, mái tóc bay trong gió lạnh: “Cô đưa cho Kỷ Tư Du, thì cũng là cháu ăn thôi.”
Sophia mắng anh là đồ vô lại, sau đó nói với Kỷ Tư Du bên cạnh: “Cháu không được cho nó ăn đâu đấy.”
Kỷ Tư Du đồng ý không được mà không đồng ý cũng không xong, đứng đó bối rối vô cùng. Sophia quay người vào nhà, một lát sau lại ra thì thấy hai người này đã bước qua bậc thềm, tiến đến tận cửa nhà bà.
Kỷ Tư Du bẽn lẽn cười với bà: “Sophia, lát nữa chúng cháu đi chợ, bà có muốn mua gì không ạ?”
Sophia ngẫm nghĩ: “Không có. Cháu mới khỏi bệnh, không được ở ngoài quá lâu đâu đấy.”
Kỷ Tư Du mặt đỏ bừng, hơi chột dạ, gật đầu nói: “Vâng ạ.”
Cậu nhận lấy bánh quy từ tay Sophia: “Cảm ơn ạ.”
“Không được cho cái thằng nhóc xấu xa này ăn đâu đấy.” Miệng nói thế thôi, nhưng trước giờ chưa bao giờ thiếu phần của An Sơn Lam cả.
Thằng nhóc xấu xa bên cạnh kéo Kỷ Tư Du đi.
“Sophia, bà ngủ tiếp đi ạ.”
Sophia không khỏi lo lắng hỏi: “Hai đứa bây giờ đi chợ, có phải sớm quá không?”
“Không sớm đâu ạ. Kỷ Tư Du ở nhà buồn chán đến phát điên rồi, cháu dẫn cậu ấy ra ngoài chơi.”
“Tuyết rơi thì phải về đấy.” Sophia nhắc nhở.
“Biết rồi mà, có phải con nít đâu.”
Hai người chạy đi mất hút. Sophia lắc đầu thở dài, vừa ghen tị vừa nói: “Hồi trẻ mình cũng đâu có tinh thần như vậy.”
Nói là đi chợ, nhưng thật ra chẳng có gì để mua. Kỷ Tư Du mang theo một ít tiền, nói muốn mua kẹo cho An Sơn Lam, nhưng anh lại không vui.
“Kẹo của Đồng Nghiêu cho cậu không phải vẫn chưa ăn hết sao?”
Kỷ Tư Du chớp mắt, hỏi anh: “Cậu còn muốn ăn sao?”
“Cũng không hẳn là muốn, về nhà là tôi vứt đi thôi.”
Kỷ Tư Du cười khẽ: “Được, lần sau tôi sẽ nói rõ với cậu ta.”
An Sơn Lam không trả lời, chỉ là đột nhiên hơi muốn hỏi Kỷ Tư Du, cậu định nói rõ điều gì với Đồng Nghiêu? Là nói rõ không cần kẹo của cậu ta, hay là không thích cậu ta? Bất kể là loại nào, hình như đều có vẻ hơi kỳ lạ.
Thôi kệ đi, mặc kệ Kỷ Tư Du nói thế nào, dù sao Đồng Nghiêu tránh xa Kỷ Tư Du là được rồi.
Hai người đi trước đi sau, không có mục đích. Kỷ Tư Du bước theo dấu chân mà An Sơn Lam để lại.
“Tiểu Tước.”
“Gì vậy honey.” An Sơn Lam không quay đầu lại.
Kỷ Tư Du mím môi, lại quên mất không được gọi biệt danh đó. Cậu suy nghĩ một lát, nói: “Tôi cũng muốn đắp người tuyết.”
An Sơn Lam dừng bước, quay đầu. Má Alpha bị gió thổi hơi hanh khô, anh nói: “Được thôi, hôm nay à? Thật ra mai cũng được.”
“Vậy hôm nay chúng ta làm gì?”
An Sơn Lam hồi nhỏ luôn có vô vàn trò chơi, lớn lên dường như cũng thế. Anh dẫn Kỷ Tư Du đến quán rượu, Omega còn tưởng anh đi mua rượu, ai ngờ An Sơn Lam lại muốn dẫn cậu leo lên bức tường thấp đối diện quán rượu. Cậu leo rất vất vả, là Alpha leo lên trước rồi mới kéo cậu lên.
Hai người ngồi cạnh nhau, thòng chân lơ lửng. Dưới chân, những dấu chân trên tuyết dày đặc. Họ bắt đầu chia nhau ăn bánh quy của Sophia.
“Đúng là vị sữa thật.” An Sơn Lam ăn liền mấy miếng, vẫn còn thòm thèm.
“Ừm.” Kỷ Tư Du ăn uống lịch sự hơn anh nhiều, ăn xong một miếng mới ăn tiếp miếng nữa. Mùi sữa thơm thoang thoảng lấp đầy cái bụng rỗng.
“Lúc ở trong quân đội, có được nghỉ ngơi như vậy không?”
Kỷ Tư Du chủ động đút bánh quy cho anh. An Sơn Lam há miệng ra ăn, vừa ăn vừa nói: “Có chứ, nhưng ít lắm. Mệt lắm, ngày nào cũng huấn luyện liên tục, có thời gian là tôi chỉ muốn ngủ.”
“Vậy còn đồ ăn thì sao? Có ăn no không?”
“Tất nhiên.” An Sơn Lam nói: “Chuyện này không có gì phải lo.”
Kỷ Tư Du nhớ ra chuyện gì đó, lo lắng hỏi: “Lần trước cậu nói, ở trong quân đội còn uống rượu, là thật sao?”
An Sơn Lam quay mặt về phía cậu, nhếch môi cười khẽ: “Tôi lừa cậu làm gì, đều là Alpha trưởng thành cả, chắc chắn sẽ uống chứ.”
“Vậy à?” Kỷ Tư Du ngẩn người nhìn mặt anh.
An Sơn Lam hai tay chống lên đùi, đung đưa đôi chân dài thượt, lười biếng đáp: “Đôi khi huấn luyện sẽ cá cược, thua thì uống.”
Anh nói rất nhẹ nhàng, nhưng Kỷ Tư Du nghe xong lại không vui: “Vậy cậu cũng từng thua sao?”
“Không thường xuyên, thỉnh thoảng thôi.”
Kỷ Tư Du vẫn cảm thấy uống rượu không tốt chút nào: “Vậy sau này cậu đừng uống nữa.”
An Sơn Lam lắc đầu không đồng ý: “Như vậy không được. Người ta ai cũng uống, tôi không uống thì sẽ không hòa đồng được. Cậu yên tâm đi, tôi cũng không phải con sâu rượu, thỉnh thoảng uống một chút chẳng sao cả.”
Cảm thấy anh nói cũng có lý, Kỷ Tư Du cứ thế mà bị dỗ dành.
Hai người ăn gần hết bánh quy của Sophia, còn một ít được An Sơn Lam vo thành cục nhỏ nhét vào túi áo trên. Anh nhảy xuống từ bức tường thấp trước, sau đó quay người, giang tay về phía Kỷ Tư Du vẫn đang ngồi trên tường.
“Xuống đi.”
Kỷ Tư Du do dự vài giây, nhảy xuống một cái, được anh vững vàng đỡ lấy vào lòng.
Có một khoảnh khắc cậu đột nhiên cảm thấy không muốn về nhà chút nào, muốn khoảnh khắc này mãi mãi dừng lại trong gió tuyết lạnh lẽo của mùa đông, cùng với pheromone của anh.
Hai người trước khi về nhà lại đi nhặt thêm mấy cành cây. An Sơn Lam không hài lòng với những cành cậu chọn, nói hình dáng không đủ hoàn hảo. Kỷ Tư Du liền nghe lời anh, cầm những cành cây hoàn hảo mà Alpha đã chọn về nhà.
Khăn quàng cổ của người tuyết do An Sơn Lam đắp hơi lỏng ra, Kỷ Tư Du chạy qua thắt chặt cho nó.
Họ định về nhà ăn cơm, ngủ trưa một giấc rồi mới ra ngoài, nên đặt những cành cây đã nhặt được sang một bên. Kỷ Tư Du sợ bị gió thổi bay, cố tình dùng tuyết dày phủ lên trên.
Bên bờ sông nhỏ đối diện nhà họ có một chiếc xe dừng lại. Màu xanh đậm, gầm xe rất cao, trên lốp xe đen nhánh là những mảng tuyết bẩn thỉu bám đầy. An Sơn Lam rất quen thuộc với loại xe này, đó là xe chuyên dụng của quân đội. Kỷ Tư Du đứng cạnh lặng lẽ ngẩn người tại chỗ. An Sơn Lam tiến về phía trước vài bước, có một người đàn ông bước xuống từ trong xe.
Cao ráo, chân dài, mặc một bộ đồ đen, trên vai áo vải dạ còn vương sương sớm. Người đàn ông nghiêng người, nhìn về phía Kỷ Tư Du và An Sơn Lam đang về nhà muộn.
“Đi đâu?”