Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Chương 15: Tình Cảm Nảy Nở
Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỷ Tư Du mặc một chiếc áo khoác bông mà thường ngày ít khi dùng, bên trong là chiếc áo len cổ lọ màu trắng tinh, vừa vặn che đi chiếc cổ đang quấn gạc của cậu.
“Tư Du, bệnh vẫn chưa khỏi hẳn à?”
Sau khi về nhà, An Niên tìm Sophia. Sophia kể Kỷ Tư Du mấy hôm trước bị cảm, rất lâu không ra ngoài, khiến An Niên không khỏi lo lắng. Bệnh cảm của y cũng chưa khỏi hẳn, nếu người nhà lại đổ bệnh thì dù sao cũng không phải chuyện tốt. Tất cả đều tại thời tiết mùa đông quá lạnh, nhưng bây giờ mới chỉ tháng 12, theo thông lệ mọi năm, chắc chắn vẫn sẽ có một trận tuyết lớn.
Khí hậu ở đảo thành trước giờ vẫn vậy, mùa đông đặc biệt khắc nghiệt.
Kỷ Tư Du cắn đũa, hàng mi khẽ run. Kỷ Ương Nam và An Niên ngồi đối diện, ánh mắt họ hướng về cậu khiến cậu không kìm được sự căng thẳng. Cậu cũng không rõ có phải ảo giác không, nhưng dường như lại ngửi thấy mùi lá cam đắng thoang thoảng từ trên người mình.
“Gần khỏi rồi ạ, mẹ.” Lỡ cắn phải lưỡi, vừa tê vừa đau, cậu mím môi cười với An Niên: “Mẹ không cần lo cho con đâu ạ. Ba nói mẹ cũng bị bệnh, đã đỡ hơn chút nào chưa ạ?”
“Mẹ không sao, anh ấy chỉ làm quá lên thôi.” An Niên đáp.
Trong lòng Kỷ Tư Du cảm thấy bất an, cậu chưa bao giờ nói dối, những lời lừa gạt khiến cậu như ngồi trên đống lửa. An Sơn Lam ngồi cạnh cậu, thản nhiên ăn cơm. Kỷ Ương Nam hỏi y lần này về sẽ ở lại bao lâu, y buột miệng đáp: “Khoảng hơn một tháng ạ.”
Kỷ Tư Du khẽ nghiêng mặt nhìn Alpha bên cạnh. Dưới ánh đèn mờ ảo, đường nét khuôn mặt y trông có hơi mơ hồ, nhưng ngũ quan thì rất sắc sảo. An Sơn Lam lúc nhỏ trông vô cùng giống An Niên, nhưng khi lớn lên mất đi vẻ ngây thơ thì không còn giống nữa.
Cậu chỉ nhìn một cái rồi quay đầu lại, cụp mắt nhìn bát cơm còn một nửa của mình. Việc bị đánh dấu khiến cậu không thể nói chuyện tự nhiên trước mặt người nhà. Nếu không phải bình thường, cậu chắc chắn sẽ hỏi Kỷ Ương Nam và An Niên có chuyện gì thú vị ở đảo thành không, cũng sẽ chia sẻ với họ cuộc sống thường ngày của mình. Chỉ là hôm nay cậu không làm được, nhưng cũng hiểu rõ, ăn cơm xong sớm rồi bỏ đi thì không lễ phép cho lắm.
“Nếu không khỏe thì con cứ đi nghỉ trước đi.” Kỷ Ương Nam đột nhiên nói.
Kỷ Tư Du thẫn thờ vài giây, trong lòng dâng lên một tia áy náy, “Con…”
Thực ra An Niên cũng đã phát hiện ra, từ lúc bảo Tiểu Tước gọi Tư Du xuống ăn cơm, không khí giữa hai người đã trở nên rất kỳ lạ, tràn ngập sự ngại ngùng và cố ý né tránh.
“Đi đi, Tư Du.”
An Niên không để cậu ăn tiếp, vì khi khó chịu thì khẩu vị sẽ giảm sút, mà vốn dĩ tính cách Kỷ Tư Du đã nhạy cảm, chỉ biết lo cho người khác.
Sự áy náy trong lòng càng sâu hơn, nhưng Kỷ Tư Du không thể nói lời từ chối.
Vào khoảnh khắc nằm trên giường, cậu thậm chí còn cảm thấy hơi chán ghét bản thân vì đã nói dối người nhà.
Bát đũa sau bữa tối là do An Sơn Lam rửa, y cũng rất lơ đãng. Kỷ Ương Nam hỏi y hai ngày nay Kỷ Tư Du có ở nhà không, còn hỏi cậu có ra ngoài gặp Alpha nào khác không. Đầu óc An Sơn Lam xoay chuyển rất nhanh, lập tức nghĩ đến Đồng Nghiêu, sau đó liền phủ nhận ngay.
Kỷ Tư Du có gặp Đồng Nghiêu, nhưng đó đều là chuyện lúc y vừa mới về. Mấy ngày nay vì kỳ mẫn cảm của y nên hai người như hình với bóng, sau khi bị y đánh dấu thì cứ tự nhốt mình trong phòng, thì làm gì có thời gian đi gặp Alpha khác.
Nếu có thật, y nhất định sẽ bắt Kỷ Tư Du về.
“Chắc không ạ.”
Thân hình của y bây giờ thật sự sắp đuổi kịp Kỷ Ương Nam. Hai người đứng song song trong bếp, ánh đèn trên đầu kéo hai cái bóng rất dài. Kỷ Ương Nam quay người, lưng tựa vào mép bàn bếp, im lặng nhìn An Sơn Lam đang lặng lẽ rửa bát.
Kỷ Ương Nam vẫn luôn nhìn y. An Sơn Lam cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ khó tả, toàn thân y thấy khó chịu.
“Có chuyện gì vậy ạ?”
Kỷ Ương Nam lạnh nhạt nói: “Không có gì.”
“Dạ.”
Thực ra y chưa từng nghĩ đến việc che giấu chuyện đánh dấu Kỷ Tư Du. Nói theo một cách tiêu cực, vốn dĩ là do y trong kỳ mẫn cảm không tỉnh táo gây ra, cùng lắm là bị mắng một trận, tệ hơn nữa, phạt y cũng được, y đều chấp nhận. Nhưng Kỷ Tư Du muốn che giấu thì y thực sự không hiểu lắm, có lẽ là như Sophia nói, giữa anh em không thể hôn nhau.
Nên y và Kỷ Tư Du chỉ có thể lén lút.
Cũng không đúng.
Ôi, thật phiền phức.
Thật lòng mà nói, việc Kỷ Tư Du che giấu vết đánh dấu trên tuyến thể khiến y có chút không hài lòng. Dù sao đó cũng là của mình, cứ che giấu làm gì, như thể không thể để người khác thấy vậy.
“Thật sự không thể để người khác thấy đến vậy sao?”
Tiếng y tự lẩm bẩm bị Kỷ Ương Nam nghe thấy, “Ai không thể để người khác thấy?”
An Sơn Lam cúi đầu không nói, một lúc sau mới đáp: “Không có gì.”
Sau khi Kỷ Ương Nam rời khỏi bếp, anh quay người nhìn An Sơn Lam đang quay lưng về phía mình một lần nữa, sau đó mới lên lầu.
Buổi tối Kỷ Tư Du thấy lạnh. Tiểu Tước không xuất hiện nữa, trong lòng cậu có một nỗi cô đơn khó tả. Một mình cuộn tròn trong chăn đọc sách, nhưng tứ chi lạnh ngắt và những suy nghĩ hỗn loạn khiến cậu không thể tập trung tinh thần. Chiếc áo len trên người vẫn chưa cởi, trong đầu cậu toàn là Tiểu Tước.
Ban đầu cậu chưa từng nghĩ mối quan hệ với Tiểu Tước sẽ trở nên như thế này, đến nỗi bây giờ quá phiền muộn, cậu không thể xử lý ổn thỏa được.
Lúc An Niên gõ cửa, cậu đang nằm sấp trên gối thẫn thờ, sau đó vội vàng chỉnh trang lại quần áo rồi ra mở cửa.
“Bữa tối con không ăn gì mấy, mẹ mang cho con ít bánh quy và táo.” An Niên ngồi bên giường cậu, đặt đĩa lên tủ đầu giường. Trong phòng ngủ chỉ bật một chiếc đèn bàn, ánh sáng u ám và lạnh lẽo khiến không gian xung quanh càng thêm lạnh lẽo.
Kỷ Tư Du không dám đến quá gần An Niên, sợ bị ngửi thấy pheromone của An Sơn Lam. Nhưng An Niên không biết có phải vì bị cảm không, mà khứu giác hơi chậm chạp, y không phát hiện ra bất kỳ điều gì bất thường.
“Cảm ơn mẹ.”
Bánh quy là do Sophia cho, táo là do An Niên gọt vỏ mang lên. Trong lòng Kỷ Tư Du xót xa, cảm thấy mình có lỗi với An Niên, mắt đỏ hoe tựa vào đùi An Niên.
“Sao vậy?” An Niên hỏi cậu: “Không vui à? Hay là trạm y tế gần đây có bận quá không?”
Kỷ Tư Du lắc đầu trên đùi y, mím môi không nói.
An Niên vẫn cảm thấy lúc đó nên mang Kỷ Tư Du đi cùng đến đảo thành, ít nhất cũng có thể giải khuây. Để đứa trẻ một mình ở nhà, vừa buồn chán vừa không yên tâm.
Kỷ Tư Du từ nhỏ đã là một đứa trẻ ngoan, ngoan ngoãn và nghe lời. Cậu ít khi bộc lộ cảm xúc, có lúc An Niên cũng không thể đoán được. Omega lớn lên có bí mật nhỏ của riêng mình là chuyện rất bình thường, nhưng sự lo lắng cũng là điều không thể tránh khỏi.
“Tư Du.”
“Vâng.”
Đầu ngón tay của An Niên từ tóc Kỷ Tư Du từ từ lướt xuống cổ cậu. Trong phút chốc, Kỷ Tư Du như bị đóng băng, cứng đờ như người tuyết không dám động đậy. Tuyến thể sau gáy như có nhịp tim, sắp sửa bật ra khỏi lớp da đang bị gạc quấn chặt của cậu.
“Con… có phải đã có người mình thích rồi không?”
An Niên cũng không tò mò về chuyện này. Một Omega 19 tuổi lần đầu biết yêu thích một Alpha thực sự không phải chuyện gì mới mẻ. Y chỉ là không biết đối phương là ai, nên vẫn sẽ sợ Kỷ Tư Du bị lừa gạt, bị bắt nạt.
Tay An Niên lại xoa nhẹ lên đỉnh đầu cậu. Kỷ Tư Du có một cảm giác bối rối, mơ hồ như bị bắt quả tang khi phạm lỗi. Có một khoảnh khắc cậu muốn nói với An Niên rằng cậu đã làm sai, trong kỳ mẫn cảm của Tiểu Tước, cậu đã không tiêm thuốc ức chế cho Alpha, mà đã ở bên y mấy đêm liền. Trên tuyến thể của cậu bây giờ vẫn còn vết đánh dấu tạm thời thuộc về Tiểu Tước.
Mối quan hệ này vốn dĩ đã sai, không nên tồn tại giữa người nhà.
Cậu đã phạm một sai lầm tày trời.
“Không có…”
Cậu nói không hề tự tin chút nào, sự áy náy lấn át nỗi sợ hãi. Cậu thích Tiểu Tước, nhưng rốt cuộc là thích giữa người nhà hay là thích giữa người yêu, cậu không biết, sách vở cũng không dạy.
“Thật sự không có sao?” An Niên nhẹ giọng hỏi.
Kỷ Tư Du cắn môi không biết trả lời thế nào. Câu hỏi này Đồng Nghiêu đã hỏi, Tiểu Tước cũng đã hỏi, nhưng cậu đều trả lời là không có, nên cũng chỉ có thể trả lời An Niên như vậy.
“Vâng, không có đâu ạ.”
Cậu ngẩng đầu lên, nằm ngửa mặt nhìn An Niên: “Mẹ ơi, thích là gì?”
Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn chiếu tới khiến An Niên trông dịu dàng hơn mọi khi.
“Thích chính là muốn ở bên người đó mỗi ngày, sẽ lo lắng, sẽ nhớ nhung.” An Niên nhẹ nhàng vuốt ve mặt cậu, lúc nói chính y cũng cảm thấy hơi ngại ngùng: “Sẽ tim đập nhanh, có lẽ là như vậy.”
Má Kỷ Tư Du khẽ ửng hồng, vẫn duy trì tư thế nằm ngửa mặt. Đôi mắt cậu sáng như những vì sao trong đêm tối, nhìn An Niên từ dưới lên, nhớ lại mỗi một đêm ở bên Tiểu Tước trong kỳ mẫn cảm, còn có những nụ hôn sâu vô tình và vô số lần chạm môi.
Tim cậu lại bắt đầu đập nhanh không kiểm soát được.
________________________________
[Lời của tác giả]
Hôm nay cập nhật sớm thế, có ai khen không nhỉ (che miệng cười trộm)