Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Chương 18: Ngày Tuyết Rơi Nhỏ
Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một chiếc đồng hồ cũ kỹ treo trên bức tường loang lổ của trạm xá, giờ giấc không mấy chính xác. Khoảng ba giờ chiều mỗi ngày, trạm xá thường vắng người. Kỷ Tư Du thường chọn về nhà vào khoảng gần bốn giờ, bởi cuối đông trời tối nhanh. Cậu đã xin phép bác sĩ già từ trước để mang hai hộp thuốc hạ sốt về nhà hôm nay, và cũng đã trả tiền rồi.
“Bệnh viện đảo thành đã gửi một thông báo, cậu có thể mang về xem.”
Tờ thông báo đó là một bản chữ đen trên nền giấy trắng, đóng dấu đỏ của chính quyền đảo thành. Cậu nhận lấy từ bàn tay đầy nếp nhăn và đốm nâu của bác sĩ già, chỉ lướt mắt đọc vài dòng, rồi đáp: “Vâng ạ.”
“Về nhà bàn bạc với ba mẹ cậu đi.”
“Vâng.”
Kỷ Tư Du gấp gọn tờ thông báo, nhét vào túi áo khoác, rồi quàng khăn và đeo găng tay. Cơn sốt của Tiểu Tước vẫn chưa hạ hẳn, cậu phải về nhà sớm.
Bên ngoài trời đã nhá nhem tối, chừng chưa đầy nửa tiếng nữa là trời sẽ tối hẳn. Gió lạnh khiến gò má cậu tê cứng, cậu bước chân xuống lớp tuyết dày.
“Kỷ Tư Du.”
Trên bức tường bên ngoài trạm xá dán rất nhiều tờ quảng cáo rách nát, lung lay sắp rơi. Đồng Nghiêu từ góc đường bước ra, hôm nay hắn mặc ấm hơn thường lệ một chút, tóc cũng dài hơn một chút, khiến đường nét khuôn mặt trông mềm mại hơn.
“Đồng Nghiêu, sao cậu lại ở đây?”
Kỷ Tư Du đứng tại chỗ, lông mi cũng bị gió thổi rối bời. Đồng Nghiêu bước về phía cậu, hai tay đút vào túi áo khoác bông, nói: “Tôi đợi cậu một lúc rồi, cùng về nhé.”
Kỷ Tư Du lộ vẻ khó xử, cậu biết chắc chắn Đồng Nghiêu có chuyện muốn nói với mình, và cậu cũng nên nói rõ một vài điều. Cậu cụp mắt xuống, đáp: “Được.”
Hai người giữ khoảng cách hơn một mét, cùng đi về phía nhà. Kỷ Tư Du bước chậm, Đồng Nghiêu cũng cố ý đi chậm lại để đợi cậu.
“Qua tháng Mười Hai, tôi chắc sẽ phải về quân đội. Gần đây thời tiết cũng không tốt, cứ tuyết rơi mãi.” Lời nói của hắn mang theo chút phàn nàn, rồi hắn quay sang Kỷ Tư Du: “Cứ muốn gặp cậu mãi mà cậu chẳng rảnh chút nào. Dạo trước bị bệnh đã khỏi hẳn chưa?”
“Khỏi rồi. Trước đó cậu cũng đến tìm tôi sao?”
“Ừm.” Đồng Nghiêu bước một bước dài về phía trước, tuyết bắn lên bắp chân Kỷ Tư Du. Hắn cũng không còn vòng vo nữa, dù sao cũng quen biết Kỷ Tư Du từ nhỏ, có gì cũng không giấu giếm.
“Cậu nói cậu không có người mình thích, không thể cho tôi một cơ hội à?”
Một câu nói rất thẳng thắn, Kỷ Tư Du ngay lập tức sững sờ tại chỗ. Đầu ngón tay cậu, được bọc trong chiếc găng tay, khẽ co lại.
“Đồng Nghiêu.” Vài lọn tóc mái bay lòa xòa trên lông mi, gió thổi khiến chúng bay vào mắt cậu. Cậu cố gắng chớp mắt vài lần, khi mở ra, đôi mắt cậu ướt át một chút.
“Tôi không thích cậu.” Cậu nói rất khẽ, nhưng ý từ chối thì đủ sức rõ ràng.
Đồng Nghiêu bản năng hỏi: “Tại sao?” Hắn cảm thấy mình cũng chẳng kém Alpha nào khác ở đâu. Thị trấn nhỏ này vốn dĩ không có mấy người, trong số những đứa trẻ lớn lên cùng nhau trước đây, còn ai hơn được hắn sao?
Hay là Kỷ Tư Du đã sớm có người trong lòng?
Hắn không cam tâm.
“Nhưng chúng ta còn chưa chính thức tìm hiểu nhau, biết đâu…”
“Tôi có người mình thích rồi.” Kỷ Tư Du nói.
Đồng Nghiêu đứng sững sờ như tảng băng, một lúc lâu sau mới không thể tin được mà nói: “Rõ ràng trước đó cậu còn nói cậu không có mà.”
“Thích là một chuyện có thể xác định trong một khoảnh khắc.”
Giữa đôi mày mắt của Omega phảng phất những tình cảm mà hắn không thể nào hiểu được. Hắn biết Kỷ Tư Du rất xinh đẹp, rất dịu dàng, được người khác yêu thích là chuyện rất bình thường. Nên hắn đã nghĩ, hắn phải nhanh lên một chút, nhanh hơn một chút nữa, nếu không bị người khác nhanh chân đến trước hắn nhất định sẽ hối hận. Nhưng tại sao hắn vẫn chậm một bước?
“Tôi không hiểu.”
Kỷ Tư Du muốn nói với Đồng Nghiêu, có rất nhiều chuyện vốn dĩ không thể hiểu được. Giống như cậu và Tiểu Tước đã là người thân mười mấy năm, vào cái đêm cậu xác nhận tình cảm của mình, cậu vẫn chỉ mong Tiểu Tước khỏi sốt, khỏe mạnh bình an là được.
Việc có nhận được tình cảm tương ứng hay không, đối với cậu không hề quan trọng. Cậu chỉ biết có được người thân và gia đình không phải là điều dễ dàng. Từ viện phúc lợi đến liên minh, sau đó đến đảo thành, Kỷ Tư Du cuối cùng đã có một gia đình.
“Đồng Nghiêu, xin lỗi.”
Ngày thứ ba Tiểu Tước sốt cao không dứt, lại có thêm một trận tuyết nhỏ.
Sophia lén lút thì thầm với An Niên, cô ấy thấy honey và Đồng Nghiêu cùng nhau về nhà. Cô ấy rất thắc mắc, honey không nên thích Đồng Nghiêu, nhưng nếu thật sự thích thì cũng chẳng có cách nào. Cô ấy còn giả vờ trêu chọc hỏi An Niên có định ngăn cản không, An Niên thấy cô ấy đang nói vớ vẩn.
“Được rồi được rồi, đùa thôi, tôi cũng không đồng ý để Đồng Nghiêu theo đuổi honey.” Sophia nói thầm với An Niên: “Nhưng honey chắc là có người mình thích rồi, không biết là tên nhóc nào may mắn như vậy.”
An Niên vẻ mặt lo lắng hỏi: “Cậu cũng nhìn ra?”
“Honey 19 tuổi rồi, là một Omega trưởng thành.” Sophia cảm thán nói.
An Niên thở dài nói: “Tôi về nhà trước đây.”
Mùa đông, Kỷ Ương Nam cũng ít khi ra ngoài. Cả nhà bốn người cứ quây quần trong ngôi nhà hai tầng. Gần đây anh có viết một lá thư nhưng mãi vẫn chưa gửi đi. Hôm đó Tiểu Tước ra ngoài cùng anh, về nhà liền bị sốt, An Niên đến bây giờ vẫn không rõ nguyên nhân.
“Em không phải không cho Tư Du yêu, chỉ là sợ nó bị lừa.”
Kỷ Ương Nam ngồi bên bàn học, quay người về phía An Niên, bất chợt hỏi: “Ai sẽ lừa nó?”
“Chỉ là… Alpha thôi.”
Ở đây, Alpha cùng tuổi với Kỷ Tư Du chỉ có mấy người, chẳng có ai đáng tin cậy.
“Sẽ không.”
“Sao anh chắc chắn như vậy?”
“Niên Niên.”
“Hửm?”
Kỷ Ương Nam nói: “Anh cảm thấy em trở nên ngốc nghếch rồi đấy.”
An Niên không hài lòng với lời nói của anh, bĩu môi, quay mặt đi vẻ hờn dỗi: “Em vốn dĩ không thông minh mà.”
Những suy đoán trong lòng không thể xác thực cuối cùng vẫn khiến Kỷ Ương Nam cảm thấy hơi bất an. Về phương diện giáo dục con cái, anh không bằng An Niên, nhưng cũng biết, ép buộc sẽ chẳng mang đến kết quả gì.
Không lẽ thật sự như anh nghĩ? Nếu thật sự là vậy, vậy đó là một tai nạn sao?
An Sơn Lam đã mấy ngày liền không ra khỏi phòng. Cơm đều do An Niên mang lên cho y. Đêm đó, Kỷ Tư Du mang cả bữa tối lẫn thuốc vào phòng An Sơn Lam, phát hiện y đang ngửa mặt nằm trên giường ăn bánh quy, chăn cũng không đắp, chắc còn chê cảm cúm khỏi nhanh quá.
“Không được như vậy.” Kỷ Tư Du hiếm khi có chút tức giận, vội vàng khoác chiếc áo khoác để sẵn bên cạnh cho y.
“Thực ra tôi thấy hơi nóng.”
“Vậy cũng không được.” Kỷ Tư Du tịch thu gói bánh quy trong tay y, mày cậu nhíu chặt. Nhìn Alpha vẫn mang vẻ mặt thờ ơ, lòng cậu cũng thắt lại.
Bị bệnh liên tiếp, An Sơn Lam gầy đi một chút, tinh thần cũng không được tốt, vậy mà y vẫn còn muốn trêu chọc Kỷ Tư Du mãi: “Làm gì mà giận?”
Y cúi người xuống, nghiêng đầu, dùng ngón tay chọc chọc vào mặt Kỷ Tư Du. Khi cười, khóe mắt hơi cong lên, toát lên vẻ trẻ trung: “Tôi đang đợi cậu đấy.”
Kỷ Tư Du đưa đũa cho y, “Đợi tôi làm gì?”
“Đợi cậu đút cơm cho tôi.” Y xoa xoa bụng, nói: “Đói chết mất thôi.”
“Sao cậu biết là tôi mang cho cậu?”
“Đoán thôi.”
Alpha ăn cơm cũng không hề yên phận. Ăn được một nửa thì nói là nhiều quá, rồi dùng đôi đũa đã cắn của mình gắp cho Kỷ Tư Du. Đầu đũa gỗ ẩm ướt chạm vào đôi môi mềm mại của Omega: “Há miệng ra.”
“Tôi ăn rồi.”
“Thì sao? Ăn thêm với tôi một chút đi.”
Nói cũng chẳng có vấn đề gì, Kỷ Tư Du liền ăn hết phần còn lại cùng y. Nói là ăn cùng, nhưng thực ra đều được y đút vào bụng mình.
“Tiểu Tước.”
An Sơn Lam ăn no uống đủ, nằm lên đùi cậu. Xem ra bệnh đã khỏi gần hết, y liền có tâm tư so đo chuyện xưng hô với cậu.
“Cậu lại không nghe lời rồi nhé honey.”
Kỷ Tư Du mím môi, do dự hỏi: “Hôm đó ba đưa cậu ra ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Không có gì, chỉ là hỏi tôi có phải cậu bị Alpha nào đó đánh dấu không, có người mình thích không thôi.”
Y ngửa mặt nằm, con ngươi sâu thẳm, trong veo, in vào đáy mắt Kỷ Tư Du.
“Tôi không nói cho ba biết.”
“Ba phạt cậu?” Kỷ Tư Du hỏi dồn dập.
“Không có, là do tôi tự nguyện.”
“Ý gì?”
An Sơn Lam làm ra vẻ thần bí, nói: “Cậu đoán xem.”
Không thích đoán, Kỷ Tư Du im lặng nhìn y mà không nói gì. An Sơn Lam duỗi tay ra, vòng qua cổ cậu, ấn cậu xuống. Hai người lập tức áp sát vào nhau.
Bốn mắt nhìn nhau, hơi thở quấn quýt.
“Honey, tôi cũng coi như nghe lời cậu nhỉ?”
Chuyện Kỷ Tư Du không muốn bị lộ, y sẽ không nói ra. Y không muốn cứ mãi chiến tranh lạnh với Omega, y cũng không muốn để Kỷ Tư Du biết, vì không muốn nói sự thật, y đã dùng hình phạt để giao dịch với ba.
Điều này rất công bằng, là Kỷ Ương Nam đã dạy y từ nhỏ.
Đầu ngón tay trắng nõn của Kỷ Tư Du lướt qua những lọn tóc mái của y, mí mắt run rẩy, nói: “Tôi không gọi cậu là Tiểu Tước, cậu không thể gọi tôi như vậy.”
Nhưng Tiểu Tước lại giở trò vô lại, y dùng sức ấn Kỷ Tư Du vào sát mặt mình, hai người trán kề trán.
“Kệ tôi đi, bình thường cậu gọi còn ít sao?” Y nói: “Kỷ Tư Du, sau này cậu không được vô cớ làm lơ tôi nữa, vì một chút chuyện nhỏ mà làm tổn thương tình cảm biết bao.”
Lông mi gần như quấn vào nhau, Kỷ Tư Du nhắm mắt lại, hứa với y: “Được.”
An Sơn Lam lại gọi tên cậu, đôi mắt vốn trong veo bỗng phủ một lớp sương.
“Tôi có lẽ không ở nhà được một tháng nữa đâu.” Y nói: “Tôi phải về quân đội sớm.”
Chuyện từ lúc nào? Sao cậu không biết gì cả?
Kỷ Tư Du ngơ ngẩn, tim cậu bắt đầu đập rất chậm.
“Lệnh của liên minh.”
Bất kể là trước đây hay bây giờ, Kỷ Tư Du đều không thể ngăn cản An Sơn Lam làm bất cứ điều gì. Không thể nói là tiếc nuối, càng không thể nói là đáng tiếc. Alpha có mục tiêu của riêng mình, y chưa bao giờ cảm thấy đi lính là một công việc khổ sai. Năm 18 tuổi, ngồi trên chiếc xe quân sự đến liên minh, cũng chỉ có một mình An Sơn Lam cảm thấy hưng phấn và mong đợi.
Tương lai và tiền đồ của Alpha chưa bao giờ thuộc về nơi này.
Kỷ Tư Du nhắm mắt lại, dùng trán mình cọ cọ vào mặt y, cố nén sự không nỡ, nói: “Được.”
Chia ly là chuyện cậu khá quen thuộc, lần này cũng vậy.