Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Chương 19: Mùa Đông Dài Đằng Đẵng
Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lá thư của Kiều Ảnh gửi đến, Kỷ Tư Du phải đợi đến một buổi chiều sau khi tuyết tạnh mới có thời gian rảnh rỗi để hồi âm. Hôm ấy, cậu đặc biệt xin nghỉ, một mình trong phòng, cậu lấy giấy bút mới ra. Đã lâu không gặp Kiều Ảnh, trong lòng cậu cũng rất nhớ nhung. Viết thư được một nửa, cậu bắt đầu nghĩ xem khi nào có thể đến Đảo Thành một chuyến để gặp mặt Kiều Ảnh. Vừa lúc ngẩng đầu lên, qua ô cửa sổ kính trong suốt, cậu chợt thấy An Sơn Lam đang hí hoáy với người tuyết cách đó không xa.
An Sơn Lam mặc một chiếc áo khoác bông màu xanh lam, không biết từ lúc nào đã lấy chiếc khăn quàng của Kỷ Tư Du từ trên người tuyết xuống, giờ đang quàng trên cổ y, đuôi khăn dài bay phấp phới trong gió. Sau khi hạ sốt, y cứ chạy ra ngoài suốt. Người tuyết đắp mấy hôm trước bị gió thổi đổ, y bảo muốn đi sửa lại. Còn sửa có tốt không thì cậu cũng không rõ. Tóm lại, đợi đến khi y rời khỏi đây để nhập quân đội, Kỷ Tư Du cũng không thể đảm bảo sự nguyên vẹn của hai người tuyết này.
Cậu vẫn cảm thấy tiếc nuối, vì đã không được như ý nguyện cùng An Sơn Lam đắp người tuyết trong mùa đông này.
Trong bữa cơm trưa, Kỷ Tư Du hỏi Kỷ Ương Nam khi nào sẽ đến Đảo Thành lần nữa, tiện thể giúp cậu mang thư cho Kiều Ảnh. Kỷ Ương Nam nói với cậu rằng Tiểu Tước khi về Quân đội Liên minh nhất định sẽ đi qua Đảo Thành. Đến lúc đó, cậu có thể đi sớm hơn một chút, không cần gửi thư, cứ trực tiếp đến tìm Kiều Ảnh là được.
Kỷ Tư Du thấy vậy cũng không tệ, bèn mỉm cười với Kỷ Ương Nam, nói: “Vâng, thưa ba.”
Kỷ Tư Du cất lá thư gửi Kiều Ảnh đi, đặt vào trong ngăn kéo bàn học. Cậu nhìn thấy cuốn sổ ghi chép của mình, lật từng trang một. Quy tắc Alpha mà Tiểu Tước viết cho cậu vẫn dừng lại ở điều thứ nhất.
Cảm giác tim đập nhanh trong phút chốc khiến hơi thở cậu như ngừng lại vài giây. Cậu dùng đầu ngón tay cẩn thận miết theo dòng chữ ấy, từ chữ đầu tiên nguệch ngoạc và cẩu thả. Cậu nhớ lại, hồi nhỏ An Sơn Lam không thích viết chữ, nhưng lần nào cũng bị ba ép phải học cùng cậu. An Sơn Lam không có kiên nhẫn, luôn viết được một lúc là lại nói chuyện với cậu, hỏi cậu bữa tối hôm nay có ngon không, ngày mai đi đâu chơi, đến nỗi lớn lên đến bây giờ, nét chữ vẫn lộn xộn như trước.
Cậu cất cuốn sổ ghi chép đi, đặt chung với sách của mình. Tài liệu mang về từ trạm y tế được cậu đặt vào góc trong cùng của ngăn kéo. Con dấu màu đỏ của chính quyền Đảo Thành đã có vẻ hơi mờ. Cậu đọc kỹ lại từ đầu đến cuối một lần nữa, cuối cùng viết tên mình lên đó, chuẩn bị ngày mai mang đến trạm y tế.
Bác sĩ già nói nên bàn bạc với người nhà, nhưng cậu cảm thấy có những chuyện dù bàn bạc cũng không có kết quả. Cậu muốn tự mình quyết định. Ba nói, con người phải chịu trách nhiệm cho mọi hành vi của mình, và cậu cảm thấy mình có thể làm được điều đó.
Kỷ Tư Du chưa bao giờ là một Omega nhút nhát.
An Sơn Lam xông vào phòng cậu, nói hôm nay không có tuyết rơi nên muốn đưa cậu ra ngoài chơi. Kỷ Tư Du biết, cái gọi là chơi, chẳng qua chỉ là từ nhà chạy ra bờ sông, nói chuyện với người tuyết, sau đó dạo đến quán rượu, trèo lên bức tường thấp, nói những chuyện vẩn vơ, hoặc là dọc đường nhặt vài cành cây, cuối cùng đến nhà Sophia đấu khẩu với cô, ăn bánh quy cô làm.
Kỷ Tư Du nghĩ, cậu cũng nên học Sophia làm bánh quy, để An Sơn Lam ăn trên đường đến Quân đội.
“Được, vậy tôi muốn rất nhiều, rất nhiều.”
An Sơn Lam dắt cậu đi trên mặt sông đóng băng, nhưng đế giày rất trơn, khiến cậu đi không vững. An Sơn Lam tìm một tấm ván gỗ để Kỷ Tư Du ngồi lên, y đẩy từ phía sau. Lần đầu tiên thất bại, Kỷ Tư Du trực tiếp lăn xuống từ trên đó, lúng túng đến đỏ cả mặt.
“Đã nói là không ngồi mà.” Cậu ngại không dám nói mình bị đau mông, chỉ dám lén lút quay lưng lại với Alpha mà xoa xoa.
“Được được được, là lỗi của tôi.” An Sơn Lam không biết đang có ý đồ gì, tháo chiếc khăn quàng trên cổ xuống đưa cho Kỷ Tư Du nắm lấy, nhếch mép cười: “Cậu nắm chặt vào.”
“Hửm?”
Kỷ Tư Du nắm chặt lấy, hai chân co lại, rụt cả người trên tấm ván gỗ, mông vẫn còn đau. An Sơn Lam đã bắt đầu kéo khăn quàng đi về phía trước. Tấm ván gỗ thô ráp cọ xát trên mặt băng dày, phát ra một tiếng ồn chói tai. Kỷ Tư Du ngửa mặt lên, bóng lưng cao lớn của Alpha không ngừng chạy trước mắt cậu, những hàng cây khô héo ven bờ không ngừng lướt qua bên cạnh, gió thổi qua khuôn mặt trắng nõn của cậu, cậu bắt đầu ù tai.
“Tiểu Tước!” Cậu hét lớn.
“Làm gì?”
An Sơn Lam chạy mệt, liền dừng lại, đi chậm rãi. Con sông này rõ ràng không dài, nhưng họ lại đi rất lâu.
“Kỷ Tư Du, à không đúng.” Y quay người lại, đi giật lùi kéo Kỷ Tư Du, vẻ mặt đe dọa: “Honey, tôi khuyên cậu tốt nhất nên có trí nhớ một chút.”
Kỷ Tư Du chớp chớp mắt, lồng ngực như biến thành dòng sông chảy chậm rãi dưới lớp băng. Hôm nay hiếm khi cậu nổi loạn, không muốn nghe lời, bèn gọi thêm một tiếng Tiểu Tước trước mặt Alpha.
An Sơn Lam tức điên lên, chiếc khăn quàng trong tay bị kéo đến biến dạng. Y tiện tay vung một cái, đi thẳng đến trước mặt Kỷ Tư Du, dùng tay xoa mặt cậu.
Da mặt Omega mỏng manh vô cùng, chưa xoa mấy cái đã đỏ bừng. Y còn đeo găng tay da, cũng không cố ý dùng sức, sợ làm cậu đau.
Kỷ Tư Du nắm lấy hai tay y kéo xuống, qua lớp găng tay xoa cho y: “Lạnh không?”
“Không hề, không tin cậu sờ xem.”
Nói xong, y liền cởi găng tay ra. Kỷ Tư Du nhạy bén phát hiện lòng bàn tay y đỏ bừng. Chủ động nâng hai tay y lên, cảm thấy chưa đủ liền áp mặt mình vào, vừa cười vừa nói: “Đúng là nóng thật.”
Sắc mặt An Sơn Lam có hơi mất tự nhiên, y chậc một tiếng: “Đã nói với cậu là không lạnh mà, lừa cậu làm gì?”
Y kéo Kỷ Tư Du từ trên tấm ván đứng dậy, đoạn đường cuối cùng hai người đi song song.
“Khi nào thì đến Đảo Thành nhỉ?” Kỷ Tư Du nói: “Lúc đó tôi sẽ đến gặp Kiều Ảnh trước, tiện thể thăm chú Thời Xuân. Đợi tiễn cậu đến Quân đội xong, tôi sẽ theo ba mẹ về.”
“Được thôi.”
“Kiều Ảnh cũng phải đi sớm à?” Cậu đột nhiên nhớ ra, hôm đó Đồng Nghiêu còn nói với cậu rằng sẽ ở nhà một tháng, không vội đi.
“Chắc vậy, tôi không chắc.”
Kỷ Tư Du cúi đầu: “Được, vậy khi nào cậu về? Nửa năm? Hay một năm?”
“Kỷ Tư Du.”
An Sơn Lam từ trên mặt sông nhảy lên bờ, sau đó quay đầu gọi tên cậu, hai tay dang ra: “Qua đây.”
Kỷ Tư Du cũng học theo y nhảy, nhưng thể lực cuối cùng vẫn không bằng Alpha, suýt chút nữa thì trượt ngã. An Sơn Lam ôm eo cậu kéo lên, cậu vòng tay qua cổ Alpha, tim kề tim, không ai buông ra.
“Tôi nói thật với cậu.” Vẻ mặt vốn luôn cà lơ phất phơ của An Sơn Lam trở nên rất nghiêm túc, y nói: “Quyết sách của Liên minh luôn thay đổi. Năm nay, lúc mới nhập ngũ rõ ràng nói mỗi hai tháng đều có thể nghỉ phép, sau đó tôi chỉ có thể nửa năm mới về một lần. Lần này có lệnh tạm thời, tuy không nói rõ, nhưng tôi nghĩ không có nửa năm chắc chắn cũng không về được, hoặc là một năm.”
Cũng gần như cậu đoán, Kỷ Tư Du nghiêng đầu nhìn y, vẻ mặt lưu luyến. Hơi thở trắng từ trong miệng cậu không ngừng phả ra khi nói chuyện.
“Cũng không sao, cậu chú ý an toàn là được.”
Lời nói này đối với An Sơn Lam không mấy có tác dụng.
“Yên tâm đi, tôi có thể để mình bị thương sao?” Y vẻ mặt tự phụ, hỏi: “Cậu có phải sẽ nhớ tôi không?”
“Vậy thì tốt.” Đôi mắt Kỷ Tư Du giống hệt những vì sao đã biến mất từ lâu trong đêm đông, cậu nói từng chữ một: “Tôi sẽ nhớ cậu.”
Kỷ Tư Du quyết định, ngoài sinh nhật ra, ngày thường cậu cũng sẽ bắt đầu làm lễ cầu nguyện, cầu cho Tiểu Tước của cậu được khỏe mạnh, bình an.
Hai người trước khi về nhà đã đi xem người tuyết đã đắp xong trước đó. Sophia ở cửa nhà không ngừng gọi cậu “honey, honey”, cậu liền nói với An Sơn Lam: “Đợi tôi một lát.”
“Cậu đi đi, Sophia chắc chắn là muốn chia sẻ đồ ăn ngon với cậu.” An Sơn Lam ghé sát vào tai cậu nói thầm: “Nhớ lấy nhiều một chút.”
Quả nhiên bị y đoán đúng, Sophia đưa cho cậu một chai rượu và mấy viên kẹo, nhưng lại không có bánh quy.
“Ở đâu ra vậy ạ?”
Thời tiết lạnh quá, Sophia hắt xì một cái, rồi nói với cậu: “Rượu là lấy thêm từ chỗ bạn của chú Giản, cháu về đưa cho ba cháu. Còn kẹo, nhà ở phía trước cho cô, nhưng cô đâu phải trẻ con, cháu với Tước chia nhau ăn đi.”
Kỷ Tư Du mỉm cười: “Bọn cháu cũng không phải trẻ con.”
“Sao lại không phải?” Sophia chỉ vào cậu nói: “Chính là vậy đó.”
Kỷ Tư Du ngại ngùng, không nói gì. Sophia huých vào tay cậu, cậu thu ánh mắt từ trên người An Sơn Lam đang đứng không xa, nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy ạ?”
“Honey.”
“Vâng?”
“Bây giờ cháu có người mình thích rồi à?”
Kỷ Tư Du cứng người một lúc lâu, lông mi bị gió thổi rối tung. Cậu từ từ nhắm mắt lại, sau đó lại mở ra, quay mặt nhìn Sophia, lần này hoàn toàn đối diện với trái tim mình.
“Vâng, có ạ.”
Sophia rất khoa trương che miệng lại: “Trời ơi, cô đã nói mà.”
Cô xoay một vòng tại chỗ, vẫn rất kinh ngạc: “Được, cô rất muốn hỏi là ai, nhưng cháu không muốn nói cũng không sao, sớm muộn gì cô cũng sẽ biết.”
Kỷ Tư Du ôm chai rượu trong lòng và những viên kẹo trong lòng bàn tay, cụp mắt không nói. Tóc mái lòa xòa, đôi mắt mờ sương không có chút ánh sáng. Cậu đột nhiên nói với Sophia: “Thật mong mùa đông mau qua đi.”
Sophia vỗ vỗ vai cậu nói: “Honey, mùa đông sẽ không dài đâu, cháu cần một chút kiên nhẫn.”