Chương 24: Người Tốt

Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880

Chương 24: Người Tốt

Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thật đấy, tôi không lừa cậu.”
Nhậm Tri Nhiên ngồi trên chiếc ghế trước bàn của Kỷ Tư Du, vô cùng khoa trương dùng tay vẽ một vòng tròn trước ngực, nói với cậu: “Chúa thật sự đã thực hiện nguyện vọng của tôi, liên tiếp tặng cho tôi hai người tuyết, nhưng mà tôi chỉ có một chiếc khăn quàng cổ, ngài ấy tính sai rồi.”
Omega trên giường ăn mặc chỉnh tề, chăn che kín nửa thân dưới của cậu, hai tay chống dưới gò má, chẳng hề có tinh thần, chỉ khẽ chớp mắt, khóe môi hiện lên ý cười.
“Cậu quàng cái của tôi đi.”
“Không cần, tôi không lạnh.”
Nhậm Tri Nhiên tinh ý nhận ra áo khoác ngoài của Kỷ Tư Du cài lệch một cúc áo, muốn nhắc nhở cậu một chút, thì Omega lại nhắm mắt, vẻ mặt mệt mỏi nói: “Tri Tri, cậu giúp tôi lấy một chậu nước lạnh tới đây.”
“Cái gì?”
Nhậm Tri Nhiên kinh ngạc, thời tiết thế này làm gì có nước lạnh, toàn bộ đều đóng băng thành đá, chạm vào một cái thôi cũng có thể bị đông cứng đến hỏng mất.
Cậu lo lắng nói: “Tư Du, cậu sao vậy? Tôi vẫn nên đi tìm bác sĩ khám cho cậu một chút, đợi tôi nhé.”
“Không sao.”
Nhậm Tri Nhiên vội vàng đứng dậy khỏi ghế, chân ghế cọ xát mặt đất, phát ra tiếng ken két, cậu trơ mắt nhìn Kỷ Tư Du nhíu chặt mày lại.
“Sao có thể không sao được?”
Tiếng thở dốc của Kỷ Tư Du rất nặng nề, “Tôi nhìn không rõ.” Omega sắc mặt có vẻ đau đớn, cậu nói: “Mắt rất đau.”
Nhậm Tri Nhiên tuy rằng tuổi còn nhỏ, là Omega đến tháp Babel sau cùng nhất ở đây, nhưng cậu không phải kẻ ngốc đến mức không hiểu gì, mắt Kỷ Tư Du rõ ràng là đã gặp vấn đề.
“Cậu bị… mù tuyết?” Nhậm Tri Nhiên dè dặt hỏi.
Khí hậu của tháp Babel không phải tất cả mọi người đều có thể thích ứng, ngày đầu tiên tới nơi này, lúc còn chưa quen biết Kỷ Tư Du, Omega lớn tuổi trong đội ngũ đã dặn dò cậu, không được ở ngoài trời thời gian dài, tuyết của tháp Babel trắng đến lóa mắt, nơi này thời tiết nghiêm hàn, dưới lớp băng tuyết phủ kín dày đặc, căn bản không thể phân biệt đâu là đất, đâu là sông băng.
Cậu vừa giận vừa lo, Kỷ Tư Du rõ ràng là một bác sĩ rất có kinh nghiệm, sao còn có thể để bản thân ra nông nỗi này, cậu giậm chân, nói: “Đợi tôi một chút.”
Kỷ Tư Du gọi tên cậu một tiếng, nhưng Nhậm Tri Nhiên không quay đầu lại, cửa bị gió thổi sập, Kỷ Tư Du nằm trên giường khẽ rùng mình.
Cậu nhắm mở mắt vô số lần, nhưng tầm nhìn trước mắt lần sau còn mờ hơn lần trước, cậu cuộn mình lại, dùng đôi tay đã sớm đông cứng che kín đôi mắt, nước mắt vô thức chảy dài qua khóe mắt, cậu bắt đầu run rẩy.
Rõ ràng không còn nhiều thời gian nữa, tại sao lại không nhìn thấy vào đúng lúc này chứ.
Thậm chí còn chưa kịp đi xem người tuyết khác mà Nhậm Tri Nhiên kể.
Biết thế bản thân cũng nên đi theo Nhậm Tri Nhiên cùng nhau cầu nguyện.
Căn cứ tháp Babel vĩnh viễn nghiêm túc và tĩnh lặng, Nhậm Tri Nhiên mãi không quay về, gió lớn vỗ mạnh vào cửa sổ kính ký túc xá, khí lạnh từ khe hở luồn lách vào, Kỷ Tư Du nén chịu cảm giác cay xè ở mắt, chậm chạp bò dậy khỏi giường.
Cậu không còn nhìn thấy ánh sáng nữa, trước mắt chỉ là một mảng đen kịt.
Khoảnh khắc cửa bị mở ra, gió cuồng nộ ập vào, thổi tóc cậu rối bời.
“Tri Tri?”
Tiếng bước chân dần đến gần, rất nặng nề, không phải loại giày Nhậm Tri Nhiên thường đi, mà giống tiếng trầm đục của đế giày da dày và cứng cọ xát mặt đất hơn.
Kỷ Tư Du không ngửi thấy bất cứ mùi nào từ người khác trong không khí, tháp Babel quá lạnh, quần áo dày nặng cùng với nhiệt độ không khí cực thấp căn bản không thể khiến pheromone tràn ra ngoài, cậu cũng cơ bản chỉ ngửi thấy một chút pheromone Omega vào buổi tối khi Nhậm Tri Nhiên ngủ cùng cậu.
“Cậu……”
Người tới sức lực rất lớn, đè vai cậu, khiến cậu nằm xuống giường.
“Đau quá…” Cậu lại ngã về trong gối, lông mi khẽ run rẩy, mà người kia theo bản năng dùng đầu ngón tay chạm vào mặt cậu một cái, ngay sau đó lập tức rụt về, sau đó rất lâu cũng không chạm vào cậu nữa, cậu nghe thấy tiếng bước chân đi lại hỗn loạn.
Trong quân đội căn cứ có mấy bác sĩ Beta, vóc dáng họ đều rất cao, tuổi tuy không lớn, nhưng thể lực cũng không kém hơn Alpha.
“Anh là ai?” Cậu dịch vào phía trong giường, giải thích nói: “Rất xin lỗi tôi không nhận ra, là Tri Tri gọi anh tới sao?”
Không khí rất yên tĩnh, người đó vẫn luôn im lặng.
Kỷ Tư Du muốn bò dậy lần nữa, lại bị ấn xuống, chưa được bao lâu, một trận tiếng nước truyền đến, rào rào, rồi có người che kín mắt cậu.
Là một đôi tay chai sần thô ráp.
Nhịp tim của Kỷ Tư Du có vài giây ngừng lại, cậu dùng chóp mũi ngửi ngửi, vẫn như cũ không ngửi thấy gì.
“Sao anh không nói chuyện?”
Chiếc khăn mặt thấm nước đá được đặt lên mí mắt cậu, Kỷ Tư Du lạnh đến mức hít ngược một hơi khí lạnh.
Cậu muốn dùng tay nắm lấy, nhưng trống rỗng không có gì.
Cảm giác cay xè khô khốc ở mắt sau khi chườm đá đã thuyên giảm đôi chút, Kỷ Tư Du không cảm nhận được xung quanh có bất kỳ động tác nào nữa, tựa như trong ký túc xá chưa từng có người thứ hai đến.
Kỷ Tư Du vắt óc suy nghĩ cũng không nhớ ra, trong quân y có ai không biết nói chuyện.
Là người mới đến?
Tính tò mò của cậu vốn không nặng, đối phương không muốn nói, cậu tự nhiên sẽ không ép buộc.
“Cảm ơn.”
Người đó thay khăn mặt lần thứ hai cho cậu, khi đầu ngón tay lướt qua quanh mắt cậu, làn da nhạy cảm vô thức co rúm lại.
“Sau khi anh về ngàn vạn lần đừng lập tức ngâm tay vào nước nóng.” Kỷ Tư Du nhắc nhở người đó: “Nếu không rất dễ bị cước.”
Người đó không nói chuyện, chỉ dùng đốt ngón tay gõ hai cái lên bàn học, tiếng rất trầm và đục, khiến Kỷ Tư Du tưởng rằng người đó không vui.
“Được, là tôi lắm lời.”
Kỷ Tư Du tự mình kéo chiếc khăn ướt lên trên một chút, hai bàn tay đan vào nhau, nhìn qua giống như đứa trẻ phạm lỗi.
“Xin lỗi.”
Nhậm Tri Nhiên chạy về ký túc xá, vừa khéo thấy có người bước ra từ ký túc xá, cho dù ăn mặc dày nặng cũng không che giấu được vóc dáng cao gầy, y không phải người của căn cứ, mà mặc quân phục của quân liên minh, cùng với đôi bốt dài màu đen.
“Anh là ai?” Nhậm Tri Nhiên vẻ mặt tò mò chặn y lại, “Sao lại từ trong phòng Tư Du bước ra?”
Nhìn dáng vẻ là một Alpha, chỉ là cậu không ngửi thấy pheromone, nhưng điều đó cũng bình thường, trong băng thiên tuyết địa này có thể ngửi thấy mùi hương mới là lạ.
“Sao anh không nói chuyện? Là bác sĩ mới tới à?”
Alpha mặt không cảm xúc nhìn cậu một cái, một vòng cổ áo còn quàng lông thú xù xì, làm tôn lên khuôn mặt ngược lại rất anh tuấn.
“Anh là người câm sao?”
Nhậm Tri Nhiên thấy y mãi không nói chuyện, bắt đầu lẩm bẩm một mình: “Tôi mới vừa qua trạm y tế, bọn họ đã phái người tới rồi? Hiệu suất này cũng quá cao đấy.”
Alpha chẳng thèm để ý tới cậu, vượt qua vai cậu, nhấc một chân giẫm vào lớp tuyết đọng phía sau.
Nhậm Tri Nhiên sờ đầu, ngơ ngác không hiểu gì, trong lòng nghĩ thôi bỏ đi, vẫn là quay về với Kỷ Tư Du quan trọng hơn, kết quả Alpha vừa rời đi không lâu bỗng nhiên xoay người gọi cậu lại.
“Hả? Sao vậy?”
Người đó đứng trên bãi đất trống trải trước ký túc xá, xung quanh tuyết trắng xóa.
“Cậu hãy chăm sóc tốt cho cậu ấy.”
“Đương nhiên tôi biết.”
Nhậm Tri Nhiên cảm thấy bác sĩ mới đến từ liên minh này người này còn khá tốt, xoay người về phòng tìm Kỷ Tư Du, thì phát hiện Omega đã nằm trên giường ngủ rồi.
Trên mắt đắp chiếc khăn ướt sũng, trên bàn có một chậu nước lạnh.
“Thật là một người tốt nha.”
___________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Nhậm Tri Nhiên: Người thành phố các người thật là tốt bụng ~