Chương 23: Vật Kỷ Niệm

Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880

Chương 23: Vật Kỷ Niệm

Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhậm Tri Nhiên vững tin rằng người tuyết bất ngờ xuất hiện chính là nguyện vọng được Chúa thực hiện cho mình, còn Kỷ Tư Du thì ngày nào cũng ra xem.
Gần đây mắt cậu cảm thấy vô cùng khó chịu, không chỉ sợ ánh sáng mà còn vô thức chảy nước mắt. Vào một buổi chiều rảnh rỗi, cậu đổi vị trí hai khối cầu tuyết trên dưới của người tuyết theo kích thước, đồng thời di chuyển cành cây lên trên. Nhậm Tri Nhiên nói nhìn như vậy trông thuận mắt hơn. Căn cứ Tháp Babel không có bất cứ thứ giải trí nào để giết thời gian, chỉ một người tuyết cũng đủ khiến cậu phấn khích.
Ngôi nhà gỗ, người tuyết và hai bóng người bé nhỏ là những sinh vật sống duy nhất dưới chân núi tuyết.
Mọi lời nói đều có tiếng vọng lại.
“Tư Du.” Nhậm Tri Nhiên hít hà cái mũi đỏ bừng nói: “Ở đây lạnh như vậy, nó có bị lạnh hỏng không?”
Người tuyết sao có thể sợ lạnh, nhưng Kỷ Tư Du không đành lòng phá vỡ sự ngây thơ của Nhậm Tri Nhiên, bèn nói: “Ngày mai mang khăn quàng cổ tới, quàng lên cho nó, như vậy sẽ không lạnh nữa.”
Nhậm Tri Nhiên cảm thấy ý tưởng này rất hay, chỉ hận không thể lập tức chạy về căn cứ lấy khăn quàng cổ ngay.
Mắt Kỷ Tư Du lại bắt đầu đau, cảnh vật trước mắt tan rã, xuất hiện ảnh chồng. Cậu nhắm chặt rồi lại mở ra, nhưng cảm giác đau không những không giảm mà còn tăng thêm. Gió thổi qua bên tai, trước mắt chợt lóe lên một luồng ánh sáng trắng, cậu không còn nhìn thấy gì nữa.
“Tư Du?”
Thấy Kỷ Tư Du bỗng nhiên ngồi thụp xuống nền tuyết, Nhậm Tri Nhiên sau một thoáng sửng sốt, vội vàng kéo cánh tay cậu muốn đỡ cậu dậy.
“Tư Du, Tư Du!” Cậu lo lắng hô lên.
Kỷ Tư Du bắt đầu ù tai, chưa được bao lâu thì giọng nói của Nhậm Tri Nhiên dần dần rõ ràng, giống như từ nơi rất xa rất xa vọng đến, từng tiếng từng tiếng gõ vào màng nhĩ cậu.
Cậu vẫn luôn nhắm mắt, khóe mắt ướt đẫm.
“Tri Tri, mắt tôi khó chịu quá, đưa tôi về căn cứ đi.”
Tuy cậu khá bình tĩnh, nhưng Nhậm Tri Nhiên lại vừa căng thẳng vừa bối rối: “À, được, được thôi, hay là tôi cõng cậu nhé.”
Cậu ngồi thụp xuống trước mặt Kỷ Tư Du, hai tay duỗi ra sau muốn luồn tay qua chân Kỷ Tư Du. Omega nhẹ nhàng đẩy ra, lòng bàn tay cậu từ từ trượt từ cánh tay xuống đến bàn tay, sau đó nắm chặt lại.
“Nói cái gì vậy.” Mí mắt Kỷ Tư Du đỏ bừng, Nhậm Tri Nhiên thậm chí có thể nhìn thấy những mạch máu xanh nổi lên trên da cậu. Lông mi giống như bị nước thấm ướt, mềm oặt rũ xuống hàng mi dưới, sau đó trong nhiệt độ không khí cực thấp sẽ rất nhanh đóng băng.
Kỷ Tư Du chậm rãi đứng dậy, thử mở mắt, nhưng mãi vẫn chỉ là những tàn ảnh mơ hồ.
“Tri Tri.”
“Tôi đây!”
Cậu để Nhậm Tri Nhiên dẫn đường đi trước, hai người, một trước một sau, giẫm lên những dấu chân cũ để trở về căn cứ.
“Rốt cuộc bị sao vậy?” Nhậm Tri Nhiên sốt ruột vô cùng, đi chầm chậm, cũng không quên thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn: “Để tôi tìm bác sĩ khác khám cho cậu nhé.”
Kỷ Tư Du dùng lòng bàn tay trái che kín hai mắt. Tuyết đọng trên găng tay sau khi tiếp xúc với mí mắt ấm áp nhanh chóng tan chảy, từng giọt thấm vào da cậu, khiến cậu dễ chịu hơn một chút.
“Sau khi từ núi tuyết xuống thì bị như vậy.” Kỷ Tư Du bình tĩnh hơn Nhậm Tri Nhiên nhiều, giải thích: “Nghỉ ngơi một lát là không sao.”
“Cậu đáng lẽ nên nghỉ ngơi sớm hơn!”
Nhậm Tri Nhiên tức đến phồng mang trợn má như con cá nóc, dừng lại nói với Kỷ Tư Du: “Ngọn núi tuyết kia có độ cao lớn hơn mực nước biển, lại còn khó leo, khí hậu khắc nghiệt vô cùng, cậu làm sao sánh bằng đám Alpha kia được chứ.”
“Được rồi, không nói cái này.”
Kỷ Tư Du lắc nhẹ tay cậu, nhẹ giọng nói: “Về thôi, tôi ngủ một lát.”
Căn cứ Tháp Babel ẩn mình sau núi tuyết, đi bộ từ ngôi nhà gỗ nhỏ mất khoảng gần nửa giờ. Hôm nay, vì tình huống bất ngờ của Kỷ Tư Du, bọn họ đã đi mất đúng 50 phút.
Khi thị giác bị mất đi, thính lực sẽ trở nên rất nhạy cảm. Căn cứ đang gõ chuông báo giờ, Kỷ Tư Du nghe thấy một tràng tiếng bước chân. Quân số chắc là không nhiều, hoàn toàn khác biệt với binh lính huấn luyện ngày thường, không đủ khẩn trương, cũng không đủ chỉnh tề.
Có tiếng trò chuyện rất khẽ. Nhậm Tri Nhiên dừng lại phía trước, Kỷ Tư Du hoàn toàn không hay biết, đâm sầm vào lưng cậu.
“Tư Du đợi một chút.”
Không có ánh sáng phản chiếu từ tuyết, Kỷ Tư Du không còn khó chịu như trước nữa. Cậu một lần nữa thử mở mắt ra, từng bóng người loáng thoáng lướt đi. Cậu lắc đầu, kế đến dùng găng tay dụi dụi mắt thật mạnh. Nước mắt làm nhòa tầm nhìn, chỉ thấy bóng lưng của mấy tốp Alpha đang dần đi xa.
Không phải người ở đây, quân phục họ mặc cũng không phải của căn cứ quân sự Tháp Babel.
“Hình như là quân liên minh đến tối hôm qua.”
Nhậm Tri Nhiên vươn cổ tò mò ngó nghiêng: “Đang yên đang lành thế này tại sao lại phái người tới?”
Tháp Babel không hề yên ổn. Thời tiết khắc nghiệt cực đoan khiến nơi này thiếu thốn vật tư, cư dân bản địa sẽ đấu tranh vì tranh giành thức ăn. Trật tự trị an là vấn đề khó quản lý nhất ở đây.
“Là bởi vì cuộc bạo loạn cách đây không lâu sao?” Nhậm Tri Nhiên khẽ nói: “Rất nhiều Alpha bị thương.”
“Chắc là vậy.” Kỷ Tư Du khẽ thở dài. Cậu bây giờ rất mệt, cần nghỉ ngơi, bèn nói với Nhậm Tri Nhiên: “Thời gian không còn sớm nữa, cậu đi ăn cơm trước đi, tôi về ký túc xá.”
“Được.”
Nhậm Tri Nhiên lúc này mới quay đầu lại, nhìn thấy hai mắt Kỷ Tư Du đỏ bừng, lo lắng nói: “Không sao chứ, để tôi đi tìm bác sĩ.”
“Không cần làm phiền đâu.” Cậu biết là bệnh gì.
“Tri Tri, lát nữa ăn cơm xong, giúp tôi một việc, mang ấm nước nóng đến ký túc xá của tôi.”
“Tôi biết rồi.”
Nhậm Tri Nhiên vẫn không yên tâm, đích thân đưa cậu về ký túc xá, thấy cậu nằm xuống rồi mới yên tâm.
“Tư Du, cậu ngủ trước đi, lát nữa tôi mang đồ ăn và nước đến cho cậu.”
“Làm phiền cậu.”
Nhậm Tri Nhiên không thích nghe những lời khách sáo này, “Không phiền.”
Sau khi Nhậm Tri Nhiên đi, cậu nhẹ nhàng đóng cửa lại. Kỷ Tư Du luôn cảm thấy ký túc xá căn cứ giống như hầm băng, không bằng ngôi nhà gỗ nhỏ của cậu. Ký túc xá diện tích nhỏ, lại còn lọt gió. Bên cửa sổ đặt bàn học của cậu, cách giường một bước chân. Rèm cửa cũng là do cậu tự mình tìm mảnh vải bỏ đi lắp lên sau khi đến đây. Sân huấn luyện của binh lính quá gần ký túc xá Omega, lúc đọc sách là có thể nghe thấy tiếng ồn ào của các Alpha.
Nhắm mắt lại, cậu nhớ Nhậm Tri Nhiên nói bây giờ đã là tháng Mười Một. Cậu đã rất lâu rồi không mơ thấy Tiểu Tước.
Không biết Alpha có về nhà hay không, sau khi về nhà không gặp được mình, liệu có tức giận nhiều hơn một chút, hay là nhớ nhung nhiều hơn một chút.
Mỗi lần cậu đều dùng suy nghĩ "nhớ nhung nhiều hơn một chút" để tự an ủi mình, như vậy mới có thể ngủ một giấc ngon.
Tháp Babel không thể trồng hoa hồng, cũng không gặp được Tiểu Tước của mình.
Cậu cuộn mình trong chăn, nằm nghiêng người, không tài nào ngủ được. Cậu thành thạo luồn tay vào dưới gối đầu, mò ra cuốn sổ tay mình mang từ nhà đến.
Bật đèn đầu giường lên, đầu ngón tay cứng đờ lướt trên trang giấy trơn nhẵn. Nét chữ quen thuộc hiện rõ mồn một trong tâm trí cậu, mắt lại bắt đầu cay xè đau đớn. Cậu nhắm mắt lại, mô phỏng theo ở vị trí quen thuộc hơn bao giờ hết.
Từng nét từng nét.
Nhịp tim là âm thanh của nỗi nhớ.
Cuốn sổ tay này kể từ khi theo cậu đến căn cứ, cậu chưa từng viết một chữ nào lên trên đó. Hồi nhỏ, mỗi khi đi theo Kỷ Ương Nam đến một nơi, cậu đều thích mang một món đồ về nhà.
Mà đây là vật kỷ niệm duy nhất thuộc về riêng cậu.
Nhậm Tri Nhiên mang đồ ăn cho Kỷ Tư Du. Ánh đèn vàng vọt yếu ớt lọt qua khe cửa, cậu giẫm lên cái bóng, nhẹ nhàng rón rén vào phòng, sau đó nhìn thấy Kỷ Tư Du đang ôm cuốn sổ tay ngẩn người.
Đôi mắt xinh đẹp không có tiêu cự. Đèn bàn chiếu lên những sợi lông tơ trên mặt cậu, có thể nhìn thấy rõ mồn một.
“Tư Du, cậu lại đang xem cái này.”
Cậu chầm chậm bưng bát đũa, ngồi xổm bên giường Kỷ Tư Du. Trước kia cậu từng hỏi về lai lịch của cuốn sổ tay này, hồi đó cậu với Kỷ Tư Du còn chưa thân thiết đặc biệt. Omega chỉ nói với cậu rằng nó rất quan trọng. Cậu đoán chắc chắn Kỷ Tư Du đã viết những điều rất quan trọng vào đó.
“Tri Tri.”
“Hở?”
Kỷ Tư Du nằm nghiêng trên giường, chớp chớp mắt. Có lẽ vì khô rát, rất khó khăn cậu mới chớp mắt lần thứ hai. Những tia máu lặng lẽ không một tiếng động lan ra từ đồng tử cậu. Nhậm Tri Nhiên nhìn thấy chiếc gối đầu hơi ướt đẫm ở chỗ mắt cậu nằm, đột nhiên cảm thấy, hôm nay Kỷ Tư Du dường như đặc biệt buồn bã.
“Tôi hơi nhớ cậu ấy.”
Nhậm Tri Nhiên cũng rất buồn bã.
“Nhớ ai?”
Kỷ Tư Du không nói chuyện, rất khẽ hôn lên cuốn sổ tay trong ngực, cả người đều co rúc lại.
Ngày hôm sau, Nhậm Tri Nhiên cố ý để Kỷ Tư Du ngủ thêm một lát, không gọi cậu dậy. Chưa đến bảy giờ, cậu cầm theo khăn quàng cổ chạy đến ngôi nhà gỗ nhỏ, thở hồng hộc phát hiện ra, đã có người tuyết thứ hai.
____________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Trước đó đã nói Tiểu Tước và Tư Du chỉ xa nhau một khoảng thời gian ngắn, ý là Tiểu Tước chưa bao giờ rời khỏi Tư Du cả.