Chương 32: Một

Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Núi tuyết lúc gần đêm đến không thấy bóng dáng, tiếng giẫm tuyết từ cách đó không xa truyền đến vừa nặng nề vừa đều đặn, còn có tiếng tranh cãi khe khẽ.
“Tôi chẳng phải là đi tìm sao, cậu đừng có nói mãi!”
Nhậm Tri Nhiên cố ý kéo mạnh hai bên mũ xuống, che kín lỗ tai, cậu vừa nói vừa ngoái đầu lại, bước chân không ngừng, Alpha phía sau thật đáng ghét, làm thế nào cũng không thoát khỏi được. “Anh cứ đi theo làm gì!”
“Ai đi theo cậu?” Alpha trông cũng chẳng vui vẻ gì, mặc một bộ quân phục liên minh, tuyết dưới chân trượt xuống từ đôi bốt dài của y, mắt y đỏ hoe vì gió, “Tôi đi tìm người thôi, cậu cũng không quan trọng, tôi đi theo cậu làm gì?”
Nhậm Tri Nhiên dừng lại, đứng ở chỗ cách nhà gỗ chưa đến 200 mét, lúc ánh sáng không tốt theo thói quen nheo mắt lại, cậu hỏi: “Anh cũng là bác sĩ từ liên minh tới sao?”
“Ai nói với cậu là bác sĩ? Tôi mới không phải.”
Nhậm Tri Nhiên chống nạnh, những ngón tay đeo găng mập mạp như củ cải, cậu nghi hoặc nói: “Vậy anh với anh ta là quan hệ gì, anh còn quen Tư Du? Các người quen nhau thế nào? Tôi chưa từng gặp anh bao giờ.”
Alpha nói: “Tôi và Tư Du quen nhau từ nhỏ.”
“Cái gì?”
“Hồi bé tôi còn gọi cậu ấy là anh trai đấy.”
“Anh là em trai cậu ấy?”
“Không tính là vậy, nhưng An Sơn Lam là em trai cậu ấy.”
Đầu Nhậm Tri Nhiên đều đau nhức, “Cái gì mà lung tung rối loạn thế, An Sơn Lam là ai nữa?”
“Cậu là lợn à? Tôi với cậu không phải là đi tìm cậu ấy sao?”
Nhậm Tri Nhiên lúc này mới xấu hổ có chút phản ứng, cậu gặp Alpha kia nhiều lần như vậy, một là chưa từng nghĩ sẽ hỏi tên, hai là người kia ban đầu giả câm, cậu muốn hỏi cũng không hỏi được.
“Anh ta là em trai Tư Du?”
“Đương nhiên.”
Nhậm Tri Nhiên nửa tin nửa ngờ, xoay người đi về phía nhà gỗ nhỏ, trong lòng còn đang đắn đo xem lời đó thật hay giả, nhớ tới cái gì, bỗng nhiên xoay người cảnh cáo Alpha phía sau: “Anh mới là lợn! Nếu còn để tôi nghe thấy anh nói tôi như vậy, tôi sẽ không tha cho anh đâu!”
Alpha sửng sốt một chút, biểu cảm đột nhiên trở nên có hơi tủi thân, “Tôi chưa từng gặp Omega nào hung dữ như cậu.”
“Đó là do kiến thức của anh quá ít.”
Trời càng lúc càng tối, Nhậm Tri Nhiên muốn nhanh chóng tìm thấy Kỷ Tư Du, nếu như không ở nhà gỗ, vậy thì thực sự gay go, bước chân dưới chân càng lúc càng nhanh, cậu chạy rất vất vả, trên mặt đất trống trải bị tuyết bao phủ chỉ có một ngôi nhà gỗ nhỏ bé, trong khe hở còn sót lại có ánh lửa yếu ớt, Nhậm Tri Nhiên mở to hai mắt, trái tim đang treo lơ lửng cũng hạ xuống, nhưng còn chưa kịp tiếp tục đến gần, có người từ bên trong bước ra.
Nhờ chiều cao và cách ăn mặc, cậu lờ mờ nhận ra, không phải Kỷ Tư Du.
“Các người cãi nhau cái gì?”
Nhậm Tri Nhiên muốn cãi lại y, nhưng vừa há miệng một mùi hương nồng nặc liền xộc vào mũi, trong khoảnh khắc, cậu cảm thấy choáng váng, vẻ mặt ngơ ngác: “Mùi gì vậy?”
Ở nơi lạnh giá thế này hiếm khi ngửi thấy mùi hương lạnh lẽo thế này, cậu chỉ có hứng thú với đồ ăn bốc hơi nóng hổi.
“Sao giống như…… pheromone của Tư Du vậy?” Còn trộn lẫn một loại mùi vị rất xa lạ khác, cậu như không chấp nhận nổi nhắm mắt lắc lắc đầu.
Alpha đằng sau chạy đến, vừa kinh ngạc vừa kịp kéo Nhậm Tri Nhiên ra sau, y hiển nhiên cũng ngửi thấy, nhưng tỉnh táo hơn Nhậm Tri Nhiên, trong tình huống này, để Omega khác phát hiện ra chuyện này hiển nhiên không hay chút nào.
Hai người này thật là.
“Đã muộn rồi, cậu phải đưa Tư Du về ký túc xá căn cứ, chúng tôi cũng là lo lắng cho cậu, mới tìm tới đây.”
Y nói như vậy Nhậm Tri Nhiên mới nhớ tới mục đích mình tới đây, lập tức nói năng đầy khí thế: “Đúng đấy, anh có biết bây giờ là mấy giờ không? Bản thân anh chạy lung tung thì mặc kệ, Tư Du còn đang ốm đấy.”
An Sơn Lam gần như chắn kín lối vào nhà gỗ, hoàn toàn không nhìn thấy tình huống bên trong, cổ họng y rất khàn, không còn khẩu chiến với Kiều Ảnh như trước nữa.
“Biết, Kỷ Tư Du ngủ rồi, tôi đưa cậu ấy đi ngay, các cậu về trước đi.”
Nhậm Tri Nhiên không đồng ý, “Tôi đi cùng cậu ấy.”
An Sơn Lam không nói với cậu nhiều lời, xoay người trở về nhà gỗ. “Tùy cậu.”
Lửa trong lò lúc sáng lúc tối, khoảnh khắc đóng cửa, bị gió thổi một cái liền tắt ngóm, người trên giường rất nhẹ trở mình một cái, từ trong chăn lộ ra một nửa cánh tay trắng nõn, An Sơn Lam nửa ôm cậu dậy, Omega thuận đà vòng tay ôm cổ y, rúc vào lòng, trên người vẫn trần trụi, không sợ lạnh mà dán sát vào chiếc áo khoác thô ráp của Alpha.
“Phải về sao?” Vẻ mặt ngái ngủ, theo bản năng tìm tư thế thoải mái nhất. “Tiểu Tước……”
Cứ như gọi mãi không đủ, từ sáng đến giờ vẫn không ngừng gọi.
An Sơn Lam nhặt chiếc áo len dưới đất lên mặc vào cho cậu, Kỷ Tư Du ngửa mặt, mềm mại vươn tay, môi dán lên hôn rất lâu, đầu lưỡi run rẩy rụt lại, hàng mi ướt sũng dính chặt vào nhau mãi mới hé mở.
“Cậu phải đi sao? Sẽ còn ở bên tôi không?”
“Chúng ta không thể ngủ ở đây, sẽ bị chết rét.”
Đầu óc Kỷ Tư Du vẫn còn mơ màng, chỉ nghĩ đến hai người tuyết tròn trịa dưới chân núi tuyết kia, cậu mím môi cười nhẹ: “Vậy cũng rất tốt.”
An Sơn Lam vừa mặc quần áo cho cậu vừa hỏi cái gì rất tốt, cậu nói: “Biến thành người tuyết cũng rất tốt.”
Giống như hai hình người tuyết trước cửa nhà Sophia năm ngoái vậy, tay nắm tay, đeo khăn quàng cổ, gió vừa thổi đuôi khăn liền bay lên, dù tan chảy, đổ sập xuống cũng vẫn quấn quýt vào nhau, không hề tách rời.
Nếu cậu cùng Tiểu Tước biến thành người tuyết, cũng có thể như vậy thì rất tốt.
Khi sắp xếp lại quần áo, đầu ngón tay An Sơn Lam sờ đến tuyến thể mềm mại bị đánh dấu rất sâu sau gáy Kỷ Tư Du, vừa chạm vào, Omega liền run rẩy, cơ thể cậu toàn mùi của y.
“Đánh dấu rồi.” Kỷ Tư Du nhẹ giọng nói, tứ chi cậu không còn chút sức lực nào, được Alpha nâng chân mặc quần, tuy rằng không nhìn thấy, nhưng cảm thấy mình giống như một đứa nhỏ không thể tự lo cho bản thân, cảm giác xấu hổ dâng trào, quay mặt đi, vùi vào ngực An Sơn Lam.
Tuyến thể bị cắn nhẹ, cảm giác tê dại do đầu lưỡi liếm láp mang đến vẫn khiến cậu rùng mình.
“Ưm……”
“Lần này mấy ngày thì biến mất?”
“Rất sâu.” Kỷ Tư Du nói chuyện vừa mềm mại vừa dính dáp, cậu khẽ nhắm mắt lại, không cảm thấy đau, chỉ thấy ngượng ngùng: “Có thể sẽ lâu hơn một chút.”
Mấy lần cậu đều tưởng y sẽ trực tiếp tiến vào khoang sinh sản của mình, nhưng Alpha đều dừng lại khi cậu kêu đau.
Nhưng thứ đến trước cả nỗi đau vĩnh viễn đều là nước mắt của cậu và nụ hôn của An Sơn Lam.
“Không sao đâu.” Cậu vẫn luôn nói như vậy, cậu sẽ vĩnh viễn ghi nhớ ngày hôm nay, hoa cam đắng được tưới tắm bằng nước mắt nở rộ ở Tháp Babel lạnh giá, cậu và Tiểu Tước của cậu sẽ không bao giờ xa nhau nữa.
Sau khi mặc quần xong, khoác áo cho Kỷ Tư Du, còn có mũ và khăn quàng cổ, kín mít, còn không quên che mắt cậu.
An Sơn Lam ngồi xổm bên giường đi giày cho cậu, chiếc giường ván gỗ càng trở nên lung lay, không đủ vững chắc, chỉ hơi động đậy một chút dường như bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ tan thành từng mảnh.
Kỷ Tư Du chậm rãi vươn tay, vuốt ve khuôn mặt Alpha trong bóng tối, tiếng thở dài tựa như mặt sông băng cá bơi qua, không chút gợn sóng.
“Tiểu Tước.”
“Hửm.”
Cậu mãi không nói câu tiếp theo, chỉ gọi tên thân mật của y, là lời thủ thỉ giữa những người yêu nhau, An Sơn Lam hôm nay đã nghe đủ nhiều, nếu là bình thường chắc chắn sẽ so bì với cậu, đòi y phải gọi lại bằng số lần tương đương, nhưng bây giờ không muốn như vậy.
“Kỷ Tư Du.”
Y giữ chặt tay Omega đang đặt trên má mình, dùng ánh mắt phác họa đường nét khuôn mặt Kỷ Tư Du.
“Tôi sẽ ở bên cạnh cậu.” Y nói: “Đợi đến khi có thể rời khỏi Tháp Babel, tôi đưa cậu về nhà.”
Nhậm Tri Nhiên ở bên ngoài nhà không đợi được nữa, bắt đầu giục giã, may mà có Kiều Ảnh ngăn lại.
Kỷ Tư Du không hay biết mình đã rơi nước mắt, rụt rè nói được, “Tôi nhớ ba mẹ.”
An Sơn Lam bực bội nói: “Cậu chỉ nhớ họ.”
Chuyện này có gì mà phải so sánh, nhưng Kỷ Tư Du vẫn bằng lòng chiều theo y.
“Tôi nhớ cậu nhất.”
“Thế thì tạm chấp nhận được.”
Y cõng Kỷ Tư Du ra ngoài, Nhậm Tri Nhiên là người đầu tiên chạy tới, cậu đầu tiên là áy náy xin lỗi: “Để cậu lo lắng rồi.”
“Cậu không sao là tốt.” Nhậm Tri Nhiên hít mũi nói: “Cậu có đói không, về ăn chút gì đi.”
Kỷ Tư Du cười cười: “Được.”
Vai Tiểu Tước là con thuyền chòng chành, Kỷ Tư Du lại bắt đầu thấy buồn ngủ, nhưng cậu bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc.
“Là Kiều Ảnh sao?” Cậu nhắm mắt, chóp mũi lộ ra ngoài khăn quàng cổ bị lạnh đến đỏ bừng.
Cậu nói chuyện quá nhỏ, chỉ có An Sơn Lam cõng cậu nghe thấy.
“Tôi hình như nghe thấy cậu ấy nói chuyện, cậu ấy cũng tới sao?”
An Sơn Lam mặt không đổi sắc nói: “Cậu nghe nhầm, cậu ta là một tên mít ướt, thích khóc hơn cả cậu thì làm sao đến được nơi này.”
Nhậm Tri Nhiên bị viên kẹo trong miệng Kiều Ảnh thu hút toàn bộ sự chú ý, nói rằng y đã hứa thì nhất định phải cho cậu ăn, thế nên hôm nay cậu nhất định phải được ăn, Kiều Ảnh ghét nhất loại Omega tự nhiên thân thiết, vừa hung dữ vừa khó nói chuyện thế này, sớm biết thế đã chẳng giúp An Sơn Lam làm gì, y đến Tháp Babel mấy ngày nay còn chưa gặp Kỷ Tư Du nữa là.
Sau khi về nhất định phải mách chú Kỷ.
Tháp Babel càng gần ranh giới giữa ngày và đêm thì càng lạnh, dấu chân trên tuyết đan xen, An Sơn Lam cố ý tránh những chỗ đã có dấu chân, chỉ chọn nơi tuyết còn nguyên mà đi, tuyết bằng phẳng, mềm mại, dày xốp, y cõng Kỷ Tư Du chạy như đùa giỡn, tuyết quá dày, chẳng mấy chốc đã thấy mệt, Omega không tự chủ được dựa vào vai y.
“Tiểu Tước.”
“Hửm.”
“Cậu từng đến tòa tháp hoang kia chưa?”
An Sơn Lam biết nơi đó, “Chưa, cậu muốn đi?”
Kỷ Tư Du lắc đầu, ham muốn tạm thời lắng xuống, nhưng đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, “Tôi nghe họ nói nếu cầu nguyện ở đó, Chúa sẽ ban cho con người năng lực phi thường.”
An Sơn Lam không đồng tình, “Chúa gì chứ, cậu tin chuyện này sao?”
Y tiếp tục hỏi: “Cậu muốn năng lực gì?”
Đầu Kỷ Tư Du tựa vào bên mặt y, hơi thở phả vào, “Hồi nhỏ tôi thường xuyên cầu nguyện.”
“Ừm.”
Cậu nói: “Cầu nguyện mỗi lần ba ra ngoài đều có thể mang theo tôi, sau này tìm được mẹ, cũng cầu nguyện mẹ có thể yêu thương tôi.”
An Sơn Lam cõng chặt cậu, tim y như ngừng đập, cảm thấy hốc mắt hơi nóng lên, “Họ vốn dĩ rất yêu thương cậu.”
“Tôi biết.”
Kỷ Tư Du đang cười, “Nhưng mà tôi thích cậu nhất.”
“Thích em trai nhất, thích Tiểu Tước nhất.”
Những giọt nước mắt tuôn rơi không ngừng của cậu đã niêm phong lại sự chia ly và chờ đợi, từ nay về sau, cậu chỉ ghi nhớ sự đoàn tụ.
____________________________