Tan Chảy

Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

An Sơn Lam từ nhà gỗ dưới núi tuyết chạy đến ký túc xá của Kỷ Tư Du, sau đó lại chạy tới trạm y tế. Thuốc ức chế của Omega được y để trong túi áo khoác. Y chạy rất lâu rất lâu, trời u ám, nặng nề, rõ ràng vẫn là buổi sáng. Y đá văng cửa nhà gỗ, cuốn theo gió tuyết nhìn thấy Kỷ Tư Du vô cùng đau đớn quỳ rạp xuống giường, chiếc áo khoác dày cộp rơi chỏng chơ bên mép giường gỗ. Omega chỉ mặc một chiếc áo len, quần tụt xuống một nửa, để lộ cặp đùi thon thả trắng nõn, lưng ướt đẫm mồ hôi.
Y bước lên một bước, pheromone của Kỷ Tư Du xộc thẳng vào mũi y, từng sợi thần kinh trong đầu y dường như muốn đứt tung.
“Tiểu Tước……”
Omega trên giường nghiêng tai lắng nghe tiếng động từ phía cửa. Đôi mắt không nhìn thấy của cậu càng làm tăng thêm sự bất an, liên tục gọi tên mình.
An Sơn Lam nhanh chóng chạy tới, ôm lấy cậu ngay khi cậu sắp ngã khỏi giường, rồi dùng tấm chăn trên giường gỗ đắp kín người cậu.
“Cậu cứ ngoan ngoãn chờ tôi là được, xuống đây làm gì?”
Kỷ Tư Du được y ôm chặt trong lòng, lúc ngồi trên đùi Alpha mới cảm nhận được một chút cảm giác an toàn.
Trên người cậu toàn là mồ hôi nhễ nhại, dính nhớp. Hai tay vươn ra ôm lấy cổ An Sơn Lam, dùng trán cọ vào cằm y, giọng nói cũng ướt át, dính người.
“Tôi không nhìn thấy huynh.” Cậu nói: “Đợi huynh về lâu quá, nhớ huynh lắm.”
Kỷ Tư Du trong kỳ phát tình thẳng thắn, bộc trực hơn ngày thường rất nhiều. An Sơn Lam vừa cúi đầu là có thể nhìn thấy xương quai xanh tinh tế của cậu ẩn hiện dưới lớp áo len, chỗ hõm xuống đọng những giọt mồ hôi li ti, lấp lánh như sương sớm.
“Đưa tay cho tôi.”
Kỷ Tư Du vẫn còn ý thức, run rẩy đưa một bàn tay, nhẹ nhàng đặt lên vai An Sơn Lam. Từng đốt ngón tay đều ửng hồng, run rẩy đến nỗi không thể giữ vững.
Ống tiêm lạnh băng vừa chạm vào làn da mềm mại của Kỷ Tư Du.
“Chuyện gì thế?”
An Sơn Lam phát hiện, thuốc ức chế đã đông cứng lại. Y lắc mạnh ống tiêm qua lại.
Kỷ Tư Du trong lòng y không nhúc nhích, quần đã tuột hẳn từ lúc nào không hay. Hai bàn chân lộ ra từ trong chăn. An Sơn Lam liếc nhìn, nhịp tim chợt loạn, vội đắp lại cho cậu.
“Đợi tôi một chút.”
Lò sưởi vẫn đang cháy, nổ lách tách, như đang thiêu đốt Kỷ Tư Du. Cậu khó chịu đến mức bắt đầu thút thít.
An Sơn Lam tháo găng tay, một tay ôm Kỷ Tư Du, một tay cởi cúc áo quân phục bên ngoài của mình, định nhét thuốc ức chế vào trong áo mình để làm ấm. Omega lại ngẩng đầu lên từ trong lòng y.
“Tiểu Tước, huynh đang làm gì vậy?”
Thị lực kém cũng không làm giảm đi vẻ đẹp của Kỷ Tư Du. Đôi mắt ướt át như dòng sông không bao giờ đóng băng. Cậu tự mình nhướn người lên, cả khuôn mặt đỏ bừng một cách lạ thường, “Tiểu Tước.”
An Sơn Lam có chút không chịu nổi mùi vị nồng nặc của cậu lúc này, “Đừng gọi tôi mãi thế.”
Kỷ Tư Du lại áp sát vào, trán chạm vào cằm y. Cảm giác đau nhói ập đến, thuốc ức chế trong tay rơi vào khe hở của tấm ván gỗ. An Sơn Lam ấn cậu xuống, khẽ gắt gỏng: “Kỷ Tư Du, cậu chẳng nghe lời chút nào cả.”
“Xin lỗi, có đau không?”
Rõ ràng trán mình đã đỏ ửng, còn muốn sờ soạng lung tung lên mặt An Sơn Lam để xác nhận sự an toàn của y.
“Tôi thấy cậu chẳng khó chịu chút nào.”
Ánh sáng duy nhất trong căn nhà gỗ có lẽ là từ lò sưởi. Cả người Kỷ Tư Du vô lực tựa vào lòng An Sơn Lam, hai chân co ro.
“Huynh ôm tôi một cái là sẽ không khó chịu nữa.”
“Cậu lại làm nũng.” Rõ ràng vẫn luôn ôm mà.
“Tiểu Tước, Tiểu Tước.”
“Sao?”
Kỷ Tư Du xê dịch người, muốn ngửi mùi trên người Alpha. Hơi thở nóng rực quấn lấy, cùng với cái ôm khiến cậu nhớ lại từng chút một những khoảnh khắc ở nhà cùng An Sơn Lam.
“Xin lỗi, tôi không cố ý muốn giấu huynh chuyện đến Tháp Babel.”
Không hiểu sao đột nhiên nhắc đến chuyện này, Kỷ Tư Du lại bắt đầu rơi nước mắt.
“Tôi chỉ cảm thấy mình đã làm sai.”
“Huynh đi quân đội phải rất lâu rất lâu, tôi không thích chờ đợi.”
Chờ đợi là điều duy nhất cậu ghét.
An Sơn Lam sửng sốt, hỏi cậu: “Cậu làm sai cái gì? Vì thích tôi sao?”
Kỷ Tư Du run rẩy trong lòng y, “Tiểu Tước là đệ đệ.”
Kỷ Ương Nam nhận nuôi cậu, đặt tên cho cậu là Kỷ Tư Du, đưa cậu đến đảo thành, tìm được mẹ và Tiểu Tước, là vì nhà họ An. Tình cảm của cậu dành cho y kém xa so với tình thân.
Môi đau nhói, An Sơn Lam cắn cậu mấy cái.
“Kỷ Tư Du, sao cậu biết tôi không thích cậu?”
“Chính vì điều này.”
“Lại là ai nói ca ca không thể thích đệ đệ?”
“Hơn nữa.” Y rất nhẹ rất nhẹ liếm chỗ vừa bị y cắn trên môi Kỷ Tư Du, “Tôi đã qua sinh nhật 19 tuổi, cậu còn chưa qua 20.”
Kỷ Tư Du ngơ ngác, đầu óc bị tình dục thiêu đốt đến mức sắp hồ đồ, “Hử?”
An Sơn Lam hôn lên mắt cậu.
“Chúng ta bây giờ bằng tuổi nhau.”
“Tôi cũng thích cậu.”
……
Tiếng thở dốc quấn quýt ngày càng trầm trọng. Sự dẫn dắt và bao bọc của pheromone khiến cả hai hoàn toàn không thể suy nghĩ lý trí.
Những nụ hôn diễn ra tự nhiên. Kỷ Tư Du nói rất nóng, áo len nửa thân trên đã bị cởi bỏ, chỉ còn lại chiếc áo lót mỏng manh bó sát người, lỏng lẻo che phủ. An Sơn Lam sợ cậu lạnh, đổi cho cậu một tư thế: hai chân tách ra, ngồi trên người y, ôm Kỷ Tư Du vào ngực, giấu cậu vào trong quân phục của mình.
Pheromone cuộn trào trong mồ hôi cũng trở nên cực kỳ nồng đậm. Kỷ Tư Du ngửa mặt đón nhận nụ hôn, phần thân dưới dán chặt vào bụng An Sơn Lam. Chất liệu quân phục hơi thô ráp, cọ xát khiến bắp đùi cậu đau nhức. Phía dưới ướt đẫm, cậu vừa mất mặt vừa xấu hổ.
“Tiểu Tước.” Cậu không ngừng thở dốc. Nụ hôn vẫn đang tiếp tục, không còn là những nụ hôn nhẹ nhàng, dán hờ trên da thịt nữa, mà là nụ hôn ướt át, ẩm ướt, đầy chất lỏng.
“Tiêm thuốc ức chế đi.” Cậu có chút suy sụp, “Khó chịu quá.”
Mùi lá cam đắng hoàn toàn không mang lại cho cậu sự an ủi trọn vẹn. Dù có dán chặt đến đâu, vẫn cảm thấy rất khô nóng.
Cậu cần nhiều thứ khác hơn để được an ủi.
“Ôm ôm, ôm tôi đi……”
Nước mắt lăn dài trên má Kỷ Tư Du. Dù gọi cậu là quỷ khóc, An Sơn Lam vẫn không có cách nào với cậu được.
“Cậu nghĩ tôi không khó chịu sao? Vừa nãy định tiêm cho cậu, cứ đòi lộn xộn, giờ không biết rơi ở đâu rồi.”
Giọng nói tràn đầy bất lực. Kỷ Tư Du rất gầy, một tay y cũng có thể ôm trọn. Dùng sức siết chặt eo cậu, Omega liền run rẩy.
“Đánh dấu tôi đi.” Kỷ Tư Du chớp mắt nhẹ nhàng, định hôn lên môi y, nhưng lại hôn nhầm lên yết hầu. Nhịp tim đập loạn không thể kiểm soát, giống như lần đầu tiên cùng Alpha vượt qua kỳ mẫn cảm.
“Có thể cắn mà.”
Giọng nói cậu như đang bay bổng. Thân thể Kỷ Tư Du dán chặt vào y, cùng với nhịp tim dồn dập, y cảm thấy đùi mình ướt đẫm.
“Huynh đánh dấu tôi, huynh sẽ không khó chịu nữa.”
An Sơn Lam cụp mắt xuống. Kỷ Tư Du cực kỳ giống một chú chim non bị thương, đang chờ đợi người cứu giúp.
“Vậy còn cậu?” Y hỏi.
“Tôi cũng sẽ ổn thôi.”
Có một số việc không cần phải học, ví dụ như chuyện làm cho Kỷ Tư Du thoải mái lúc này.
Chiếc áo khoác quân trang bị cởi ra, mắc kẹt ở khe hở dưới cửa gỗ. Kỷ Tư Du trần truồng ngồi trong lòng An Sơn Lam, mở rộng chân, bắp đùi đỏ ửng như máu. Nơi chưa từng có người ghé thăm bị vật lạ lẫm xâm nhập, nhưng cậu không hề cảm thấy sợ hãi chút nào. So với pheromone, cậu càng khao khát những nụ hôn hơn. Những nụ hôn thực ra cũng không đủ thuần thục. Lần đầu tiên mút lấy đầu lưỡi Alpha là do không cẩn thận, sau đó liền không thể nào dứt ra được.
Rất căng, rất tê.
“Kỷ Tư Du, cậu đừng lộn xộn.”
An Sơn Lam khó chịu hơn cậu nhiều, “Cậu có đau không?”
Cậu chỉ lắc đầu, nước mắt hòa lẫn mồ hôi, không phân biệt được.
“Không đau.”
“Vậy cậu thoải mái không?” Alpha đột nhiên hỏi.
Bàn tay thô ráp luồn vào trong chăn sờ tính khí đang cương cứng của cậu.
“Ưm……”
Cơ thể xinh đẹp uốn cong như hình cây cầu, “Đừng chạm vào.”
An Sơn Lam liền buông ra, sờ đến vùng bụng dưới phẳng lì của cậu.
“Tư thế này, toàn bộ đều đi vào hết.”
Y dùng ngón tay ấn nhẹ phía trên rốn, “Là ở đây sao?”
Y có chút bất mãn, xoa thịt mông của Omega, “Kỷ Tư Du, cậu lại không nói chuyện.”
Hôn môi là phương thức bày tỏ tình yêu trực tiếp nhất. Kỷ Tư Du tiến vào kỳ phát tình thực sự rất đáng yêu. Đôi mắt đẫm lệ mông lung nói: “Thích.”
“Cái gì?”
“Thích huynh.”
An Sơn Lam liền hôn cậu, từng chút từng chút thúc lên. Từ từ mở rộng huyệt nhỏ chặt chẽ, ướt mềm của cậu. Y ngửi thấy pheromone hỗn loạn không chịu nổi của Kỷ Tư Du, còn có tiếng rên rỉ vỡ vụn, không thành tiếng.
Cặp cẳng chân thon dài buông thõng bên giường, vì co rút do cao trào mà căng thẳng cứng đờ. Cậu chủ động đặt tay An Sơn Lam lên ngực mình, đầu vú cương cứng, dường như vẫn không thoải mái.
“Cậu làm sao?”
Kỷ Tư Du không ngừng thở dốc, môi đỏ thắm, trên vai trần trụi là dấu răng có thể thấy rõ ràng.
“Muốn tôi hôn chỗ này? Hôn rồi sẽ không khó chịu nữa sao?”
Cậu gật đầu rồi lại lắc đầu, cuối cùng chỉ biết khóc.
Kỷ Tư Du nơi nào cũng mềm mại, không biết có phải tất cả Omega đều như vậy hay không. Lửa trong lò chiếu một lớp ánh sáng lên làn da đầy mồ hôi của cậu. Y liếm sạch mồ hôi trên nhũ thịt của Kỷ Tư Du, sau đó cắn lấy núm vú.
“A……”
Giường quá nhỏ. Kỷ Tư Du kêu lên như mèo con. Mỗi khi bị cắn một cái liền phải thở dốc một hồi lâu. Theo nhịp ván giường lung lay sắp đổ, dương vật một lần nữa xâm nhập sâu vào cơ thể Kỷ Tư Du.
Ánh lửa chập chờn trong lò sưởi trải lên thân thể dán chặt của hai người, Kỷ Tư Du cảm thấy an tâm hơn bao giờ hết.
“Honey.”
Y không ngừng gọi: “Honey.”
Mùi hương của Kỷ Tư Du ngọt ngào, giọng nói ngọt ngào, nụ hôn cũng ngọt ngào, ngay cả nước mắt cũng vậy.
Từ khi y 5 tuổi, Kỷ Tư Du đã ở bên cạnh y. Hai người chia sẻ tất cả mọi thứ, từ thức ăn, đồ chơi, cho đến chất lỏng cơ thể và pheromone lúc này.
Từ ngày đầu tiên quyết định đến Tháp Babel, y đã quyết định rằng mỗi ngày sau này đều phải ở bên cạnh Kỷ Tư Du thật lâu thật lâu.
Và bây giờ, y cuối cùng cũng có thể ôm Kỷ Tư Du một cách trọn vẹn.
Răng nanh cắn lên tuyến thể yếu ớt, nhạy cảm của Omega, y muốn Kỷ Tư Du vĩnh viễn thuộc về mình.