Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Chương 6: Cơn Sốt Kéo Dài
Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi tắt đèn trong phòng, tiếng tuyết rơi bên ngoài trở nên rõ mồn một. Kỷ Tư Du co ro trong chăn, cảm thấy lạnh buốt, trằn trọc mãi không ngủ được, cuối cùng lại bật đèn bàn lên. Cậu phát hiện tối nay mình chưa kéo rèm, nhưng bây giờ cũng chẳng muốn rời giường chút nào, cứ thế ngẩn ngơ nhìn ra ô cửa kính.
Đèn bàn chỉ đủ soi sáng một góc đầu giường của cậu, cậu không nhìn rõ tuyết ngoài cửa sổ, chỉ biết trong chăn mãi không sao ấm lên được. Cảm giác sưng tấy ở tuyến thể đang dần biến mất, cậu đưa tay ra sau gáy sờ nắn. Trong lòng dâng lên nỗi chua xót, đồng thời hơi nhớ Tiểu Tước. Cậu cũng không chắc mình làm vậy có đúng không, chỉ là lý trí mách bảo, hẳn là không sai.
Cậu đã 19 tuổi, chu kỳ phát tình đã ổn định, không cách nào chấp nhận được sự quấy nhiễu của pheromone từ một Alpha cũng đã trưởng thành. Tiểu Tước là người thân cận với cậu, sao có thể tùy tiện phóng thích pheromone của mình trước mặt đệ đệ được. Cậu cảm thấy đây là một hình ảnh không đẹp.
Chiếc đèn bàn ở đầu giường liên tục bật rồi tắt, ánh sáng trắng chiếu lên khuôn mặt mềm mại, làm lộ rõ những sợi lông tơ mịn màng trên mặt. Cho đến lần cuối cùng Kỷ Tư Du lặp lại hành động này, cậu quyết định đi ngủ.
Thói quen là một thứ thật đáng sợ. Tiểu Tước rời xa cậu gần ba mùa, từ xuân sang đông. Những ngày tháng này cậu dường như đã quen dần với việc ngủ một mình, nhưng nhịp tim và hơi nóng rực lại luôn len lỏi đến khi cậu không để ý, như lớp tuyết đọng trên bậu cửa sổ, ngày càng dày đặc.
Trong đêm tối yên tĩnh và cô đơn, cậu vẫn không đi tìm Tiểu Tước.
Sáng hôm sau vẫn bị cái lạnh đánh thức, Kỷ Tư Du trốn trong chăn ngáp mấy cái liền, sau đó tự ép mình rời giường. Trước khi xuống lầu, cậu cố ý nhìn về phía phòng của Tiểu Tước, không có chút động tĩnh nào. Cậu lặng lẽ xuống bếp chuẩn bị bữa sáng.
Thức ăn trong nhà đã cạn dần, Kỷ Tư Du thầm nghĩ, đợi hôm nay đi trạm y tế về, nếu Tiểu Tước đồng ý thì hai huynh đệ sẽ cùng nhau ra ngoài một chuyến.
Lúc nhỏ họ thường xuyên chạy ra ngoài như vậy, Kỷ Ương Nam thường cho đủ tiền tiêu vặt, có thể mua đủ thứ đồ ăn vặt và đồ chơi mà mình thích. Nhưng cậu chẳng thiếu thốn gì, phần lớn thời gian đều giữ tiền lại cho Tiểu Tước tiêu dùng.
Tiểu Tước luôn hỏi cậu: “Kỷ Tư Du, tại sao huynh toàn cho đệ, huynh không cần sao?”
Câu trả lời của cậu lần nào cũng vậy, cậu nói: “Tiểu Tước là đệ đệ, những gì đệ muốn, huynh đều có thể cho đệ.”
Ban đầu cậu không quen lắm với cách gọi “đệ đệ” này, lần đầu tiên thốt ra mà má còn đỏ ửng. Sau này cậu mới biết, Tiểu Tước sẽ tức giận khi bị đám Đồng Nghiêu trêu chọc, sẽ bảo chúng câm miệng lại, sau đó nói với chúng Kỷ Tư Du là huynh trưởng.
Chuẩn bị bữa sáng cũng có chút lơ đễnh, Kỷ Tư Du nấu một nồi cháo. Trong lúc chờ đợi, cậu vẫn đến trước phòng ngủ của Tiểu Tước.
Gõ cửa hai tiếng, không có tiếng đáp lại. Cậu bèn hỏi vọng vào từ bên ngoài: “Huynh vào được không?”
Bên trong vẫn im lặng như tờ, không biết người bên trong chưa tỉnh giấc hay vẫn chưa nguôi giận. Kỷ Tư Du không chắc, có chút bối rối đứng ngoài cửa.
Chưa đầy hai phút, lúc cậu quyết định rời đi, qua cánh cửa, một giọng nói trầm khàn gọi tên cậu.
“Kỷ Tư Du.”
Có một khoảnh khắc, Kỷ Tư Du cảm thấy mắt và mũi mình đều cay xè.
“Vậy huynh vào nhé.”
Phòng ngủ của Tiểu Tước không khác gì phòng của huynh, chỉ có điều chiếc bàn học cạnh cửa sổ luôn trống trơn, chưa bao giờ đặt một quyển sách nào. Sáng sớm ánh sáng cũng không được tốt, trong phòng tối mịt. Kỷ Tư Du chậm rãi bước về phía giường.
Trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi lá cam đắng.
Hai chữ “Tiểu Tước” không thốt nên lời. Kỷ Tư Du không quen gọi cả họ lẫn tên y, dứt khoát bỏ qua cách xưng hô.
“Sao vậy?” Cậu lặng lẽ ngồi xuống mép giường, thấy Alpha cuộn mình trong chăn như một con nhộng, che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ vầng trán đầy đặn, đẹp đẽ.
Kỷ Tư Du đã sớm mềm lòng, nhỏ giọng hỏi y: “Sao đệ không nói gì?”
Chiếc chăn bị kéo xuống một chút, An Sơn Lam để lộ đôi mắt. Không biết có phải là ảo giác của Kỷ Tư Du hay không, lông mi của Alpha hơi ẩm ướt, như dính nước mà không khô, từng nhúm dính vào nhau, trông thật đáng thương.
Một lúc lâu sau, An Sơn Lam mới hỏi cậu: “Hôm qua huynh ngủ có ngon không?”
Tim Kỷ Tư Du như thắt lại, cậu gật đầu rồi lại lắc đầu, cuối cùng nói một câu: “Cũng tàm tạm.”
“Ừ.”
Giọng An Sơn Lam không có chút sức lực nào. Y lật tung chăn ra, Kỷ Tư Du cảm nhận được một luồng hơi nóng phả ra. Dù ánh sáng còn mờ ảo, vẫn nhìn thấy gò má đỏ ửng bất thường của An Sơn Lam.
Cậu làm việc ở trạm y tế một năm, tuy bệnh nặng không thấy nhiều, nhưng bệnh vặt như cảm sốt thì chỉ cần liếc mắt là nhận ra ngay. Cậu không nói hai lời, vội vàng dùng mu bàn tay thử nhiệt độ trên trán Alpha, nhưng tay cậu quá lạnh, không cảm nhận được gì. Định rút về thì bị y giữ chặt lấy.
Tay An Sơn Lam còn nóng hơn, không cho huynh rút ra. Y nhắm mắt thở dài một hơi nói: “Mát quá…”
Kỷ Tư Du giọng điệu gấp gáp: “Sao lại bị sốt thế này?”
“Hả?” An Sơn Lam mở mắt ra, ngơ ngác nói: “Không biết nữa, tỉnh dậy đã thấy không khỏe.” Y còn định nói đùa với Kỷ Tư Du là có thể do không hợp thủy thổ, nhưng Omega rõ ràng không có tâm trạng, nói chuyện thậm chí còn trở nên nghiêm túc.
“Tỉnh lúc nào? Sao không gọi huynh?”
Omega đứng dậy bật đèn trong phòng, rồi nói với y: “Huynh đi lấy thuốc hạ sốt cho đệ, đệ đừng cử động lung tung.”
An Sơn Lam ậm ừ một tiếng, còn định nói gì đó, nhưng Kỷ Tư Du đã đi thẳng không ngoảnh đầu lại.
Lúc đẩy cửa bước vào lần nữa, trong tay không chỉ có thêm hộp thuốc, mà còn có một túi bánh mì nhỏ.
“Huynh còn lấy đồ ăn cho đệ à?”
Kỷ Tư Du mím môi không đáp lời, cậu ra ngoài thêm một chuyến nữa. Lần này trở về tay bưng một cốc nước, cậu đặt cốc nước lên tủ đầu giường An Sơn Lam, sau đó xé túi bánh mì.
“Ăn lót dạ một chút trước, sau đó hẵng uống thuốc.”
Vì bị sốt nên toàn thân không còn chút sức lực nào, An Sơn Lam từ trên giường ngồi dậy, thuận miệng cắn miếng bánh mì từ tay Kỷ Tư Du. Y ăn rất chậm, còn ngước mắt quan sát biểu cảm của Kỷ Tư Du, sau đó nhìn thấy khóe mắt Omega hơi ửng hồng.
Trong ký ức của y, Kỷ Tư Du từ nhỏ đã là một cậu bé mít ướt, nhưng Kỷ Tư Du sau khi lớn lên rất ít khi khóc. Đã rất lâu rồi y không nhìn thấy nước mắt của Kỷ Tư Du.
Y không biết dỗ dành người khác, cũng không biết Kỷ Tư Du khóc vì điều gì, đành thở dài, tựa đầu lên vai Omega, nói chuyện cũng yếu ớt.
“Honey, huynh sao thế này?” Y nói bằng giọng điệu của Sophia: “Sao tự dưng lại buồn như vậy, nói cho đệ biết, đã xảy ra chuyện gì?”
Não Kỷ Tư Du phản ứng cũng nhanh, nghiêng đầu qua, chạm vào vành tai và gò má nóng hổi của y. Sau một thoáng ngẩn ngơ, cậu cụp mắt xuống, nhỏ giọng phản bác một câu: “Huynh đâu có gọi tên ở nhà của đệ.”
Tại sao lại gọi là honey.
“Không có?” An Sơn Lam hừ một tiếng từ trong mũi: “Tối qua huynh có gọi.”
Tối qua? Kỷ Tư Du không có ấn tượng gì, có sao?
An Sơn Lam biết ngay là huynh không nhớ. Rõ ràng chuyện khác đều có thể nhớ rành rành, chỉ có chuyện này là huynh luôn quên. Y làm ra vẻ không vui, cắn vào lớp áo trên vai Kỷ Tư Du, nói: “Huynh nói lúc đuổi đệ đi đó.”
Kỷ Tư Du lúc này không tranh cãi những chuyện này với y. Nhiệt độ cơ thể quá cao của Alpha không ngừng truyền qua vùng da họ tiếp xúc. Cậu rất nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng An Sơn Lam, bảo y ngồi dậy, sau đó đút cho y ăn hết phần bánh mì còn lại.
“Uống thuốc hạ sốt xong, đệ ngủ thêm một lát nữa đi.” Kỷ Tư Du nhân lúc y không để ý, dụi dụi mắt, nói: “Đợi thuốc có tác dụng sẽ không khó chịu lắm đâu, huynh đến trạm y tế một chuyến, xin nghỉ phép, sẽ về nhanh thôi.”
“Huynh xin nghỉ làm gì?”
“Chăm sóc đệ.”
An Sơn Lam nhíu mày: “Không cần, chỉ là sốt thôi. Huynh đã nói uống thuốc là được mà, đệ ở trong quân đội bị sốt vẫn còn phải huấn luyện.”
Kỷ Tư Du vừa nghe y nói vậy, tim liền thắt lại, “Không được nghỉ ngơi sao?”
An Sơn Lam thản nhiên nói: “Nghỉ ngơi ảnh hưởng đến tiến độ, không cần thiết.”
Kỷ Tư Du lại bắt đầu im lặng. An Sơn Lam nghiêng đầu nhìn cậu: “Sao thế?”
Mắt Omega càng ướt hơn, cậu lắc đầu với y, “Không có gì, đệ ngủ đi.”
“Ừm.”
Kỷ Tư Du lại tắt đèn, tiếng đóng cửa cũng rất nhẹ. Cậu ngay cả bữa sáng cũng chưa ăn, đội mũ và đeo găng tay đến trạm y tế. Cậu mất bốn mươi phút, mang theo cả người hơi lạnh cùng gió tuyết về nhà.
Việc đầu tiên khi về đến nhà vẫn là thay quần áo, sau đó mới vào bếp ăn tạm cho no bụng, cuối cùng lên lầu vào phòng của An Sơn Lam.
Chắc là thuốc hạ sốt đã có tác dụng, Alpha ngủ rất say. Mùi lá cam đắng trong phòng trở nên nồng hơn trước một chút. Kỷ Tư Du rón rén đến bên giường. Tay của An Sơn Lam để lộ ra ngoài, ngón tay thon dài, vô lực khẽ co lại. Kỷ Tư Du ban đầu chỉ dám dùng đầu ngón tay chạm vào, cuối cùng xác nhận nhiệt độ lòng bàn tay mình đã từ từ ấm lên, mới nhẹ nhàng nâng bàn tay lộ ra ngoài đó lên.
Cậu có chút áy náy đặt tay Alpha lên má mình, cọ cọ như một chú mèo con.
“Biết thế đã không để đệ ngủ một mình.” Kỷ Tư Du nói giọng ồm ồm tự nhủ.
Cậu duy trì tư thế này rất lâu, cũng không có ý định buông ra. An Sơn Lam đang ngủ cũng khá yên phận, không cử động nhiều. Kỷ Tư Du nhớ ra mình còn mang theo nhiệt kế, nhưng Alpha chưa tỉnh giấc, cậu vẫn chỉ có thể tự mình thử nhiệt độ.
Tay hơi tê, không cảm nhận được gì. Cậu bèn cẩn thận nhét tay An Sơn Lam vào trong chăn, sau đó cúi người xuống, nửa thân trên gần như áp vào lồng ngực Alpha, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhỏ. Cậu áp trán mình lên, chuyên tâm cảm nhận nhiệt độ cơ thể từ người kia.
Vẫn còn nóng, hình như không hạ sốt được bao nhiêu. Mắt cậu trở nên rất cay, tuyến thể cũng theo cảm xúc của cậu mà xao động, mùi pheromone của chính mình hòa quyện vào mùi lá cam đắng trong không khí.
Bên ngoài lại có tuyết rơi.
Lúc Kỷ Tư Du nhắm mắt, nước mắt lăn dài, còn chưa kịp lau, đã bị y ấn gáy xuống, không đứng dậy được. Nước mắt cậu không ngừng rơi, ngửi mùi lá cam đắng mà lòng chua xót.
“Kỷ Tư Du.” Giọng An Sơn Lam mệt mỏi. Kỷ Tư Du không dám mở mắt, sợ mình xấu hổ. Hai người trán kề trán, mũi đối mũi, trao đổi tất cả hơi thở và nhiệt độ cơ thể.
An Sơn Lam ngửi thấy một mùi hương hoa, không biết có phải là pheromone của Kỷ Tư Du hay không. Thực ra bây giờ đầu óc y đang mê man, không phân biệt được, chỉ cảm thấy rất thơm. Omega trên người y lặng lẽ rơi lệ, nhiệt độ của giọt nước mắt còn cao hơn nhiệt độ cơ thể y, y không thoải mái.
Y không muốn Kỷ Tư Du khóc nữa, dùng một chút sức đè Omega lên người mình. Mùi hương hoa trở nên rất nồng, hơi thở rối loạn quyện vào nhau dường như khiến y hít mùi hương này vào tận phổi.
Kỷ Tư Du nằm sấp trên người y, cố gắng kìm nén nước mắt. Cậu cũng cảm thấy mình rơi lệ thật khó hiểu. Đúng lúc tưởng rằng khoảng cách giữa hai người sẽ không thể gần hơn nữa, Alpha bất ngờ khẽ ngẩng cằm lên, chạm vào môi cậu.
Là một nụ hôn rất nhẹ, rất nhẹ, nhẹ đến nỗi còn không nặng bằng nhịp tim của hai người.
Khoảnh khắc Kỷ Tư Du mở mắt ra, An Sơn Lam lại hôn cậu một cái nữa, lần này là khóe môi. Cậu nghe thấy Alpha nhẹ giọng nói:
“Huynh đừng khóc nữa.”