Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đồng hương và sự quyến rũ không lời
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẹ Tạ Tranh rất mê mua sắm, bà thường rủ cô ruột anh – tức là mẹ của Tạ Lý – đi cùng.
Thỉnh thoảng, Tạ Tranh cũng bị bắt đi xách đồ, nhưng thường chỉ đi được nửa đường là anh đã sốt ruột bỏ về. Tạ Tranh cứ ngỡ mình không thích mua sắm, nhưng đến hôm nay anh mới nhận ra là vì đối tượng đi cùng không phù hợp.
Giống như bây giờ, anh cảm thấy rất vui vẻ khi chọn quần áo cho Lộ Lộc.
Tạ Tranh tiện tay chọn hai chiếc áo phông rồi ném cho Lộ Lộc, bản thân anh cũng bước vào phòng thử đồ, ngồi trên chiếc ghế kê bên cạnh.
Lộ Lộc giơ tay cởi chiếc áo đang mặc. Bên trong chiếc áo cộc tay, cậu còn mặc một chiếc áo lót ba lỗ màu trắng. Khi cậu cởi áo ngoài, Tạ Tranh có thể nhìn thấy làn da ẩn hiện của thiếu niên.
Thân hình Lộ Lộc đúng kiểu thiếu niên, mảnh khảnh và cao ráo, nhưng không hề gầy yếu, mà được bao phủ bởi một lớp cơ bắp cân đối.
Kỳ mẫn cảm của Tạ Tranh vẫn còn vương vấn. Vốn dĩ mấy ngày nay không có chuyện gì, nhưng lúc này nhìn Lộ Lộc, yết hầu anh không kiểm soát được mà trượt lên xuống vài cái. Anh móc tay vào cạp quần Lộ Lộc, kéo cậu lại gần.
Anh vén một góc áo lót của Lộ Lộc lên, dùng răng nanh sắc nhọn cọ xát bụng dưới cậu. Phía trên, giọng cười khẽ của thiếu niên truyền đến: “Nhột quá, chú Tạ.”
Tạ Tranh không để ý đến cậu, lòng bàn tay anh ấn vào thắt lưng Lộ Lộc, môi anh hôn lên những chỗ có thể chạm tới một cách ngẫu hứng, đường eo, rốn, mang ý tiêu khiển và trêu chọc.
Tiếng cười của Lộ Lộc phía trên dần chuyển thành tiếng thở dốc bị dồn nén.
Tạ Tranh buông Lộ Lộc ra, ngước mắt nhìn cậu, cười xấu xa rồi chỉ ngón tay vào môi mình.
Lộ Lộc thầm nghĩ, người này thật sự quá lười biếng. Rõ ràng Tạ Tranh là người muốn hôn, nhưng ngay cả việc đứng dậy anh cũng lười.
Haizz… ai bảo cậu mới là người được trả tiền làm việc cơ chứ.
Cậu cười tủm tỉm quỳ xuống trước mặt Tạ Tranh, ngẩng đầu, nhếch môi chờ ông chủ mình đến hôn.
Nhưng ông chủ vẫn chưa thỏa mãn, còn ấn vai cậu xuống thêm một chút, rồi mới bỏ chân bắt chéo, hạ mình cúi đầu hôn cậu.
Lộ Lộc từ từ mở miệng, cảm nhận được mùi hồ tiêu đã lâu không gặp tràn vào khoang miệng.
Hôn xong, Tạ Tranh nói: “Sau này bớt lả lơi đi quyến rũ người khác, đừng để ông đây bắt gặp chuyện hôm nay lần thứ hai. Nếu không—”
Lộ Lộc nhìn Tạ Tranh sững người một lúc lâu, dường như không ngờ anh vẫn còn bận tâm chuyện khi nãy.
Sau đó cậu cười, vừa cười vừa nắm lấy tay Tạ Tranh đặt lên miệng, môi chạm vào khớp ngón tay anh: “Ừm, chú yên tâm.”
Tạ Tranh đưa tay véo mạnh vào má Lộ Lộc, ra vẻ đại gia: “Đi, thay quần áo, để tôi xem thử.”
Quần áo trên con phố thương mại này thực ra không hợp gu thẩm mỹ của Tạ Tranh lắm.
Nhưng Lộ Lộc lại là một móc treo quần áo tự nhiên, ngay cả chiếc áo phông trắng đơn giản nhất mặc trên người cậu cũng vô cùng đẹp mắt. Tạ Tranh dẫn cậu đi thêm vài cửa hàng nữa, tùy tiện mua thêm mấy bộ quần áo. Nhìn Lộ Lộc mặc chiếc áo phông màu xanh nõn chuối do mình chọn, tươi tắn như thể có thể vắt ra nước, Tạ Tranh lần đầu tiên có nhận thức rõ ràng về khái niệm “mình là kim chủ bao nuôi một cậu sinh viên đại học”.
Không có chút cảm giác tội lỗi nào, mà ngược lại, còn cảm thấy thật sảng khoái.
Xe của Tạ Tranh dừng ở bên ngoài phố đi bộ, hai người đi bộ đến. Lộ Lộc cúi người chào hỏi Lão Điền đang chờ trong xe: “Chú Điền, lâu rồi không gặp ạ.”
Lão Điền từng đích thân đi mua dầu bôi trơn cho hai người, nên đương nhiên anh biết mối quan hệ giữa Tạ Tranh và Lộ Lộc không hề đơn giản. Anh ta im lặng như người câm, chỉ mở cốp xe cho Lộ Lộc đặt đồ đạc vào.
Nửa giờ sau, Lão Điền lái xe đến trước cửa một câu lạc bộ.
Lộ Lộc từng nghe người ta nói, những câu lạc bộ kiểu này đều dành cho hội viên. Thoạt nhìn tưởng như sắp đóng cửa, nhưng phí hội viên hàng năm đủ để mua một hoặc hai tầng nhà ở trung tâm thành phố.
Khi bước vào, Lộ Lộc mới phát hiện ra nơi này quả thực là một thế giới hoàn toàn khác. Nội thất trang trí xa hoa, thỉnh thoảng có một hoặc hai ông chủ trông rất giàu có thong thả đi lại, cùng với những người phục vụ đứng một bên. Người hẹn gặp Tạ Tranh chưa đến, nhân cơ hội này, Lộ Lộc dùng điện thoại chụp liên tục rất nhiều bức ảnh.
Tạ Tranh cầm một ly rượu, ngước mắt nhìn Lộ Lộc, thấy cậu đang gửi ảnh cho ai đó, bỡn cợt hỏi: “Gửi cho người tình nhỏ đấy à?”
“Khụ…” Lộ Lộc sặc một tiếng, giơ điện thoại cho Tạ Tranh xem: “Gửi cho bà của cháu.”
Ghi chú trên khung chat quả nhiên là hai chữ to “Bà nội”.
Tạ Tranh nhún vai, cười “Ồ” một tiếng.
Đang nói chuyện, Lộ Lộc nhận được tin nhắn thoại, cậu mở ra, từ loa phát ra giọng nói rất lớn của người già: “Lộ Lộc đi đâu chơi đấy, ăn…”
Những lời sau đó bị Lộ Lộc nhấn nút giảm âm lượng. Cậu xin lỗi: “Cháu quên không điều chỉnh âm lượng.”
Tạ Tranh thì không bận tâm đến chuyện này. Anh nhướng mày hỏi Lộ Lộc: “Giọng ở huyện Hoài Lưu phải không?”
Hoài Lưu là một huyện nhỏ gần Thần An, Tạ Tranh từng đến đó chơi với bạn bè trong một kỳ nghỉ hè. Những thứ khác thì không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ giọng nói của người Hoài Lưu nghe rất thú vị, cuối câu mang một cái móc đi lên.
Thấy Lộ Lộc gật đầu, lông mày Tạ Tranh lại nhếch lên: “Em cũng là người Thần An à?”
Lộ Lộc “vâng” một tiếng.
Tạ Tranh cảm thấy thú vị: “Vậy chúng ta xem như là đồng hương rồi.”
Không chỉ vậy. Còn là cựu học sinh cùng trường nữa.
Lộ Lộc cố nén cười.
Tạ Tranh có ấn tượng rất tốt về Hoài Lưu, hiếm khi có hứng thú trò chuyện: “Chỗ các em có cái hồ Công Chúa đúng không? Cây anh đào phía sau còn không? Hồi đó tôi trồng đấy.”
Khóe môi Lộ Lộc cong lên: “Còn ạ. Hàng năm đều ra một đợt anh đào, cháu còn ăn vài lần rồi.”
“Ngon không?”
Trên mặt Lộ Lộc lộ vẻ khó tả.
Tạ Tranh cười lớn, còn muốn hỏi thêm gì nữa thì người hẹn gặp đã đến. Đó là một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, với khí chất nữ doanh nhân tinh anh. Sau khi bắt tay Tạ Tranh, cô đi thẳng vào phòng.
Trước khi đi, Tạ Tranh không quên sắp xếp cho Lộ Lộc: “Cứ ăn uống tùy thích, bảo bối, tất cả đều miễn phí.”
Sau khi bóng Tạ Tranh khuất sau hành lang sâu, Lộ Lộc lập tức mở Weibo.
Cậu là người khá thích chụp ảnh và ghi lại mọi thứ: hoàng hôn đẹp, chiếc gậy gỗ nhặt được, viên đá tròn… cái gì cũng phải chụp một bản và đăng lên tài khoản phụ. Lộ Lộc lật tìm rất lâu, cuối cùng cũng tìm thấy cây anh đào đó trong một đống ảnh Weibo chỉ mình cậu nhìn thấy.
Theo trí nhớ của Lộ Lộc, cái cây đó đã ở bên hồ từ rất lâu, sống dở chết dở, mùa xuân ra một chùm anh đào nhỏ, chim chóc cũng không thèm ăn, huống chi con người.
Tạ Tranh lại từng đến Hoài Lưu, Lộ Lộc nhìn bầu trời, dòng sông, và cây anh đào trong ảnh, đột nhiên cảm thấy những phong cảnh này trở nên đẹp hơn một chút.
**
Khi Tạ Tranh đi ra thì trời đã khá muộn, Lộ Lộc đang nằm sấp trên bàn bi-a ở sảnh, gối tay nghịch quả bi đen.
Tạ Tranh đi đến bên cạnh cậu, hỏi: “Biết chơi không?”
“Cháu từng làm thêm ở tiệm bi-a, biết luật, nhưng vài lần thử chơi đều rất tệ.”
Tạ Tranh nhếch môi: “Không sao, tôi dạy em.”
Anh lấy một cây gậy, bôi phấn đầu gậy rồi đưa cho Lộ Lộc. Khi Lộ Lộc tạo một tư thế gần đúng, Tạ Tranh từ phía sau phủ lên, một tay ôm eo Lộ Lộc, một tay đặt trên mu bàn tay cậu.
“Cầm gậy quá sát phía sau rồi.” Giọng Tạ Tranh rất nhẹ, mang theo chút ý cười: “Ấn xuống thêm một chút.”
Anh giúp điều chỉnh góc độ: “Đánh đi!”
Lộ Lộc nghe lời ra gậy, nhưng thực ra không nhìn xem bi có vào lỗ hay không, chỉ nghe thấy tiếng lách cách. Cậu dùng giọng nhẹ hơn Tạ Tranh nói: “Chú Tạ, chú cứng rồi. Lát nữa có đi khách sạn không ạ?”
Tạ Tranh cười, hơi thở phả vào tai Lộ Lộc: “Thằng nhóc thối, em giả vờ không biết là được rồi, nói ra làm cái gì? Có áo khoác không? Che cho chú một chút.”
Lộ Lộc đúng là có mang theo một chiếc áo khoác chống nắng. Cậu lục trong túi đưa cho Tạ Tranh. Tạ Tranh đưa lên mũi ngửi một cái, rồi khoác áo lên cánh tay, che chắn trước người.
Lộ Lộc nhìn vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra của Tạ Tranh mà muốn cười, cậu cố gắng cắn môi. Vừa lên xe, cậu đã bị Tạ Tranh ấn vào ghế sau, cắn vào môi.
Lão Điền mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, tâm tĩnh như nước, kéo tấm chắn ngăn cách lên.
Lộ Lộc hỏi Tạ Tranh: “Cây anh đào đó trồng khi nào vậy ạ?”
Tạ Tranh: “……”
Anh thực sự bó tay rồi.
Rốt cuộc là thần nhân nào lại quan tâm đến tuổi đời của một cái cây anh đào trong lúc đang hôn hít với người khác cơ chứ?
Lộ Lộc lại muốn cười, cậu cười tủm tỉm tiến lại gần Tạ Tranh, giả vờ hít hà nhẹ nhàng ở cổ anh.
Thực ra ban đầu Lộ Lộc sợ Tạ Tranh lại nghĩ mình không đủ chuyên tâm, nhưng khi thực sự ngửi thấy mùi pheromone hồ tiêu trên người Tạ Tranh, những suy nghĩ đó tự nhiên bị ném ra khỏi đầu.
Cậu không thích mùi hương nồng, khi ăn cũng không thích vị đậm đà, nhưng mùi của Tạ Tranh lại khác, khiến cậu choáng váng, trái tim ngứa ngáy.
Omega bình thường đều sẽ giấu yết hầu của mình đi, vì vậy đối với hai giới tính còn lại, yết hầu cũng trở thành một bộ phận cơ thể mang màu sắc tình dục. Lộ Lộc ngậm lấy yết hầu của Tạ Tranh, cảm thấy cơ thể Tạ Tranh có chút run rẩy.
Lộ Lộc ngước mắt nhìn Tạ Tranh, phát hiện làn da màu mật ong của alpha nổi lên một tầng màu hồng nhạt.
Tạ Tranh có vẻ không hài lòng vì Lộ Lộc mất tập trung, anh ấn vào sau gáy cậu, ngẩng đầu: “Tiếp tục đi.”
Cơ thể Tạ Tranh cũng thành thật như tính cách của anh. Lộ Lộc nghe tiếng rên rỉ khàn khàn phát ra từ kẽ môi Tạ Tranh, chỉ mong Lão Điền có thể lái xe nhanh hơn một chút.
Đến khách sạn, Lộ Lộc trực tiếp ép Tạ Tranh vào bồn rửa mặt. Tạ Tranh lười biếng tựa lưng vào gương, gác chân lên eo Lộ Lộc, giao gần như toàn bộ trọng lượng cơ thể cho cậu.
Lộ Lộc đưa tay vào túi Tạ Tranh, nhưng tìm thấy một khoảng trống không.
Cậu còn định ra ngoài tìm túi, cánh tay mạnh mẽ của Tạ Tranh đã ôm lấy cổ cậu: “Không cần.”
Có lẽ vì cả hai đều biết đối phương là lần đầu tiên của mình, không có nguy cơ không an toàn nào, nên cũng không quá câu nệ. Dù sao đều là A, sẽ không mang thai ngoài ý muốn như O, có lúc dùng lúc không, hoàn toàn tùy hứng.
Vì Tạ Tranh đã nói không cần, Lộ Lộc cũng không để tâm nữa.
Tạ Tranh hôn lên mặt cậu: “Bảo bối, dùng chút sức đi, đừng như chưa ăn cơm như thế.”
Tuy nói như vậy, có lẽ vì thời gian này anh bận rộn, ngay cả việc tự giải quyết cũng không làm được mấy lần, cơ thể trở nên đặc biệt nhạy cảm, hoặc có lẽ vì Lộ Lộc đã rất quen thuộc với anh, hay là vì tư thế — nói tóm lại, hôm nay Tạ Tranh có chút không chịu nổi.
Gân xanh trên mu bàn tay anh nổi lên, siết chặt vai Lộ Lộc, cảm thấy như toàn bộ cơ thể mình bị đâm xuyên qua vậy.
Cảm giác đau đớn dâng lên như thủy triều, Tạ Tranh bắt đầu không kiểm soát được cổ họng, phát ra âm thanh có thể nói là ngọt ngào.
Anh nằm sấp trên vai Lộ Lộc khen ngợi: “Bé nai ngoan… em ngoan chết đi được, mạnh hơn chút nữa.”
Lộ Lộc ấn eo Tạ Tranh, hỏi anh: “Chú Tạ, thích không?”
Tạ Tranh không trả lời.
Lộ Lộc lại hỏi một lần nữa: “Thích không?”
“…Thích, thích chết đi được.”
Lộ Lộc cắn môi: “Nói lại lần nữa.”
“…”
“Nói lại lần nữa, chú Tạ.”
Tạ Tranh biết cậu muốn nghe điều gì, nhếch môi cười mơ màng, trong hương bưởi tươi mát, chao đảo ôm lấy khuôn mặt Lộ Lộc, hôn lên môi cậu: “Thích chết đi được, chú thích em bé nai nhất, chú yêu chết cưng rồi, yêu em nhất, bé nai bảo bối.”
Lời vừa dứt, Lộ Lộc nghe thấy một âm thanh giống như tiếng chó con bị giẫm phải đuôi, lại xen lẫn sự vui sướng, không kiểm soát được mà thốt ra từ chính miệng mình.
Gương bắt đầu mờ hơi nước, Lộ Lộc đưa tay lau đi, đầu tiên nhìn thấy tấm lưng săn chắc của Tạ Tranh, sau đó nhìn thấy khuôn mặt mình, tai đã đỏ bừng, nhưng ánh mắt lại vô cùng trống rỗng, giống như một hố đen không thể lấp đầy.
Lộ Lộc dùng giọng điệu vô cùng quả quyết: “Nói lại lần nữa.”
Đợi mọi thứ kết thúc thì đã rất muộn.
Cả hai đều lộn xộn, Lộ Lộc xả nước vào bồn tắm, cùng Tạ Tranh ngâm mình.
Tạ Tranh mãn nguyện dựa vào ngực Lộ Lộc, lười biếng đến mức không muốn động ngón tay.
Lộ Lộc bóp sữa tắm, tạo ra bọt dày đặc, vô cùng tỉ mỉ xoa lên người Tạ Tranh.
“Mẹ…” Tạ Tranh làu bàu chửi Lộ Lộc trong cổ họng: “Nhìn bên ngoài không nghĩ là em lại là cái d** nai em lại—”
Lộ Lộc đột nhiên bị sặc, ho sù sụ: “…”
Tạ Tranh cười xấu xa: “Ồ, lúc này lại còn giả vờ thuần khiết. Vừa nãy là ai làm tôi suýt chút nữa thì nôn ra.”
Thực sự là một bước tới dạ dày.
Lộ Lộc: “……”
Cậu cũng thực sự bó tay với cái miệng của Tạ Tranh.
Đợi đến khi thoa sữa tắm xong, Tạ Tranh duỗi thẳng chân, nhìn ngắm những dấu vết trên cơ thể mình, hứng thú hỏi: “Là tôi cắn em nhiều hơn hay em cắn tôi nhiều hơn? Có muốn đếm xem ai có nhiều dấu răng hơn không?”
Lộ Lộc nghĩ thầm, cần gì phải đếm, chắc chắn là mình bị cắn nhiều hơn.
Cậu không có sở thích cắn người, đều là Tạ Tranh ấn đầu bắt cậu cắn. Tạ Tranh thì khác, chỉ cần môi chạm vào thịt, mở miệng là cắn một miếng, cũng chẳng cần biết là chỗ nào, không thấy không đã.
Lộ Lộc cười cười, đang định mở miệng nói, đột nhiên nghiêng đầu lắng nghe: “Có tiếng điện thoại.”
Cậu ướt sũng quấn khăn tắm bước ra ngoài. Tạ Tranh nhân cơ hội híp mắt ngắm nhìn cẳng chân cân đối của Lộ Lộc.
Cũng không lâu lắm, Tạ Tranh nghe thấy giọng Lộ Lộc truyền đến từ bên ngoài: “Chú Tạ, điện thoại của chú.”
“Ai?”
“Hiển thị là Mạnh Hải Anh.”
Ồ, là mẹ anh.