Chương 14: Tôi Có Người Trong Lòng Rồi

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 14: Tôi Có Người Trong Lòng Rồi

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau một đêm nghỉ ngơi, Tạ Tranh lại tràn đầy năng lượng.
Các tác dụng phụ của kỳ mẫn cảm cũng ập đến ngay sau đó.
Lúc này Tạ Tranh mới nhớ ra tối qua mình đã ngủ mà không tiêm thuốc ức chế.
Bây giờ toàn thân anh nóng hừng hực, bắt đầu cực kỳ khát khao được xoa dịu.
Rèm cửa phòng không được kéo kín hoàn toàn, ánh nắng ban mai mờ nhạt lọt qua khe hở, chiếu nhẹ nhàng lên khuôn mặt của Lộ Lộc.
Người thanh niên nằm cùng giường nghiêng người về phía Tạ Tranh, ngủ rất say, mái tóc dài rủ xuống che đi đôi mắt, để lộ sống mũi cao thanh tú và đôi môi nhợt nhạt.
Tạ Tranh lật người ngồi lên Lộ Lộc, nắm cằm cậu rồi hôn một cách mãnh liệt. Lộ Lộc chậm rãi mở mắt, còn hơi mơ màng: “…Tạ…”
Vừa thốt ra lời, Lộ Lộc đã ngửi thấy mùi khói tiêu đậm đặc tỏa ra từ trên người của Tạ Tranh, và cảm nhận được cảm giác châm chích nhói nhẹ trên da.
Là kỳ mẫn cảm. Lộ Lộc nhanh chóng phản ứng lại.
Tạ Tranh giơ tay ra cởi quần áo của mình, rồi cúi đầu vội vàng tìm môi Lộ Lộc.
Trái tim Lộ Lộc bắt đầu đập nhanh hơn, nhưng lý trí vẫn còn.
“Chú Tạ, thuốc ức chế của chú để ở đâu?” Giọng Lộ Lộc nghe có vẻ không ổn định lắm: “Trong túi hay trong xe? Cháu đi lấy.”
“Đệch… rốt cuộc em đang nói nhảm cái gì vậy?” Tạ Tranh nhíu mày: “Chẳng lẽ em cũng đang có phản ứng sao?”
Trong lúc Tạ Tranh nói, vòng eo vẫn còn cử động, Lộ Lộc bị anh cọ xát khiến trán lấm tấm mồ hôi, nhưng vẫn cố gắng giải thích: “Duy trì trạng thái mẫn cảm quá lâu có thể không tốt cho sức khỏe.”
Nói cho cùng, một Alpha không thể giúp gì cho một Alpha khác đang trong kỳ mẫn cảm. Cho dù Lộ Lộc có phóng thích bao nhiêu pheromone cũng không thể an ủi được Tạ Tranh.
Lộ Lộc vẫn đang cố gắng ngồi dậy: “Chờ chút…”
Tạ Tranh cúi người xuống, ghé sát tai cậu.
“Không chờ được nữa rồi,” hơi thở ẩm ướt của Tạ Tranh phả vào tai Lộ Lộc: “Bảo bối, bé ngoan, em làm tôi thỏa mãn, tôi sẽ cho em đánh dấu tôi, được không?”
Tạ Tranh cứ như thể chưa bao giờ biết xấu hổ là gì, miệng anh không hề kiêng nể, bất cứ lời lẽ nào cũng có thể thốt ra. Lộ Lộc sững người, bị kích thích đến mức toát mồ hôi, bàn tay đang đặt trên eo Tạ Tranh đột nhiên siết chặt lại.
Cậu nắm lấy vai Tạ Tranh lật người lại, khi mở miệng cất tiếng nói, giọng nói đã hoàn toàn khản đặc. Cậu hỏi Tạ Tranh: “Chú Tạ, chú có biết không?”
Tạ Tranh ôm cổ Lộ Lộc hôn cậu, mơ hồ hỏi: “Biết cái gì cơ?”
Lộ Lộc nói: “Chiếc điện thoại tối qua, cháu cố tình để quên ở nhà hàng.”
Ý thức của Tạ Tranh lúc này đã rất mơ hồ, anh mất một lúc lâu mới biết Lộ Lộc đang nói cái gì. Anh cười: “Muốn làm với chú đến thế cơ à, bảo bối? Vậy thì bây giờ em… a…”
Chưa kịp nói hết câu, Tạ Tranh đột nhiên chửi thề một tiếng, không kìm được ngửa đầu ra sau, cơ bắp toàn thân bắt đầu co giật.
Lộ Lộc nhìn Tạ Tranh đang run rẩy vì khó chịu, hơi kinh ngạc mà dừng động tác, hoàn toàn không ngờ lần này Tạ Tranh lại… nhanh đến vậy.
Tạ Tranh ngược lại không cảm thấy mất mặt một chút nào, anh khoác chân lên eo của Lộ Lộc, cười: “Tiếp tục đi.”
**
Đợi đến khi xong xuôi thì đã vài tiếng đồng hồ sau.
Trời đã sáng hẳn, trên giường là một cảnh lộn xộn.
Tạ Tranh đã lịm đi, không biết là ngủ hay ngất xỉu, trong không khí toàn là mùi pheromone của anh.
Lộ Lộc nhảy xuống giường, lập tức hít một hơi lạnh: “Á đau quá—”
Nói gì mà để mình đánh dấu, toàn là giả dối, lừa gạt cậu xoay mòng mòng.
Thực ra cậu hoàn toàn không thể chạm vào sau gáy của Tạ Tranh, mà ngược lại, hàm răng của Tạ Tranh mới là lợi hại vô cùng. Bình thường anh đã hay cắn người, hôm nay lại càng không biết nhẹ nặng, trên người cậu có không ít vết cắn sâu đáng sợ.
Cậu lục tung mọi thứ, cuối cùng cũng tìm thấy thuốc ức chế trong ngăn kẹp của túi Tạ Tranh. Cậu tiêm cho Tạ Tranh xong xuôi, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Khi kéo khóa túi lại, Lộ Lộc nhìn thấy chiếc cà vạt trong túi Tạ Tranh. Chiếc cà vạt kẻ sọc đỏ sẫm, Lộ Lộc suy nghĩ một lát, để lại một tờ giấy nhắn cho Tạ Tranh, rồi xách chiếc cà vạt đó ra, bỏ vào cặp sách của mình.
Hôm nay cậu còn có lớp, sau khi gọi bữa sáng cho Tạ Tranh thì vội vàng rời đi.
Sau khi Tống Thanh Viễn đi, lớp điêu khắc đều do giáo viên rảnh trong khoa đến dạy thay. Tác phẩm Thần Vệ Nữ cụt tay bằng xương của Lộ Lộc đã dựng được hình thù ban đầu, cao hơn Lộ Lộc cả một cái đầu, chỉ nhìn kích thước thôi đã có cảm giác áp lực.
Lộ Lộc chụp một bức ảnh gửi cho Tống Thanh Viễn, suy nghĩ một hồi, lại gửi một bức cho Tạ Tranh.
[Tạ]: .
[Tạ]: Cái quái gì thế?
[Deer]: Thần Vệ Nữ
[Tạ]: Nhìn không hiểu, tôi thích.
Dừng một lát, Lộ Lộc lại nhận được tin nhắn từ Tạ Tranh.
[Tạ]: Thằng nhóc thối, cà vạt của tôi.
Lộ Lộc không nhịn được bật cười.
Tạ Tranh cũng không thực sự muốn so đo chuyện chiếc cà vạt với Lộ Lộc. Anh nhếch mép gửi tin nhắn cho Lộ Lộc: Con mẹ nó, sáng nay em hăng quá rồi đấy, có uống thuốc không?
[Tạ]: Lần sau không tha cho em đâu.
Tất nhiên, chuyện này không thể đổ hết lỗi cho Lộ Lộc được. Tạ Tranh vẫn nhớ lúc đó mình ôm cổ Lộ Lộc, dù đau đến mức toàn thân tê dại, nhưng vẫn không ngừng bảo cậu hãy mạnh hơn nữa, rồi ngay sau đó, một cảm giác như có thứ gì đó bị cạy mở truyền đến từ sâu bên trong cơ thể, vừa ê ẩm vừa tê dại, khiến linh hồn cũng phải run rẩy theo.
Chỉ cần hồi tưởng lại, Tạ Tranh đã cảm thấy eo lại bắt đầu mềm nhũn. Anh liếm răng của mình, nhìn thấy Lộ Lộc hỏi: Lần sau khi nào gặp nhau? Chú Tạ.
[Tạ]: Nói sau đi, dạo này bận.
Tạ Tranh nói bận, là thực sự bận. Mấy lần Lộ Lộc gửi tin nhắn, Tạ Tranh đều phải qua ngày hôm sau mới trả lời.
Thế nên, kỳ nghỉ lễ 1/5, và cả lễ kỷ niệm thành lập trường sau đó, Lộ Lộc đều không thể mời Tạ Tranh thành công.
Sau hơn mười ngày không gặp Tạ Tranh, Lộ Lộc còn có thêm một sở thích mới – ngoài việc đi học và đi làm thêm như thường lệ, Lộ Lộc còn có thêm một niềm vui khác, đó là tìm kiếm Tạ Tranh, người mà cậu có thể tình cờ gặp được giữa đám đông.
Chỉ là, ngay cả những sinh viên cùng trường sống trong cùng một ký túc xá, cũng có thể vì nhiều lý do mà vài tháng không gặp mặt nhau.
Huống chi Tạ Tranh lại chỉ sống gần trường, muốn tình cờ gặp thực sự rất khó. Chỉ cần một trong hai người không chủ động đề nghị gặp mặt, xác suất gặp nhau gần như bằng không.
Vừa bước sang tháng Năm, nhiệt độ đột ngột tăng cao, mặt trời tỏa hơi nóng như muốn nướng chín người.
Hôm nay là cuối tuần, Lộ Lộc không có ca làm, hẹn vài người bạn cùng lớp đi trung tâm thương mại để mua vài bộ đồ hè.
Những người đi cùng có cả Alpha, Beta, Omega. Bình thường mọi người là bạn học thân thiết, cũng không có ý thức về giới tính gì cả, chen chúc nhau cùng nhau xem quần áo cho đối phương.
Lộ Lộc chọn hai chiếc áo phông đi thử, bước ra khỏi phòng thay đồ thì thấy bên ngoài chỉ còn lại một người.
Là một bạn nam Omega học thiết kế đồ họa, dáng người nhỏ nhắn. Nhìn thấy cậu, cậu bạn đưa thứ trên tay cho Lộ Lộc: “Cái này cũng khá hợp với cậu, cậu có muốn thử không?”
“Cảm ơn nhé.”
Lộ Lộc đưa tay ra nhận, nhưng cậu bạn lại không buông tay ngay lập tức.
Lộ Lộc nghe cậu bạn hỏi mình: “Lần sau chúng ta đi chơi riêng được không? Cậu cũng độc thân mà, phải không?”
Lộ Lộc sững sờ, rồi cười: “…Tôi đã có người trong lòng rồi.”
Cậu bạn mím môi, Lộ Lộc buông tay ra: “Xin lỗi nhé.”
Chuyện này coi như một tình tiết nhỏ, nhanh chóng được bỏ qua. Khi những người bạn khác đi ra, không ai phát hiện ra điều gì bất thường.
Sau đó mọi người lại rủ nhau đi ăn suất ăn combo của một tiệm thức ăn nhanh. Lộ Lộc đi phía cuối cùng, điện thoại đột nhiên nhận được tin nhắn.
[Tạ]: [Chuyển khoản 0.5 nhân dân tệ]
[Deer]: Sao vậy ạ?
[Tạ]: [Chuyển khoản 0.5 nhân dân tệ]
[Deer]: Chú Tạ?
[Tạ]: [Chuyển khoản 0.5 nhân dân tệ]
Lộ Lộc: …
Chuyện gì thế này? Để trêu chọc cậu à?
Nhìn số tiền lớn 1.5 nhân dân tệ mà Tạ Tranh chuyển cho mình, Lộ Lộc vừa cảm thấy kỳ lạ vừa muốn cười, đang định gửi một biểu tượng cảm xúc cho Tạ Tranh, thì cổ áo sau lưng đột nhiên bị một lực mạnh túm lại.
Lộ Lộc bất ngờ, lảo đảo một cái, nhưng lại dựa vào vai của một người.
Lộ Lộc quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của Tạ Tranh đang ngậm thuốc lá.
Gần nửa tháng không gặp mặt, Tạ Tranh vẫn giữ nguyên vẻ sắc lạnh đó, chiếc áo sơ mi đen bị cơ bắp bó sát căng phồng, cổ áo mở ba cúc, để lộ hình xăm ẩn ẩn hiện hiện.
“Lâu rồi không gặp, bảo bối, có nhớ chồng không?” Tạ Tranh híp mắt, cười như không cười thổi một luồng khói vào mặt Lộ Lộc, rồi cắn mạnh vào môi cậu trong làn khói đó.
Lộ Lộc ngây người nhìn Tạ Tranh, cảm giác đau rát trên môi khiến cậu tỉnh táo trở lại.
“Chú Tạ,” Hai mắt Lộ Lộc sáng long lanh: “Sao lại ở đây?”
Nụ cười trên mặt Tạ Tranh rất lớn, nhưng cũng rất lạnh: “Không ở đây, sao xem được cảnh em và người khác liếc mắt đưa tình?”
Lộ Lộc lại sững người, rồi ngay lập tức phản ứng ra có lẽ Tạ Tranh đã nhìn thấy cảnh cậu nói chuyện với bạn học khi nãy.
“Không có liếc mắt đưa tình.” Lộ Lộc giải thích: “Cháu đã từ chối rồi.”
“Ông đây đã thấy không khí lúc đó không đúng, hóa ra là tỏ tình thật đấy à? Em từ chối rồi?”
“Vâng.”
Đến lúc này, Lộ Lộc mới nhớ ra mình hoàn toàn quên mất việc để ý đến phản ứng của các bạn cùng lớp. Cậu vội vàng ngước mắt lên nhìn, mới nhận ra Tạ Tranh đã kéo cậu vào một con hẻm nhỏ phía sau. Nơi này dường như tách biệt với đường lớn, không ai sẽ chú ý đến góc khuất thiếu ánh sáng này.
Tạ Tranh ấn Lộ Lộc vào tường, tay chuyển từ túm cổ sau sang túm cổ trước áo của cậu. Anh dùng ngón cái miết vào xương quai xanh của Lộ Lộc, giọng điệu vô cùng kỳ quái: “Sao chú lại không tin nhỉ? Một Omega nhỏ nhắn mềm mại như thế nhìn em, em nói từ chối là từ chối sao?”
Tạ Tranh nên tin tưởng cậu, Lộ Lộc đột nhiên cảm thấy bực mình.
Tạ Tranh hỏi cậu: “Em nói với nó thế nào?”
Lộ Lộc mím môi, trả lời thật: “Cháu nói cháu có người trong lòng rồi.”
Tạ Tranh nhướng mày, vẻ mặt đột nhiên chuyển từ u ám sang tươi sáng. Anh cuối cùng cũng buông tay đang túm cổ áo Lộ Lộc ra, chuyển sang vỗ vỗ mặt cậu: “Rất tốt. Lần sau cũng nói như vậy.”
Lần sau.
Lộ Lộc cũng cười, cậu hỏi Tạ Tranh: “Hôm nay chú Tạ đến đây làm gì thế ạ?”
Con phố này có không ít trung tâm thương mại, nhưng hầu hết là những nơi sinh viên thích đến, toàn liên kết với hoạt hình anime hoặc minh tinh, không mấy phù hợp với Tạ Tranh.
“Lái xe đi ngang qua, vừa lúc nhìn thấy em.”
Tạ Tranh lùi lại một bước, nghiêng đầu đánh giá Lộ Lộc, rồi tặc lưỡi một tiếng: “Mặc cái thứ chó má gì thế này, từ đầu đến chân em mặc cộng lại được hơn hai trăm tệ không? Nói với bạn của em, bảo là em có việc phải về trước, tôi đưa em đi mua vài thứ tốt.”
**
Nhật ký Tạ Tranh
[Mười ba năm trước]
Đổi một giáo viên chủ nhiệm mới
Ba ngày tìm tôi nói chuyện năm lần
Thích nói chuyện thế sao không đi tìm người mà nói chuyện yêu đương
Thật phiền