Chương 22

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối cùng thì hai người vẫn không thể làm gì được. Lộ Lộc cảnh giác Tạ Tranh như canh chừng sói, còn Tạ Tranh nhìn cậu ôm chặt ngực, cảm thấy mình như đang ép buộc một người lương thiện làm điều không muốn, đành bất lực từ bỏ.
Căn hộ của Tạ Tranh có rất nhiều phòng, nhưng vì bình thường chẳng có ai ghé thăm nên anh cũng không dọn dẹp thường xuyên. Cuối cùng, giống như lần trước ở khách sạn, hai người lại cùng ngủ trên một chiếc giường lớn.
Tạ Tranh vốn không thích tiếp xúc cơ thể với người khác, nhưng Lộ Lộc lại có tư thế ngủ rất ngoan, cũng không hề ngáy hay gây ồn ào, vì vậy anh không phản đối việc ngủ chung với cậu.
Căn hộ của anh được trang trí theo bản thiết kế do chính anh lựa chọn, mấy người trợ lý thay phiên nhau giám sát, cuối cùng tạo nên một không gian vô cùng xa hoa.
Lúc nãy Lộ Lộc chưa kịp ngắm nghía, giờ đi dạo một vòng, vẻ mặt cậu lộ rõ sự thán phục.
“Chú Tạ,” Lộ Lộc nói, “chú giỏi thật đấy.”
Anh đã tắm xong, đang tựa vào đầu giường trả lời tin nhắn. Nghe Lộ Lộc nói vậy, Tạ Tranh ngẩng đầu nhìn nam sinh một cái.
Nghĩ kỹ lại, Tạ Tranh đã lâu không được nghe những lời khen mộc mạc và thẳng thắn như thế. Nghe xong, tâm trạng anh bất giác tốt hơn nhiều, khẽ cười hai tiếng.
Trong lúc Lộ Lộc tắm, Tạ Tranh đã bắt đầu thấy buồn ngủ, anh dang tay chân nằm ngửa rồi ngủ thiếp đi.
Tiếng nước khe khẽ không biết đã ngừng từ lúc nào. Lộ Lộc bước ra khỏi phòng tắm, tắt đi chiếc đèn lớn sáng chói, vừa lau tóc vừa ngồi xổm bên giường, giúp Tạ Tranh đắp chăn.
Đắp chăn xong, tay Lộ Lộc vẫn chưa rời đi. Cậu do dự một chút, rồi đặt lòng bàn tay lên bụng dưới săn chắc của Tạ Tranh, nhẹ nhàng xoa xoa hai cái.
Tạ Tranh tỉnh giấc, "chậc" một tiếng rồi gạt tay cậu ra: “Không làm thì đừng có mà động tay động chân.”
Lộ Lộc cười, vừa xoa bụng Tạ Tranh vừa hỏi: “Sao chú lại bị đau dạ dày vậy? Có phải chú hay quên ăn không ạ?”
“Mẹ kiếp…” Tạ Tranh chửi thề: “Nửa đêm rồi, hoặc là làm tình với tôi, hoặc là ngoan ngoãn lên giường ngủ đi, bớt nói nhảm được không?”
Lộ Lộc không nói gì nữa.
Cậu vẫn ngồi xổm bên giường, nhìn khuôn mặt đẹp trai đầy khí chất của Tạ Tranh. Trong lồng ngực cậu, một cảm xúc nằm giữa sự thỏa mãn tột độ và sự trống rỗng mơ hồ cứ vương vấn mãi.
Chú có nhớ em không?
Em nhớ chú lắm.
Lộ Lộc cúi đầu, dùng môi chạm nhẹ lên đôi môi mỏng của Tạ Tranh, rồi cuối cùng tắt đèn và trèo lên giường.
Khi tỉnh dậy lần nữa, Lộ Lộc cảm thấy lúc này chắc đã là sáu bảy giờ sáng, nhưng trong phòng vẫn rất tối, chỉ nghe thấy tiếng mưa rơi trên cửa kính.
Cậu vệ sinh cá nhân sơ sài một chút, và gần như ngay khi cậu quay lại phòng ngủ, Tạ Tranh cũng đã tỉnh giấc.
Giấc ngủ này Tạ Tranh ngủ vô cùng thỏa mãn, có lẽ là do mùi bưởi trên người Lộ Lộc đã mê hoặc anh, khiến anh cứ mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ.
Anh đưa tay ra, dùng giọng điệu còn ngái ngủ gọi Lộ Lộc: “Lại đây.”
Lộ Lộc còn tưởng Tạ Tranh muốn cậu giúp lấy quần áo.
Cậu đi đến trước giường cúi người tìm kiếm, nhưng Tạ Tranh lại giơ tay lên, ngón cái hơi thô ráp đặt lên khóe mày Lộ Lộc, từ từ vuốt ve làn da mịn màng của alpha trẻ tuổi.
Để thuận tiện cho Tạ Tranh, Lộ Lộc nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay anh: “Ngoài trời mưa rồi.”
Ngón tay Tạ Tranh dịch xuống phía dưới, ngón cái lại đặt lên khóe môi Lộ Lộc.
Lộ Lộc hỏi: “Bữa sáng chú muốn ăn gì? Hay để cháu làm nhé? …Nhưng cháu nghĩ nhà chú có lẽ sẽ không có thức ăn gì đâu…”
Khi Lộ Lộc nói chuyện, cậu ngậm nhẹ đầu ngón tay Tạ Tranh một chút. Tạ Tranh cảm thấy ngón cái của mình bị làm ướt.
Tạ Tranh không trả lời, lười biếng hé miệng, thè đầu lưỡi về phía Lộ Lộc.
Lộ Lộc sững người, dường như ngạc nhiên khi Tạ Tranh ngay cả việc đòi hôn cũng đường đường chính chính như vậy.
Cậu ghé sát hôn chụt một cái lên miệng Tạ Tranh. Vừa định lùi lại, tay Tạ Tranh đã dùng lực ấn gáy cậu, làm sâu thêm nụ hôn này.
Cả hai người đều vừa ngủ dậy, thể lực chưa phục hồi. Không khí ẩm ướt cùng tiếng mưa càng khiến người ta trở nên lười biếng, ngay cả hành động cũng trở nên chậm chạp.
Tạ Tranh đắp một chiếc ga trải giường lên người, quỳ bò trên ban công. Lộ Lộc ôm anh từ phía sau, tốn chút sức lực mới tiến vào được, nhưng sau đó mọi động tác đều rất nhẹ nhàng.
Tạ Tranh khẽ rên hai tiếng, lại cảm thấy chậm rãi như vậy cũng khá thú vị.
Anh thở dốc một hơi, hỏi Lộ Lộc: “…Bảo bối, em tìm được việc làm chưa?”
“…Chưa ạ.” Giọng Lộ Lộc nghe có vẻ trầm hơn bình thường, pha chút giọng mũi. Cậu vừa thả chậm động tác, vừa trả lời: “Cửa hàng cháu xem hôm qua thực ra cháu thấy được rồi, nhưng bạn học cháu thấy quản lý không đáng tin, còn muốn xem chỗ khác nữa.”
“Các em cùng nhau tìm việc? Thiếu tiền sao?”
Tay Lộ Lộc nhẹ nhàng đặt lên bụng dưới Tạ Tranh, lòng bàn tay có thể cảm nhận rõ sự căng phồng của cơ bắp. Cậu suy nghĩ một chút, trả lời: “Các bạn ấy chủ yếu là vì muốn vui thôi.”
“Còn em? Vì muốn kiếm tiền sao?”
Lộ Lộc cúi đầu hôn nhẹ lên hình xăm màu mực trên vai Tạ Tranh, “Vâng” một tiếng.
“Các em—ưm—chết tiệt…”
Tạ Tranh đột nhiên co rút bụng dưới, cong người. Đợi cơn tê dại đó qua đi, anh mới tiếp tục nói: “…Phù, các em tổng cộng có bao nhiêu người? Đến công ty tôi làm một hai tháng đi.”
Động tác của Lộ Lộc khựng lại, đột nhiên vô cùng trẻ con ghé mặt sát vào mặt Tạ Tranh, giọng điệu vui mừng: “Thật sao ạ?”
“Mẹ kiếp… Em đừng có đột nhiên động đậy bừa bãi được không?” Tạ Tranh loạng choạng về phía trước một chút, trán suýt chạm vào cửa kính. Anh thậm chí còn nhìn thấy những người đi bộ vội vã ở dưới lầu.
Lộ Lộc thành khẩn xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi.” Rồi lại hỏi: “Thật sao chú Tạ?”
“Thật. Chỗ tôi đang thiếu người mà.”
Đây là một trong những nhược điểm của ngành công nghiệp mới nổi: những người có năng lực một chút đều muốn tự lập nhóm của riêng mình, không cam lòng bị người khác chèn ép; những người không có kinh nghiệm lại không biết cách gia nhập ngành, hoặc là vào vài ngày đã sợ hãi bỏ chạy; các nhóm dự án dưới quyền ngày nào cũng than khóc vì thiếu nhân lực. Vừa lúc, công ty đang cần một vài thực tập sinh trong sáng, biết nghe lời và chưa từng trải sự hiểm ác của xã hội.
Lộ Lộc quả nhiên vui mừng: “Không đúng chuyên ngành cũng không sao ạ? Vậy để cháu hỏi các bạn ấy.”
“Đến lúc đó em sẽ đi theo tôi. Làm thư ký riêng cho tôi… Em có biết thư ký riêng là gì không?” Tạ Tranh trêu chọc cậu bé: “Ông chủ muốn hôn thì em phải đưa lưỡi sang đây, ông chủ có nhu cầu thì em phải cởi quần…”
Tạ Tranh vốn chỉ nói đùa, nhưng trong đầu lại vô thức tưởng tượng ra cảnh Lộ Lộc bị mình sai khiến. Hơi thở anh đột nhiên trở nên nặng nề hơn, kéo theo cả hông cũng lắc lư vài cái.
Anh hít thở sâu, áp mặt vào cửa sổ lạnh băng để hạ nhiệt. Ngón tay anh ấn vào bệ cửa sổ đến trắng bệch vì dùng lực, nhưng hông lại lún xuống.
Cơ thể săn chắc trong ánh mưa trông rất quyến rũ, và cũng vô cùng ngoan ngoãn.
Hô hấp Lộ Lộc trở nên nặng nề hơn, cậu đột nhiên tăng lực, đổi lại là tiếng nguyền rủa nhỏ giọng của Tạ Tranh: “Mả mẹ mày…”
Lộ Lộc nhẹ nhàng hôn lên vai Tạ Tranh một cái.
Chú có nhớ em không?
Em nhớ chú lắm.
Chú có thích em không?
***
Trên đường đến công ty, Lộ Lộc kể lại lời Tạ Tranh cho các bạn học đi cùng.
Khi xuống xe, mấy người bạn học đã đợi sẵn dưới lầu.
Tổng cộng có ba người cùng Lộ Lộc đến Thần An, trong đó có Thôi Tùng Bách – người mà Tạ Tranh có chút ấn tượng, là bạn cùng phòng của Lộ Lộc. Hai người còn lại là một Beta và một Omega, tính cách trông đều ổn, vui vẻ thật thà.
Mấy cậu bé đều khá hưng phấn, vụng về và khoa trương bày tỏ sự cảm ơn với Tạ Tranh.
Tạ Tranh cười như không cười: “Không cần đâu.”
Đi làm công thì ai mà chẳng ghét ông chủ. Không biết khi kỳ nghỉ hè kết thúc, mấy cậu bé này có còn cảm kích anh như vậy không.
Tầng 14 và 15 trong tòa nhà là nơi làm việc của Tạ Tranh. Khi đi thang máy, Thôi Tùng Bách dùng khuỷu tay chọc Lộ Lộc: “Mày giỏi thật đấy, thằng này! Lợi hại!”
Bộ phận tài chính làm thủ tục đăng ký cho mấy cậu bé, sau đó phân công họ đến các dự án. Còn Lộ Lộc thì trực tiếp đến văn phòng Tạ Tranh, được trợ lý hướng dẫn xử lý một số công việc lặt vặt hàng ngày cho anh.
Suốt cả một ngày, Tạ Tranh liên tục họp hành, nổi cáu hai lần, còn hẹn gặp đối tác hợp tác một lần.
Tạ Tranh đã quen với công việc áp lực cao từ lâu, Lộ Lộc cũng theo kịp, truyền tin nhắn, xử lý email, ghi nhớ các bản ghi nhớ, không hề kém cạnh người trợ lý Tạ Tranh đã quen sử dụng.
Đến bữa tối, cuối cùng cũng rảnh rỗi, Tạ Tranh ấn thái dương nhắm mắt nghỉ ngơi vài phút. Vừa mở mắt ra, anh đã nhìn thấy Lộ Lộc ngồi ngay bên cạnh, cong mắt cười toe toét nhìn mình.
“Sao thế?”
Lộ Lộc ngập tràn sự vui vẻ: “Chú Tạ làm việc rất đẹp trai ạ.”
Tạ Tranh “chậc” một tiếng: “Chồng em luôn luôn rất đẹp trai mà.”
Nụ cười trên mặt Lộ Lộc lại mở rộng thêm một chút.
Trạng thái làm việc của Tạ Tranh hoàn toàn khác so với thường ngày, rất đẹp trai và uy phong. Nhân viên đều rất sợ Tạ Tranh, nhưng Lộ Lộc thì không, ngược lại còn cảm thấy vui vẻ.
Tạ Tranh có chút không chịu nổi nụ cười vừa ngoan ngoãn vừa tinh nghịch của Lộ Lộc, ngón tay anh ngoắc về phía cậu, rồi chỉ vào môi mình.
Lộ Lộc hiểu ý Tạ Tranh — “Ông chủ muốn hôn thì em phải đưa lưỡi sang đây.”
Cậu đi về phía ông chủ của mình, hai tay chống hai bên ghế văn phòng, cúi người hôn ông chủ.
Bàn tay mạnh mẽ của ông chủ ấn gáy cậu, nhưng đột nhiên lại kéo cổ áo cậu lùi lại một khoảng cách.
Lộ Lộc sững người, nhìn lại Tạ Tranh, thấy anh đang nhíu nhẹ lông mày.
“Lại đau dạ dày ạ?”
Tạ Tranh gật đầu một cái.
Lộ Lộc đưa tay xoa vòng quanh bụng Tạ Tranh vài cái: “Chắc là đói rồi? Cháu vừa dùng lò vi sóng hâm nóng một chút đồ ăn, chú có muốn ăn lót dạ trước không?”
Tạ Tranh không trả lời ngay, cứ im lặng khoảng nửa phút. Sau đó, lông mày anh giãn ra, sắc mặt cũng tốt hơn một chút. Lộ Lộc đoán là cơn đau đã qua.
Lộ Lộc nói: “Chú đã đi bệnh viện kiểm tra chưa? Có cần đi khám không ạ?”
Nói là đau dạ dày, nhưng lại giống như có thứ gì đó xoắn nội tạng lại, không quá đau, nhưng cũng không dễ chịu. Mỗi lần cơn đau chỉ kéo dài rất ngắn, cũng không đến mức ảnh hưởng đến cuộc sống. Cũng chính vì vậy, Tạ Tranh lười đến bệnh viện một chuyến, chỉ định đợi thêm hai ngày nữa kiểm tra sức khỏe thì tiện thể kiểm tra luôn.
Tạ Tranh lắc đầu, chưa kịp nói gì, chiếc điện thoại úp trên bàn đã vang lên.
Tạ Tranh cầm lên, nhìn thấy tên người gọi đến: Mạnh Hải Anh.
“Mẹ.”
“Cuối tuần rảnh không con? Ba con câu được rất nhiều cá ở đập nước.” Giọng Mạnh phu nhân nghe có vẻ hứng thú: “Mẹ định đến lúc đó mời đám người Tiểu Lý qua nếm thử tài nấu nướng của mẹ.”
Bà dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Cả Lão Từ nữa, mẹ đã hẹn với nhà bọn họ rồi, con phải về đấy nhé?”
Tạ Tranh hiểu ra, Mạnh Hải Anh đang muốn sắp xếp cho anh một buổi xem mắt nữa. Tâm trạng vốn còn thư thái của anh tụt dốc không phanh: “……”
Anh thản nhiên nói: “Đến lúc đó xem sao.”
“Đến lúc đó, là lúc nào? Vài tháng nữa là con ba mươi hai tuổi rồi. Con cứ như thế này làm sao mẹ yên tâm được? Hay là—”
Mạnh Hải Anh hỏi: “Con vẫn thích A à, Tạ Tranh?”
Tạ Tranh dừng lại một chút, cười: “Không có chuyện đó đâu.”
“Vậy thì tốt. Con đừng quên lúc đó con khó chịu đến mức nào. Mẹ nhìn mà cũng đau lòng.”
“Thôi, không nói nữa.”
Cúp điện thoại, dạ dày Tạ Tranh vừa dịu đi lại bắt đầu co thắt. Anh theo bản năng đưa tay sờ thuốc lá, lại nhìn thấy ánh mắt quan tâm của Lộ Lộc đang nhìn mình.
***
Nhật ký Tạ Tranh
[Mười hai năm trước]
Phân hóa thành alpha………… đau chết đi được
Nhặt được một chú chó con, tôi định gọi nó là Mễ Đoàn.