Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 34
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối hôm đó, Tạ Tranh xuất viện.
Mặc dù bảo mẫu là một người có kinh nghiệm phong phú và hiếm khi nghi ngờ quan điểm của khách hàng, nhưng bà vẫn bị quyết định “xuất viện ngay đêm nay” của Tạ Tranh làm cho sốc.
Ngày thứ hai sau sinh, đã muốn xuất viện.
Giường bệnh viện chẳng có vấn đề gì, điều kiện cũng không thiếu thốn gì, tại sao không nghỉ ngơi thêm vài ngày?
Sự lo lắng của bà hiện rõ trên khuôn mặt. Tạ Tranh liếc nhìn bà, nhếch khóe môi, không nói gì.
Anh thực sự không thích bộ đồ bệnh nhân màu xanh trắng này, nó luôn khiến anh nhớ đến mọi chuyện đã xảy ra trong căn phòng bệnh chật hẹp và tối tăm đó.
Lộ Lộc biết điều này, cậu đã biết từ ngày đầu tiên anh nhập viện, khi nhìn thấy bộ đồ bệnh nhân, nhưng alpha trẻ tuổi không nói gì, điều này khiến Tạ Tranh rất hài lòng.
Khi bước chân ra khỏi bệnh viện, rõ ràng vẫn là chạng vạng, nhưng trời đã tối hoàn toàn. Không khí có chút lạnh cắt da cắt thịt, vừa nhìn đã biết sắp có tuyết rơi.
Lão Điền đang đợi ở bãi đỗ xe, nhìn thấy Tạ Tích được bọc thành một cục lông xù trong vòng tay Lộ Lộc, rồi nhìn Lộ Lộc, vẻ mặt như có điều muốn nói nhưng rồi lại thôi.
Cuối cùng anh ta nhẹ giọng nói với Lộ Lộc: “Cậu bé. Đừng khó chịu. Tôi theo anh Tạ lâu như vậy, còn chưa thấy mặt mẹ của đứa bé là ai, anh ấy vẫn thích cậu nhất, cậu cứ yên tâm đi.”
Lão Điền còn tưởng Tạ Tranh lại có người khác bên ngoài, hoàn toàn không hề nghĩ đến đứa bé nhỏ này là do Tạ Tranh sinh ra, mặc dù Tạ Tranh không có ý định giấu giếm.
Lộ Lộc suy nghĩ, bây giờ cậu có hình tượng gì trong mắt Lão Điền? Một người tình bé nhỏ được cưng chiều, gần như có thể gọi là chính thất, nhưng lại bị Tạ Tranh vô tình phản bội?
Lộ Lộc nhịn đi nhịn lại, cuối cùng cắn môi không để mình bật cười thành tiếng.
Lại nghĩ, Tạ Tranh thích cậu nhất? Hóa ra Lão Điền nghĩ như vậy. Tốt quá, bởi vì cậu cũng thích Tạ Tranh nhất.
Hệ thống sưởi trong xe bật rất mạnh, Tạ Tích nheo mắt buồn ngủ, Lộ Lộc đặt thằng bé lên đùi mình, đặt bàn tay nhỏ của Tạ Tích vào lòng bàn tay mình: “Sao lại nhỏ thế này? Còn chưa bằng móng vuốt mèo nữa sao?”
Giọng Lộ Lộc tràn ngập một bầu không khí ấm áp. Tạ Tranh nheo mắt, bất chợt đưa tay, ấn vào khóe mắt Tạ Tích làm mặt quỷ.
Lộ Lộc: “…………”
Tạ Tranh vui vẻ: “Ha ha.”
Khi xuống xe, tuyết đã bắt đầu rơi. Từng bông tuyết lớn, chậm rãi rơi từ trên trời xuống.
Lộ Lộc đặt Tạ Tích đang say ngủ vào nôi, cúi đầu hôn lên má thằng bé, khi đứng thẳng dậy thì thấy Tạ Tranh đang nhìn mình, cậu liền áp sát lại, hôn lên mặt Tạ Tranh một cái.
Lộ Lộc chuẩn bị rời đi, Tạ Tranh bóp cằm cậu, từ từ ngậm lấy đôi môi Lộ Lộc, sau đó hé miệng, để đầu lưỡi Lộ Lộc tiến vào khoang miệng ấm áp của mình. Lưỡi của hai người từ từ cọ xát, mang một chút màu sắc ấm áp, giống như sự âu yếm lẫn nhau giữa những người yêu, nhưng không hề mang theo chút dục vọng nào.
Trong khoảnh khắc dịu dàng này, Tạ Tranh đã nghĩ, mình thực sự đã làm cha rồi sao? Cho cái cục nhỏ còn chưa lớn bằng con mèo này ư? Chậc, thật là thú vị.
Khoảng một tuần sau khi xuất viện, cơ thể Tạ Tranh về cơ bản đã hồi phục, cũng có thể bắt đầu tập gym nhẹ.
Hôm đó Tạ Tranh đến công ty để tham dự cuộc họp cuối cùng trước kỳ nghỉ của nhân viên. Khi ra khỏi công ty, anh mở lịch ra, nhìn chằm chằm một lúc lâu.
Anh vốn dĩ không định về nhà ăn Tết năm nay, nhưng ngày sinh của anh lại sớm hơn dự kiến gần một tuần, vừa kịp thời gian hồi phục trước Tết.
Tạ Tranh suy nghĩ một chút, mở WeChat, tìm đến chỗ đăng trạng thái.
Album ảnh của anh đủ thứ lộn xộn, xen lẫn trong các tài liệu báo cáo là vài tấm ảnh của Lộ Lộc và những em bé sơ sinh.
Tạ Tranh chọn lựa một lúc trong số những bức ảnh em bé sơ sinh đó, cuối cùng vẫn cảm thấy lần đầu ra mắt của con trai mình không thể quá tùy tiện. Anh tìm Lộ Lộc: Gửi cho tôi vài tấm ảnh của Tạ Tích.
Không lâu sau, Tạ Tranh nhận được một loạt ảnh “tấn công” từ Lộ Lộc.
So với những bức ảnh anh tiện tay chụp, những bức ảnh Lộ Lộc chụp quả thực đẹp hơn nhiều, không quá đỏ cũng không quá nhòe, em bé trong ảnh có đôi mắt cong cong rất đáng yêu.
Tạ Tranh đăng một trạng thái:
“Tạ Tích, chào con”
[Hình ảnh]
Vừa đăng lên khoảng mười mấy giây, điện thoại Tạ Tranh đã rung điên cuồng như một chiếc máy massage bị mất kiểm soát.
[Tống Thanh Viễn]: ???
[Tạ Lý]: … Vãi thật, con của anh á?? Từ đâu ra thế??? Mẹ đứa bé là ai????
[Tạ Lý]: … Em còn lừa anh đó là con riêng của em cơ mà
[Hồ Kỳ Chí]: Con trai của cậu đấy à? Chúc mừng thằng em nhé!
[Trợ lý số 1 có thể bị lãnh đạo sai khiến]: Anh Tạ, chúc mừng!
Tạ Tranh còn chưa kịp trả lời bất kỳ tin nhắn nào, đã nhận được điện thoại từ Mạnh Hải Anh.
Tạ Tranh nghe máy: “Alo.”
“Con… con còn cười được à?!” Giọng bà Mạnh nghe cao hơn bình thường cả một quãng: “Chuyện gì vậy?”
“Chuyện gì là chuyện gì?”
“Con đừng giả ngơ với mẹ.”
Tạ Tranh nhếch khóe môi: “Thì như mẹ thấy đó. Có con rồi.”
Bà Mạnh nghẹn lời, hồi lâu không nói nên lời.
Trong tiếng nền, Tạ Tiến Đức đang mách nước: “Bà hỏi nó mẹ của đứa bé là ai?”
Mạnh Hải Anh: “Mẹ đứa bé là ai? Chúng ta có quen biết không? Là yêu đương bình thường hay con bị người ta bỏ thuốc mê?”
Tạ Tranh cười: “Mẹ, mẹ tưởng phim truyền hình à? Lại còn chuyện bị bỏ thuốc mê nữa chứ.”
Mạnh Hải Anh: “Vậy là tình yêu song phương? Hai đứa đã đăng ký kết hôn chưa? Khi nào đưa về nhà mẹ xem.”
Tạ Tranh cười một tiếng.
Mạnh Hải Anh: “…Không có danh phận? Con không cho omega của người ta danh phận à? Tạ Tranh?”
Lại nói: “Mẹ còn nói tại sao mấy hôm trước mẹ đến tìm con, thái độ của con lại kỳ lạ như thế? Con biết từ lúc đó rồi à? Còn giấu mẹ hả? Cái thằng nhóc thối này!”
Mạnh Hải Anh và Tạ Tiến Đức hỏi Tạ Tranh rất nhiều câu, anh thỉnh thoảng trả lời vài câu, có thể nghe ra sự phấn khích ẩn giấu trong giọng nói của cha mẹ.
Tạ Tranh cảm thấy mình giống như một học sinh đạt điểm tuyệt đối, được giáo viên khen ngợi vì rất hài lòng với bài kiểm tra anh đã nộp.
Nhưng thực tế là Tạ Tranh chưa bao giờ đạt điểm tuyệt đối kể từ năm lớp một tiểu học, tất cả giáo viên từng dạy anh đều đau đầu muốn chết đi được.
“Cười gì thế?” Giọng Mạnh Hải Anh vui vẻ: “Tết này con có về không? Hay là mẹ và cha con qua đó một chuyến, thăm cháu nội của mình.”
Tạ Tranh nói: “Ừm, về chứ.”
**
Chiều hai mươi tám Tết, Tạ Tranh thu dọn đồ đạc đơn giản, chuẩn bị về nhà.
Buổi tối, Lộ Lộc dỗ Tạ Tích ngủ xong, rón rén trèo lên giường.
Thực ra lúc này Tạ Tranh đã mơ màng ngủ rồi, nhưng ngửi thấy mùi hương trên người Lộ Lộc thì vẫn tỉnh giấc.
Lộ Lộc hiện tại đang bận chuẩn bị cho đồ án tốt nghiệp, Tạ Tranh đã dành riêng cho cậu một căn phòng để cậu loay hoay với đống đất sét, đặt giá vẽ và màu vẽ. Điều này cũng khiến mùi trên người Lộ Lộc hiện tại rất hỗn tạp, mùi sữa bột, mùi đất sét, mùi sơn dầu, và mùi pheromone hương bưởi nồng nặc. Những mùi này hòa quyện vào nhau, rất đậm, dù Lộ Lộc đã tắm rất lâu vẫn còn sót lại.
Lộ Lộc nằm bên cạnh Tạ Tranh: “Em chợt nhớ ra. Chú Tạ, chú có biết pha sữa bột không?”
Khoảng thời gian này luôn là Lộ Lộc và bảo mẫu chăm sóc Tạ Tích. Tạ Tranh thực sự chưa bao giờ pha sữa bột. Anh nhíu mày: “Bột protein thì đã pha rồi.”
Lộ Lộc: “…”
Cậu bật cười thành tiếng.
Giọng alpha trẻ tuổi cố ý hạ thấp, mang một chút khàn khàn, Tạ Tranh nghe thấy mà lòng ngứa ngáy, đưa tay kéo nhẹ tóc Lộ Lộc: “Lại đây.”
Lộ Lộc thuận theo lực tay Tạ Tranh mà áp sát lại. Tạ Tranh dùng sức giữ chặt sau gáy cậu, hôn cậu như một kẻ săn mồi đang xé xác con mồi.
Lộ Lộc có thể cảm nhận rõ ràng đây không còn là một nụ hôn đơn thuần. Cậu chống tay đỡ cơ thể mình lên một chút: “Không được.”
Dù cơ thể Tạ Tranh có tốt đến đâu, thì cũng mới chỉ chưa đầy nửa tháng sau sinh. Bác sĩ đã nghiêm cấm quan hệ trong vòng một tháng đầu.
Tạ Tranh lại vì nụ hôn với Lộ Lộc mà có cảm giác.
Dục vọng của anh luôn rất lớn, từ hai tháng trước khi sinh Tạ Tích là bọn họ đã bắt đầu kiêng cữ, đến nay đã hơn hai tháng, ngay cả tự an ủi cũng chưa từng, bây giờ nhìn Lộ Lộc giống như người đang khát cháy trong sa mạc nhìn thấy một vũng nước trong.
Anh vòng hai tay bế Lộ Lộc ngồi lên người mình, hôn khóe môi, vành tai, rồi nhẹ nhàng cắn nhẹ yết hầu của cậu.
“Bé nai ngoan, ông xã ơi,” Giọng Tạ Tranh cũng trở nên trầm khàn, dính dính: “Vậy thì đừng làm đến cùng. Hửm?”
“Không—”
“Đừng giả vờ nữa mà.” Tạ Tranh cười, thổi nhẹ một hơi vào tai cậu: “Em tưởng tôi không biết nửa đêm em sẽ mang áo của tôi vào nhà vệ sinh để tự an ủi đấy à?”
Lộ Lộc: “…”
Một người đàn ông dám đối diện thẳng thắn với dục vọng của mình, dáng vẻ cầu hoan giống như một con báo đốm đang lăn lộn thoải mái trên thảo nguyên xanh mướt. Lộ Lộc thực sự không chịu nổi dáng vẻ này của Tạ Tranh. Tiếng tim đập của cậu lớn đến mức gần như không nghe rõ tiếng của Tạ Tranh. Cậu cắn mạnh một cái vào xương quai xanh của Tạ Tranh, nghe thấy Tạ Tranh cười hỏi: “Bảo bối, em có biết không?”
“…” Lộ Lộc thở dốc không đều hỏi: “Biết gì ạ?”
“Bây giờ em có thể “gặm cắn” thoải mái trên người chú.” Tạ Tranh ấn Lộ Lộc vào hõm cổ của mình: “Nào, để lại cho tôi vài vết nữa, tôi sẽ mang về cho mẹ xem.”
Lộ Lộc cảm thấy mình sắp nổ tung đến nơi rồi.
Mồ hôi từ trán cậu rơi xuống, nhỏ giọt lên ngực Tạ Tranh đang lan rộng thành những vệt nước trắng, cậu hôn Tạ Tranh một cách vội vã, muốn để lại thêm nhiều dấu vết thuộc về mình trên người anh. Sau đó cậu cảm thấy Tạ Tranh ôm lấy đầu mình, phát ra thứ âm thanh rất trầm và khó nhịn đó.
Sau khi kết thúc, Tạ Tranh nhanh chóng đi tắm.
Khi lau tóc, Tạ Tranh đưa tay lau đi hơi nước trên gương.
Anh hồi phục rất tốt, eo vẫn thon gọn, chỉ là cơ bụng trông không còn rõ ràng như trước đây nữa. Không sao, điều này có thể bù đắp lại bằng cách tập luyện.
Trên làn da màu lúa mạch toàn là vết hôn cùng với vết cắn, điều này khiến Tạ Tranh trông có vẻ hoang dại.
Sáng sớm hôm sau, Tạ Tranh nhận được điện thoại của Mạnh Hải Anh: “Khi nào về đến? Buổi chiều à? Muốn ăn cái gì?”
Lộ Lộc và bảo mẫu đã gói ghém xong tất cả đồ đạc Tạ Tranh cần mang về nhà chuyến này, Tạ Tích cũng đã được bọc thành một cục bông ấm áp.
Tạ Tranh cúi đầu xuống, nhìn Tạ Tích từ trên xuống, nắm lấy tay chân ngắn ngủn của thằng bé mà “huấn luyện quân sự”: “Nghiêm. Nghỉ.”
Lộ Lộc nhịn cười.
Tạ Tranh nhướng mày nhìn thẳng vào cái cục nhỏ vẫn không có lông mày này một lúc lâu, bất chợt dùng một tay nhấc Tạ Tích lên không trung xoay một vòng, khiến Lộ Lộc và bảo mẫu đều giật mình sợ hãi, chỉ có Tạ Tích chớp chớp mắt, mắt cong cong lên, lộ ra một biểu cảm giống như đang cười.
“Không hổ là con trai của ông đây mà.” Tạ Tranh để Tạ Tích nằm sấp trên ngực mình: “Đi nào, về nhà gặp ông bà nội của con.”
Lộ Lộc cũng phải về nhà ăn Tết, Tạ Tranh liền bảo Lão Điền đưa cả Lộ Lộc theo, qua Hoài Lưu thì thả Lộ Lộc xuống.
Lộ Lộc quyến luyến nhìn Tạ Tích, cứ như là cảnh sinh ly tử biệt trong phim truyền hình vậy. Tạ Tranh cảm thấy buồn cười: “Đâu phải là không gặp lại được nữa đâu.”
“Trẻ con ngày nào cũng khác mà,” Lộ Lộc cũng cười: “Chú ơi, chú phải gửi ảnh bé con cho em mỗi ngày đấy nhé.”