44. Kỳ Mẫn Cảm Của Tạ Tranh

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Kỳ Mẫn Cảm Của Tạ Tranh

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bác sĩ Natalie đã gặp không ít trường hợp tự phệ. Tình trạng của Lộ Lộc, trong số các bệnh nhân ở giai đoạn bùng phát, không quá tồi tệ cũng không quá khả quan, nói chung là ở mức bình thường.
Việc tìm kiếm tuyến thể phù hợp và loại bỏ pheromone cần vài tháng chuẩn bị. Trước đó, Lộ Lộc chỉ cần uống thuốc đúng giờ và vẫn có thể sinh hoạt bình thường.
Rời bệnh viện đã là giữa buổi chiều. Lộ Lộc theo mùi hương tìm một quán ăn bình dân gần đó, rồi cùng Tạ Tranh và Lão Điền xì xụp ăn mì.
Các quán ăn gần bệnh viện thường đông bệnh nhân và người nhà, ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt.
Tạ Tranh nhận thấy mọi người tuy không quen biết nhau nhưng vẫn dễ dàng bắt chuyện—
“Bị bệnh gì thế?”
“Nằm viện mấy ngày rồi?”
“Khổ quá, khổ quá.”
“Haizz, ai cũng khó khăn cả, các vị cũng vất vả rồi.”
“Chúng ta là người nhà thì cứ cố gắng hết sức thôi.”
Sau một hồi trò chuyện, ánh mắt mọi người lại đổ dồn về bàn của Tạ Tranh.
Tạ Tranh vắt chân chữ ngũ, kẹp điếu thuốc chưa châm lửa, tay lướt điện thoại trả lời tin nhắn của trợ lý. Lộ Lộc thì ăn mì húp nước rất ngon lành, thế nên có người quay sang hỏi Lão Điền: “Ông anh đây sức khỏe thế nào?”
Lão Điền: “…………”
Anh ta lộ vẻ bất đắc dĩ, dùng những tiếng cảm thán để lảng tránh: “Ừm, ha ha! Haizz! Chuyện này thì…”
Tạ Tranh nhếch mép cười, Lộ Lộc húp nước mì xong cũng cười trộm: “Cảm ơn chú Điền nhé.”
Lão Điền trong lòng có chút khó chịu. Anh ta nói với Lộ Lộc: “Nhóc con, cậu cứ yên tâm, có anh Tạ ở đây thì cậu sẽ khỏi bệnh thôi. Bao nhiêu năm nay, những người đi theo anh ấy không ai là không thăng tiến cả, anh ấy giỏi lắm, vận may cũng rất tốt.”
Lộ Lộc gật đầu lia lịa.
Ăn xong, Lộ Lộc về nhà thăm bà nội, còn Tạ Tranh thì đến công ty ở khu vực này một chuyến.
Ngày hôm sau, Lão Điền đón Tạ Tranh trước, rồi sau đó mới đón Lộ Lộc.
Bà nội Lộ Lộc mang một đống đặc sản lên xe Tạ Tranh, nói: “Phiền cậu quá rồi, thầy Tạ.”
Tạ Tranh nhớ lại lần trước anh đưa Tạ Tích đến, bà cụ cũng nói y hệt, liên tục cảm ơn anh, bảo đã làm phiền anh chăm sóc Lộ Lộc. Bây giờ Tạ Tranh mới hiểu tại sao.
Tạ Tranh có thể thấy rõ vẻ mặt áy náy, bất lực nhưng cũng mãn nguyện đan xen của bà nội Lộ Lộc. Anh cười đáp: “Là việc nên làm thôi ạ.”
Bà cụ lại dặn dò: “Thầy Tạ, đừng vì chuyện của thằng bé mà lỡ dở việc của mình.”
Thế giới này không có ai thì vẫn quay, ai rời xa ai thì vẫn phải sống bình thường. Tạ Tranh đã hiểu rõ đạo lý này từ khi Mễ Đoàn qua đời, anh gật đầu tỏ ý đã biết.
Về đến nhà, trợ lý của Tạ Tranh gửi cho anh một tập tài liệu.
Tạ Tích đã một tuổi rưỡi, có thể bắt đầu đi học lớp nhà trẻ. Trợ lý đã đích thân dành mấy ngày tổng hợp các trường nhà trẻ nổi tiếng ở Thần An và Lâm Uyên, liệt kê ưu nhược điểm để Tạ Tranh tham khảo.
Tạ Tranh từ nhỏ đến lớn tuyệt đối là kiểu người không thích đi học, không thích học hành. Đối với Tạ Tích, anh vẫn giữ quan điểm của hai năm trước: cho ăn cho tiền, lớn lên đừng làm chuyện phạm pháp, dù có thất học cũng chẳng sao.
Nhưng Tạ Tích từ nhỏ đến lớn cơ bản chưa từng gặp người cùng tuổi. Bạn bè của bé ngoài thú nhồi bông thì là những chiếc ô tô biến hình nhỏ. Cho bé đi gặp gỡ bạn bè, tìm vài người cùng chơi cũng tốt.
Tạ Tranh vẫy tay gọi Lộ Lộc, trực tiếp đặt chiếc laptop vào lòng cậu: “Nghèo gì thì nghèo, không thể nghèo giáo dục được. Em xem cái nào tốt hơn?”
Lộ Lộc nói: “Em nghĩ điều quan trọng nhất là bé con thích.”
Nói vậy thôi, Lộ Lộc vẫn ôm laptop nghiên cứu đến gần nửa đêm.
Tạ Tranh đang ngủ thì nửa đêm đột nhiên cảm thấy người nóng ran, đó là dấu hiệu của kỳ mẫn cảm. Anh nheo mắt mò trong tủ tìm thuốc ức chế, tiêm một mũi vào bụng dưới.
Cơn đau khiến Tạ Tranh tỉnh táo hơn một chút. Ánh sáng lờ mờ bên cạnh làm mắt anh đau nhức, anh nheo mắt nhìn mới phát hiện Lộ Lộc vẫn còn đang xem laptop.
Tạ Tranh cầm điện thoại lên xem giờ: “… Ba rưỡi sáng rồi, em muốn phi thăng thành thần đấy à.”
“Sắp xong rồi, em nghiên cứu thêm chút nữa.”
Lộ Lộc còn cẩn thận làm một cuốn sổ ghi lại ưu nhược điểm, mỗi trường nhà trẻ một trang, kẻ một đường ở giữa trang giấy, bên trái là nhược điểm, bên phải là ưu điểm.
Tạ Tranh nhìn thấy có chút quen mắt, rồi nhớ ra lần trước mình cũng từng suy nghĩ có nên giữ lại cục nếp nhỏ trong bụng không bằng cách sắp xếp ưu nhược điểm như thế này.
Nhưng so với chữ viết của anh, chữ Lộ Lộc rõ ràng hơn một chút, ít nét nối, dễ đọc hơn.
Tạ Tranh cầm cuốn sổ xem qua loa rồi đặt sang bên cạnh, giọng điệu mạnh mẽ ra lệnh: “Ngủ.”
Lộ Lộc “ây” một tiếng, tắt laptop rồi chui vào chăn.
Tạ Tranh ngược lại lại tỉnh táo, anh lật qua lật lại mấy vòng như món thịt nướng Thổ Nhĩ Kỳ. Lộ Lộc hỏi: “Không ngủ được à?”
Tạ Tranh chưa kịp trả lời, Lộ Lộc đã chui từ chăn của mình sang, chui vào chăn bên phía Tạ Tranh, vòng tay ôm lấy anh, bao bọc anh.
Tạ Tranh: “… Nóng chết đi được.”
“Cũng được mà, nóng sao?” Lộ Lộc vùi đầu vào hõm cổ Tạ Tranh, cười thầm. Tạ Tranh cảm nhận pheromone hương bưởi phả vào da thịt mình.
Tạ Tranh đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Sau khi cấy ghép tuyến thể thì pheromone của em có đổi mùi không?”
Lộ Lộc: “Có thể chứ? Nhưng cũng có thể không đổi, biết đâu lại tìm được tuyến thể hương bưởi giống hệt thì sao? Hơn nữa bác sĩ Natalie chẳng đã nói rồi ư, nếu không tìm được tuyến thể phù hợp, cũng có thể dùng tuyến thể nhân tạo.”
Lộ Lộc nghĩ một lát: “Nếu em biến thành mùi dưa hấu, hình như cũng không tệ. Hoặc mùi gỗ tuyết tùng? Người ta chẳng bảo mùi gỗ tuyết tùng rất ngầu sao, giống như tổng tài bá đạo ấy.”
Tạ Tranh: “……. Đừng mơ mộng đẹp thế, cũng có thể là mùi đậu phụ thối.”
Lộ Lộc: “Ôi.”
Tạ Tranh: “Đần.”
“Em sao? Trong ấn tượng từ nhỏ đến lớn, hình như ngoại trừ chú Tạ ra thì không có ai nói em đần cả.”
Tạ Tranh: “Đó là vì ông đây có đôi mắt tinh tường.”
Lộ Lộc lại cười. Tạ Tranh nói: “Ông đây luôn thấy điểm cười của em rất kỳ lạ.”
“Hơi kỳ lạ à?” Lộ Lộc nói: “Em cảm thấy Tiểu Tích ở điểm này giống em đó. Lần trước em vẽ cho bé con một bông hoa trên giấy, bé chỉ vào đó cười mười phút liền.”
Tạ Tranh đánh giá rất sắc bén: “Đại Đần, Tiểu Đần.”
Lộ Lộc hỏi: “Chú Tạ, chú cảm thấy bé con lớn lên sẽ phân hóa thành cái gì?”
Tạ Tranh: “Thích cái gì thì là cái đó.”
Lộ Lộc lại cười, cậu dùng môi áp vào sau gáy Tạ Tranh, nhẹ nhàng cắn. Vị trí tuyến thể ngoài giống như của omega không hề tồn tại trên người anh.
“Đừng quyến rũ ông đây.” Tạ Tranh nói: “Kỳ mẫn cảm của ông đây sắp đến rồi, giày vò không xong đâu, ngày mai còn phải dậy sớm họp.”
Lời này không biết vì sao lại khiến Lộ Lộc càng hưng phấn hơn. Hơi thở của cậu nặng hơn một chút, răng cắn vào gáy Tạ Tranh cũng dùng lực mạnh hơn một chút.
Lộ Lộc không làm rách da gáy của Tạ Tranh, nhưng Tạ Tranh ngửi thấy mùi bưởi vô cùng nồng đậm và tươi mát. Pheromone chảy ra từ răng nanh Lộ Lộc, nhỏ xuống da thịt Tạ Tranh, rồi chảy dọc theo đường cong cổ anh xuống.
Giống như l*m t*nh qua điện thoại.
Lộ Lộc nói: “Chú Tạ, trước khi quen chú, em còn chưa tự giải quyết được mấy lần. Nhưng khi nằm cùng chú thì em luôn cảm thấy rất muốn làm chuyện đó.”
Đối với Tạ Tranh, không có cách k*ch th*ch t*nh d*c nào tốt hơn việc một alpha nói ra lời này. Tạ Tranh cảm thấy mũi thuốc ức chế vừa tiêm coi như vô ích rồi: “Thằng nhóc thối.”
Anh đưa tay mò đầu giường, sờ vào khoảng không, mới nhớ ra lúc về lại quên mua bao cao su. Nhưng lại sờ thấy viên thuốc tránh thai còn sót lại.
Tạ Tranh vòng tay ôm cổ Lộ Lộc, hôn cậu thật mạnh, học theo cách Lộ Lộc khi nãy, cũng tiết ra pheromone từ răng nanh, cố ý đưa vào miệng Lộ Lộc.
Lộ Lộc hừ hừ: “… Đắng quá.”
Tạ Tranh dùng đầu lưỡi l**m răng nanh của cậu. Lộ Lộc hiểu được ám chỉ của anh, rồi Tạ Tranh cảm nhận được pheromone dính đặc chảy từ đầu răng Lộ Lộc lên lưỡi anh, mùi bưởi nồng đậm đến mức nổ tung.
Nước miếng và pheromone trộn lẫn vào nhau, nuốt xuống cổ họng và bụng. Tạ Tranh bị phản ứng bài xích thiêu đốt khiến cho cả người co quắp lại, vừa đau vừa sướng. Anh không kìm được cầu xin, giống như người sắp chết đuối túm lấy cọng rơm, ôm lấy lưng Lộ Lộc: “Bé Nai ngoan… không được rồi… chú không được… cứu mạng… cứu mạng…………”
Lộ Lộc lại cảm thấy không sao cả.
Hoặc là bệnh tự phệ khiến cậu không quá nhạy cảm với sự bài xích của pheromone, hoặc là bản thân cậu không có phản ứng bài xích pheromone mạnh mẽ đến vậy, cậu cảm thấy cơn đau này vẫn nằm trong phạm vi mình có thể chịu đựng được.
Điều đốt cháy cậu không phải là cơn đau, mà là dáng vẻ * l**n t*nh m* của Tạ Tranh. Lòng h*m m**n chinh phục và chiếm hữu của alpha không thể kiềm chế được nữa. Cậu siết chặt cổ tay Tạ Tranh ấn lên đầu giường, cắn rách da gáy của Tạ Tranh, rồi bơm pheromone của mình vào đó.
Mùi hồ tiêu và mùi bưởi trộn lẫn vào nhau, vườn cây ăn quả của lão nông bị cháy rụi rất nặng. Lộ Lộc vô cùng thỏa mãn nghĩ, là của mình, là của mình, người này là của mình. Ít nhất là ngay lúc này.
**
Sáng hôm sau, Tạ Tranh dán băng cá nhân ở gáy rồi đi họp.
Giữa cà vạt đen và làn da màu lúa mạch, miếng băng cá nhân nhạt màu rất nổi bật. Nhưng không ai dám nói gì, hơn nữa cũng chẳng có gì để nói. Ai mà chẳng biết Tạ Tranh đã có con rồi, chỉ là hơi ngạc nhiên khi người kia lại dám để lại dấu hôn trên người Tạ Tranh, gan thật lớn đấy.
Sau khi họp xong, Tạ Tranh tan làm sớm. Hôm nay anh phải đưa Tạ Tích đi thăm quan thực tế mấy trường nhà trẻ đó. Ưu điểm nhược điểm gì đó, quan trọng nhất vẫn là Tạ Tích thích.
Tạ Tích mỗi lần ra ngoài đều rất vui, bò qua bò lại quanh Tạ Tranh ở ghế sau như một con sâu lớn, vừa bò vừa hát lẩm bẩm: “Hừ hừ hừ, hừ hừ hừ, ba ba, hừ hừ hừ, Shirley.”
Trợ lý đã gọi điện đặt lịch hẹn trước cho Tạ Tranh. Lão Điền lái xe chở cả nhà Tạ Tranh đi xem từng trường một.
Trường nhà trẻ thứ nhất có một sân chơi khổng lồ với đủ loại thiết bị giải trí, còn có mấy chục chiếc ô tô điện mà trẻ con có thể tự lái.
Trường thứ hai có phong cảnh đẹp như một khu vườn.
Trường thứ ba thực hiện giáo dục ba ngôn ngữ. Tạ Tranh vừa bước vào cửa đã nghe thấy một đứa trẻ lớn gần bằng Tạ Tích chào mình: “hello, how are you?”
Tạ Tranh: “…………” Tuyệt vời.
Lão Điền nhìn đầy kinh ngạc: “Thảo nào bảo một năm mấy chục vạn, đúng là đắt xắt ra miếng.”
Tạ Tranh nói: “Hồi nhỏ ông đây chỉ học lớp tiền mẫu giáo.”
Lão Điền cười hề hề: “Tôi còn chưa học lớp tiền cơ. Ngày đầu tiên đi học tiểu học, tôi còn không biết người đứng trên bục giảng nói mãi kia là cô giáo. Người ta nói, tôi đứng dậy đi ra ngoài, muốn về nhà.”
Tạ Tranh cười lớn.
Lão Điền lại nói: “Cậu nhóc gần bằng tuổi con gái nhà tôi, điều kiện của chúng nó tốt hơn thời chúng ta nhiều.”
Tạ Tranh: “……”
Lộ Lộc gần bằng tuổi con gái Lão Điền?
Anh đột nhiên cảm thấy rất có tội lỗi.
Lão Điền lại nói: “Con gái tôi đi học kiến trúc rồi, cũng muốn vào Cục Hai Cục Ba gì đó. Tôi nói với nó cậu nhóc được tuyển vào, con gái tôi ngưỡng mộ chết đi được. Anh, cậu nhóc cũng khá giỏi đấy, tiền đồ vô hạn—”
Lời Lão Điền đột nhiên dừng lại.
Nụ cười trên khóe miệng Tạ Tranh cũng khựng lại.
Hai người không nói gì suốt một lúc lâu. Lão Điền đưa tay bật đài phát một bài hát. Tạ Tranh hỏi Tạ Tích: “Những trường vừa xem, con thích cái nào nhất?”
Cậu bé ngại ngùng ôm cổ Tạ Tranh ậm ừ: “Đồ chơi, ba ba, muốn xe xe, hừ hừ.”
Hừ, ngây thơ.
Tạ Tranh bóp mặt Tạ Tích làm mặt xấu trêu cậu bé.