45. Lời hứa của Lộc Lộc

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Lời hứa của Lộc Lộc

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Việc Tạ Tích nhập học lại long trọng hơn nhiều so với tưởng tượng của Tạ Tranh một chút.
Bà Mạnh lì xì Tạ Tích một phong bao đỏ dày cộp, Tạ Lý còn chuẩn bị cho Tạ Tích một chiếc cặp sách.
Mở ra xem bên trong là đề thi thật của các năm. Tạ Lý còn dùng chữ viết như gà bới viết cho Tạ Tích một tấm thiệp chúc mừng: Còn khoảng 6000 ngày nữa là đến kỳ thi Đại học, cố lên nhé, Tiểu Tích.
Tạ Tranh: “…………”
Đúng là kiểu hài hước không màng đến cảm nhận của người khác.
Ngày Tạ Tích đến lớp nhà trẻ, Lộ Lộc đã đặc biệt xin nghỉ phép vài tiếng, mấy cô giáo còn đặc biệt làm một băng rôn: Chào mừng bạn nhỏ Tiểu Tích.
Tạ Tích đeo chiếc cặp sách gần như cao bằng cậu bé, lảo đảo đi vào.
Lộ Lộc cầm điện thoại quay video cho Tạ Tích, hạ giọng nói với Tạ Tranh: “Bé con không khóc luôn, giỏi quá đi. Ngoan quá.”
Trước khi đi vào, cô giáo đã ngồi xổm xuống nói gì đó với Tạ Tích, Tạ Tích liền quay người lại, với vẻ mặt đáng thương vẫy tay về phía Tạ Tranh.
Lộ Lộc cũng cười tủm tỉm vẫy tay với cậu bé.
Đợi không còn nhìn thấy bóng dáng Tạ Tích nữa, Lộ Lộc từ từ xoay camera điện thoại về phía Tạ Tranh.
Tạ Tranh có thể thấy đôi mắt cười tủm tỉm của Lộ Lộc sau điện thoại. Anh khinh thường “chậc” một tiếng: “… Không muốn nhìn em.”
Hôm qua Lộ Lộc ở ký túc xá công ty cấp, giờ này chạy đến đưa Tạ Tích, lát nữa còn phải quay về làm việc tiếp. Theo lời của cậu nói, mấy ngày này phải chạy đến hiện trường khảo sát đo đạc, đang mặc một chiếc áo phông màu xám xịt không biết lôi từ đâu ra, trên quần ngoài có vết sơn và cả lỗ thủng, giày dính đầy đất, nếu không nhờ khuôn mặt ưa nhìn, Tạ Tranh lười nói chuyện với cậu.
Lộ Lộc cười: “Không thể mặc đồ đẹp đi làm được, xa xỉ quá.”
Tạ Tranh bị cậu khiến anh ngứa mắt.
Lộ Lộc kéo gấu áo của mình: “Thực ra mảng màu này cũng khá đẹp, chú Tạ chú có thấy rất giống một khuôn mặt bà cụ đang nghiêng…”
Nói được nửa câu, Lộ Lộc đột nhiên ôm chặt lấy cánh tay trái, sắc mặt lập tức trắng bệch, trán lập tức lấm tấm mồ hôi.
Tạ Tranh đưa tay đỡ cậu, Lộ Lộc lắc đầu từ chối, từ từ ngồi xổm xuống đất, vùi đầu vào đầu gối.
Tạ Tranh thấy tay trái Lộ Lộc run rẩy dữ dội, khiến cả cơ thể cũng run rẩy theo, có người đi qua nhìn về phía Lộ Lộc, nhìn chưa đủ, còn rướn người hỏi: “Sao thế?”
Tạ Tranh bước tới một bước, chắn trước Lộ Lộc, cười hỏi, ánh mắt đầy vẻ hung hăng: “Thích xem chuyện vui đến thế à?”
Người kia mặt biến sắc, lập tức bước nhanh đi.
Mất gần mười phút Lộ Lộc mới ổn định lại, cậu chống tay vào đầu gối đứng dậy, Tạ Tranh nói: “Đi thôi, để Lão Điền đưa em đi làm.”
Lên xe rồi Lộ Lộc nghỉ ngơi một lát, mở video vừa quay trong điện thoại cho Tạ Tranh xem, cậu liên tục dùng hai ngón tay phóng to, phóng to, phóng to rồi lại phóng to Tạ Tích: “Nhìn cái mặt bé con này xem, sao mà đáng yêu thế, trời ơi, sao đôi mắt lại giống chú thế, chú Tạ.”
Tạ Tranh: “Nói nhảm. Nếu mà giống Lão Điền thì còn coi ra thể thống gì.”
Lão Điền: “….”
Anh ta im lặng nâng vách ngăn lên.
Động tác quen thuộc.
Khi Lộ Lộc còn đi học, nơi ở gần căn hộ của Tạ Tranh bên này, đôi khi Tạ Tranh đi qua còn đón cậu, bây giờ hai người đi làm hoàn toàn ngược hướng, đi về mất hai, ba tiếng, đó là còn trong trường hợp không kẹt xe.
Vách ngăn vừa nâng lên, Tạ Tranh liền nhớ đến những nụ hôn nồng nhiệt mà anh và Lộ Lộc từng trao nhau trên xe trước đây.
Nhưng lúc đó Lộ Lộc vẫn khỏe mạnh, còn có sức lực để đi làm thêm, Tạ Tranh còn nhớ sau này, ngoài club “One Cup” ra, Lộ Lộc còn làm học việc ở một tiệm hoa, sau khi cắm hoa thì chụp ảnh cho anh xem, một bó lớn đẹp đẽ, tiệm hoa còn có thêm nhiều khách quen tìm đến, tất cả đều nhờ vào tay nghề của Lộ Lộc.
Lộ Lộc chắc cũng nhớ đến chuyện tương tự, cậu liếc nhìn đôi môi mỏng của Tạ Tranh, nghiêng người sang hôn anh.
Tạ Tranh vừa hôn vừa suy nghĩ, chẳng phải Lộ Lộc vừa đau xong sao? Thằng nhóc này thích nghi cũng thật nhanh đấy, mới chỉ mấy phút mà đã có tâm trạng hôn hít rồi.
Lộ Lộc hôn rất say mê, nhưng có lẽ vì không có nhiều sức lực, động tác môi lưỡi cũng nhẹ nhàng hơn bình thường, trong khoang xe yên tĩnh có tiếng nước khe khẽ gần như không nghe thấy.
Tạ Tranh đưa tay ấn vào gáy Lộ Lộc, mấy sợi tóc ngắn chạm vào hơi cứng, Tạ Tranh nắm lấy phần tóc mái lòa xòa trước trán Lộ Lộc, kéo cậu lùi lại một chút, hỏi: “Sao lại cắt tóc rồi?”
“À,” Lộ Lộc nói: “… Dài quá, khó chăm sóc.”
Tạ Tranh nhướng mày nhìn Lộ Lộc.
Ánh mắt anh mang theo chút ý cười, giống như kiểu cười của người lớn trong nhà khi biết bạn đang nói dối rồi lộ ra vẻ “để tôi xem em bịa chuyện thế nào”.
Lộ Lộc liền nói: “… Thôi được rồi, thực ra là sau lần ngã hôm đó, em cảm thấy tóc cứ lòa xòa trước mặt hoài.”
“Nhưng khi phẫu thuật có cần phải cắt tóc ngắn đến thế không ạ?” Lộ Lộc cười: “Chú có ghét em khi em bị hói đầu không, chú Tạ?”
Tạ Tranh nhếch môi: “Không.”
Lộ Lộc nhìn lên trần xe, giống như đang tưởng tượng ra dáng vẻ mình bị cạo trọc đầu, rồi rùng mình một cái.
“Không sao đâu,” Tạ Tranh châm một điếu thuốc, an ủi cậu: “Đầu em tròn, mặt cũng đẹp, không có tóc chắc cũng không xấu đâu. Thật sự không được thì mua hai bộ tóc giả, đội tạm cho đến khi tóc mọc lại.”
Lộ Lộc: “Ừm.”
Hai người im lặng vài giây, Lộ Lộc lại xích lại gần, đưa điện thoại cho Tạ Tranh xem ảnh Tạ Tích mà cậu đã chụp: “Trẻ con lớn nhanh quá phải không? Đúng là mỗi ngày mỗi khác. Cao hơn so với nửa tháng trước nhiều lắm.”
Tạ Tranh: “Thật à?”
Anh thực sự không cảm nhận được.
Lộ Lộc liền bắt đầu lật xem album ảnh của mình.
Điện thoại của Tạ Tranh chỉ có vài chục tấm ảnh, ảnh chụp màn hình báo cáo công ty, ảnh hiện trường mẫu mã sản phẩm mà bên A bên B gửi đến, lác đác một hai tấm Lộ Lộc, phần lớn là Tạ Tích.
Như thế Tạ Tranh đã thấy lộn xộn rồi, album ảnh của Lộ Lộc, Tạ Tranh càng không thể xem kỹ, ảnh gì cũng có, cả chuyện cười cũng phải chụp màn hình nhét vào album, hoa cỏ mèo chó giống nhau y hệt cậu cũng chụp đến hai mươi tấm liên tiếp, xen kẽ là vô số ảnh Tạ Tích, và cả ảnh anh không biết được chụp từ lúc nào.
Lộ Lộc lật ra dáng vẻ của Tạ Tích nửa tháng trước: “Xem đi, đúng là khác rồi.”
Tạ Tranh gật đầu định nói gì đó, điện thoại trong túi quần Tạ Tranh rung lên.
Lấy ra xem là cuộc gọi của Tống Thanh Viễn.
Tạ Tranh: “Alo.”
Phía Tống Thanh Viễn rất ồn ào, anh ta hỏi: “Tạ Tranh, cậu đang ở đâu thế? Có rảnh không? Cậu đoán xem hôm nay tôi gặp ai?”
“Thầy Tôn.”
“… Đoán chuẩn thế?”
Thầy Tôn là chủ nhiệm lớp đại học của hai người, một ông lão rất hiền lành, thậm chí còn giống cha của Tạ Tranh hơn cả Tạ Tiến Đức, ngày nào cũng hay cằn nhằn Tạ Tranh, và quan hệ rất tốt với những người cùng ký túc xá với Tạ Tranh. Gần đây Đại học Y có lễ kỷ niệm thành lập trường, trước đó rất nhiều giáo sư đã nghỉ hưu đều đến, Lộ Lộc từng nói với Tạ Tranh, nên câu hỏi này căn bản không khó.
“Còn thấy cả cậu người mẫu nhỏ từng theo đuổi cậu nữa. Đang ăn cơm ở phòng bên cạnh.” Tống Thanh Viễn nói: “Cậu ta còn nhớ tôi, hỏi thăm anh rất lâu. Nói anh là alpha ngầu nhất cậu ta từng gặp, tôi nói cậu có con rồi, cậu ta còn khóc, khóc thảm lắm luôn.”
Tạ Tranh: “…………”
Anh không hứng thú “ồ” lên một tiếng.
“Thầy Tôn còn nhờ tôi nhắn lời với cậu.” Tống Thanh Viễn: “Bảo cậu rảnh thì về thăm thầy.”
Tạ Tranh lại “ồ” một tiếng.
Trong số bạn học cũ Tạ Tranh chỉ còn liên lạc với Tống Thanh Viễn, hai người quả thật là bạn tốt, thỉnh thoảng nhắn tin trên WeChat, gọi điện thoại một lần, tình bạn duy trì cũng không hề khó khăn.
Tạ Tranh hàn huyên với anh ta thêm vài câu, Tống Thanh Viễn đột nhiên nói: “Tạ Tranh, xin lỗi nhé, anh em đi yêu đương đây.”
Giọng điệu vô cùng vui vẻ, lúc này Tạ Tranh mới hiểu ra vì sao Tống Thanh Viễn lại gọi điện cho mình. Hóa ra là để khoe khoang chuyện tình yêu.
Tạ Tranh: “….”
Tạ Tranh hỏi: “Cậu cũng… cậu ở dưới à?”
Tống Thanh Viễn: “Khụ, không phải.”
Tạ Tranh cố nhịn không hỏi Tống Thanh Viễn rằng nếu anh ta liệt dương thì phải làm sao.
Anh chúc mừng Tống Thanh Viễn, cúp điện thoại, quay đầu lại thấy Lộ Lộc đang chống cằm ngồi nhìn anh.
Tạ Tranh: “Sao thế?”
Lộ Lộc hỏi: “Chú, trước đây còn có người mẫu thích chú à?”
“Ừm,” Tạ Tranh: “Nhưng em cũng biết tôi không có hứng thú với omega.”
Nói thật, anh còn không nhớ người đó trông như thế nào.
Lộ Lộc rúc người xuống thấp hơn một chút: “Có thể vẫn như trước được không ạ?”
Tạ Tranh nhất thời không phản ứng kịp: “Như trước là như thế nào?”
Đôi mắt màu nhạt của Lộ Lộc nhìn thẳng vào Tạ Tranh, nhẹ giọng nói: “Chính là không có người nào khác. Lần này không phải hai năm, chỉ cần đến trước khi em phẫu thuật là được.”
Tạ Tranh: “…”
Phản ứng đầu tiên của anh cũng giống như hai năm trước, là cảm thấy Lộ Lộc muốn kết thúc mối quan hệ với mình sau khi phẫu thuật.
Nhưng ngay lập tức, Tạ Tranh nhận ra, Lộ Lộc nói như vậy có thể là vì cậu sợ mình không qua khỏi cuộc phẫu thuật.
Tạ Tranh bắt đầu bực bội. Anh vuốt tóc mái trên trán: “Sau này rồi hãy nói.”
“Đừng sau này rồi hãy nói mà.” Lộ Lộc cụp hàng mi mỏng xuống: “Hứa với em đi, chú Tạ. Đừng nói chuyện với những người khác thích chú, đừng cười với những người khác thích chú, không được trêu chọc người khác, không được cảm thấy alpha khác đẹp trai khi tóc của em rụng hết rồi. Hứa với em đi, nếu không em sẽ chết ngay bây giờ mất.”
Tạ Tranh chưa từng nghe Lộ Lộc nói với giọng điệu tự hủy hoại bản thân như vậy, không hiểu sao trái tim anh cứ như bị ai đó bóp nghẹt.
Hai người nhìn nhau chằm chằm một lúc lâu, ánh mắt Lộ Lộc rất khẩn thiết, mang theo chút bất lực và nỗi buồn. Tạ Tranh bắt chéo chân, đưa tay xoa đầu Lộ Lộc.
Anh nói: “Chồng của em còn chưa đến mức thấy ai cũng bổ nhào vào đâu.”
Lộ Lộc cảm thấy trái tim đang co thắt lại như một cục của mình được câu nói này của Tạ Tranh làm cho giãn ra trở lại, cuối cùng cậu cũng có thể hít thở bình thường trở lại.
“Nếu thất bại.” Lộ Lộc lại nói: “Thì lời hứa này coi như vô hiệu.”
Tạ Tranh: “…………”
Anh nhìn Lộ Lộc với vẻ mặt u ám.
Lộ Lộc từ trước đến nay không sợ Tạ Tranh tức giận. Nhưng lúc này lại bị Tạ Tranh nhìn đến mức da đầu tê dại. Vì lần này cơn giận của Tạ Tranh là do cậu tự mình châm ngòi, lại còn động đến chủ đề nhạy cảm nhất đối với Tạ Tranh.
Nhưng dù sao cũng phải nói, chuẩn bị tâm lý trước một chút, nếu không đến lúc đó Tạ Tranh sẽ khó chịu biết bao.
Lộ Lộc lại xích lại gần hôn Tạ Tranh, nhẹ nhàng chạm vào khóe môi anh: “Chú đừng giận mà.”
Đưa Lộ Lộc đến Cục Hai, vừa lúc Tạ Tranh có hẹn đi ăn nhậu, Lão Điền lái xe rẽ vào đường lớn.
Hai bên đường là khu phố thương mại, rất náo nhiệt, Tạ Tranh đột nhiên nói: “Dừng xe.”
Anh xuống xe nhanh chóng mua một thứ.
Hôm nay không phải cuối tuần, ngày mai Lộ Lộc không được nghỉ. Nhưng dù sao cũng là ngày đầu tiên Tạ Tích đi học, Lộ Lộc vẫn nói tối nay sẽ qua, mua một cái bánh kem để ăn mừng cho Tạ Tích.
Đợi Lộ Lộc bước vào cửa, Tạ Tranh liền ném thứ mình mua cho Lộ Lộc.
Lộ Lộc luống cuống đỡ lấy: “Cái gì vậy ạ?”
Cậu nhìn vào bên trong túi đựng, thấy rõ vật bên trong thì sững sờ: “Ối, máy ảnh? Cho em ạ?”
Tạ Tranh nói: “Em thích chụp ảnh mà?”
Lộ Lộc cười rạng rỡ, tháo máy ảnh ra xem đi xem lại: “Nhẹ ghê, wow, độ phân giải tốt ghê, wow, kiểu dáng cũng đẹp, wow.”
Tạ Tích ngẩng đầu nhìn Lộ Lộc, bắt chước giọng điệu của Lộ Lộc: “Oa, oa! Oa oa!”
Lộ Lộc chĩa máy ảnh về phía Tạ Tranh, nghĩ đến điều gì đó: “Chụp một tấm ảnh gia đình nhé?”
**
Weibo Lộ Lộc
[Đăng ba ngày trước]
@Deer: Một dòng suy nghĩ… Nếu tỷ lệ thất bại là 99%, thì tỷ lệ thành công của việc thất bại thực ra là 99%, và tỷ lệ thất bại của việc thành công cũng là 99%.
Vậy thì tỷ lệ thành công cao lắm đó.