46. Chương 46: Chuyến đi biển và những điều bất thường

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 46: Chuyến đi biển và những điều bất thường

Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Tranh nhếch mép: “Được, chụp đi.”
Lộ Lộc khá kỹ tính. Cậu bảo Tạ Tranh ngồi xuống sofa, đặt thêm hai món đồ chơi vào lòng Tạ Tích, điều chỉnh ánh đèn phòng khách thành màu vàng ấm, sau đó cậu đi thay một bộ đồ khác, cuối cùng cũng thoát khỏi bộ trang phục khiến Tạ Tranh khó chịu kia.
Lộ Lộc cúi người điều chỉnh ánh sáng một lúc lâu, cuối cùng nhờ bảo mẫu chụp theo góc cậu đã chọn.
Tạ Tranh: “Đưa xem nào.”
Lộ Lộc lại gần cùng anh xem ảnh, Tạ Tích cũng chen đầu vào giữa hai người để hóng hớt, vẫn đang bắt chước Lộ Lộc nói: “Oa, oa oa oa~”
Màn hình nhỏ không nhìn rõ lắm, Tạ Tranh nhìn thấy bóng dáng ba người ngồi cùng nhau dưới ánh đèn ấm áp. Dường như anh có cười, nhưng không nhớ rõ nữa. Tạ Tích ngồi nghiêm chỉnh, rất nghiêm túc ôm mỗi tay một món đồ chơi.
Một bức ảnh gia đình mang ý nghĩa truyền thống.
Lộ Lộc bế Tạ Tích đặt lên đùi mình: “Hôm nay đi học cảm thấy thế nào?”
Cục bột nếp chớp chớp đôi mắt tròn xoe: “Ừm, ừm ừm.”
“Có vui không?”
Tạ Tích cũng không biết có hiểu không, cong mắt lặp lại lời Lộ Lộc: “Vui, vui vui.”
“Ba xem video cô giáo gửi, con lái ô tô rồi phải không?”
Tạ Tích cười khúc khích, Lộ Lộc cũng cười theo.
Tạ Tranh nhìn hai cha con ngốc nghếch này cười đùa với nhau liền cảm thấy đau đầu. Anh bế Tạ Tích từ trên người Lộ Lộc sang người mình, hỏi một câu mà anh quan tâm nhất: “Có ai bắt nạt con không?”
Sợ Tạ Tích không hiểu, Tạ Tranh còn đặc biệt nói rõ thêm: “Chính là đánh con, mắng con, giật đồ chơi của con—”
Còn chưa nói xong, Lộ Lộc đưa tay bịt tai Tạ Tích lại: “Đáng sợ quá, con đừng nghe.”
Tạ Tranh nắm cổ tay Lộ Lộc kéo tay cậu xuống: “Sớm muộn gì cũng phải dạy thôi.”
Tạ Tích không biết hai người ba của mình đang nói gì, ngẩng đầu lên chớp chớp mắt nhìn Tạ Tranh.
“Nếu có người bắt nạt con, con cứ…” Tạ Tranh nheo mắt cười, nắm tay Tạ Tích, vung lên trong không trung một cái: “… Dùng tình yêu này cảm hóa người ta.”
Tạ Tích tiếp tục chớp mắt.
Lộ Lộc cũng chớp mắt theo.
Lộ Lộc nói với Tạ Tranh nhiều đứa trẻ đi học đều khóc, Tạ Tích thì không sao, thậm chí còn khá hưng phấn, cứ líu lo mãi hôm nay mình đã chơi cái gì.
Líu lo mãi, Tạ Tranh cũng không nghe hiểu hết, chỉ nghe rõ hai chữ “xe xe”.
Trước khi đi ngủ Tạ Tích vẫn còn rất hưng phấn, rúc vào giường trong phòng ngủ của Tạ Tranh.
Tạ Tích từ mấy tháng tuổi đã ngủ phòng riêng rồi, cơ bản chưa từng ngủ cùng Tạ Tranh. Cậu bé chớp mắt nhìn Tạ Tranh, Tạ Tranh hiểu ý cậu bé: “Được thôi.”
Tạ Tích reo lên một tiếng, chui vào chăn giữa hai người. Rồi Tạ Tranh cảm thấy cánh tay mình bị một thứ ấm áp mềm mại ôm lấy.
Đến khi Tạ Tranh buồn ngủ, chợt nhớ đến chương trình thế giới động vật mình từng xem nhiều năm trước.
Chim di cư cả đời, nhưng rồi cũng sẽ làm tổ định cư vào một mùa nào đó.
Anh có tính là chim di cư không? Trời ạ, nghe buồn nôn quá.
Nhưng anh đã hiểu ra vì sao mình lại thích ở lại Lâm Uyên hơn.
Không phải vì căn nhà này anh mua vào lúc giá nhà Lâm Uyên cao nhất, cũng không phải vì anh tự mình giám sát việc trang trí.
Ở đây anh cảm thấy rất thoải mái.
**
Vào cuối tháng 8, Tinh Nhận tổ chức một chuyến du lịch đến hải đảo.
Đây coi như là phúc lợi dành cho nhân viên, cả công ty đều hớn hở. Người được đi thì vui vẻ, người ở lại công ty nhận lương gấp mấy lần cũng vui vẻ.
Bản thân Tạ Tranh thì không muốn đi lắm.
Anh còn có hợp đồng cần theo dõi, vài ngày nữa còn có một buổi tụ họp khá quan trọng. Ngoài ra, tình trạng sức khỏe của Lộ Lộc đã chuyển biến xấu từ nửa tháng trước. Sau khi phát bệnh thường xuyên đến mức ảnh hưởng công việc, cậu đã nghỉ việc ở Cục Hai, chuyên tâm điều trị vật lý.
Tuy nhiên cuối cùng Tạ Tranh vẫn quyết định đi, dẫn theo Lộ Lộc và Tạ Tích.
Hai người này chưa từng đi xa. Một ngày trước khi khởi hành, họ vẫn còn đang dọn đồ, một lớn một nhỏ ngồi cạnh vali cứ lật qua lật lại.
Tạ Tích nhặt một món đồ chơi khủng long.
Lộ Lộc gật đầu: “Được.”
Tạ Tích lại nhặt một món đồ chơi ô tô khổng lồ.
Lộ Lộc: “Được.”
Tạ Tích bưng hộp xếp hình gần đây cậu bé đặc biệt thích chơi.
Lộ Lộc: “Được.”
Tạ Tranh: “…………”
Anh trơ mắt nhìn khủng long và mô hình ô tô được nhét chen chúc trong vali của mình, bên trên còn có một hộp xếp hình một nghìn miếng khổng lồ.
“Được cái gì mà được chứ.” Tạ Tranh đen mặt: “Đồ chơi chỉ được mang hai cái. Quá lớn không được mang. Xếp hình để ở nhà.”
Lộ Lộc cười.
Nhưng ngay sau đó nụ cười trong trẻo như suối nước mùa hè đó lập tức biến mất. Lộ Lộc nhắm chặt mắt, co quắp cơ thể, toàn thân run rẩy bần bật, cậu cố gắng không để mình ngã xuống đất.
Tạ Tích nhìn sắc mặt Lộ Lộc đột nhiên trắng bệch, có chút bối rối: “… Ba ba.”
Tạ Tranh gọi cậu bé: “Tạ Tích, qua đây.”
Lộ Lộc không muốn để người khác nhìn thấy dáng vẻ mình lúc phát bệnh, đặc biệt là Tạ Tích.
Tạ Tranh muốn đưa Tạ Tích vào phòng, nhưng hôm nay cậu bé lại không hợp tác. Cậu bé mắt ướt nhòe chạy tới ôm cánh tay Lộ Lộc: “Ba ba không đau.”
Lộ Lộc mồ hôi đầm đìa ngẩng đầu lên, nở một nụ cười với Tạ Tích: “Ba ba không sao đâu.”
Đêm đó Lộ Lộc lại đau một cơn nữa.
Bây giờ cậu không chỉ co giật một bộ phận cơ thể, mà là toàn thân đều đau đớn liên tục. Lúc phát bệnh thì đau càng dữ dội hơn. Bình thường ngoài uống thuốc đặc trị, cậu còn uống thuốc giảm đau, nhưng lúc phát bệnh thì vẫn đau dữ dội, thuốc giảm đau không thể kìm nén được.
Tạ Tranh tắm xong tựa người vào ban công vừa hóng gió đêm vừa hút thuốc. Anh nghĩ đến tuần trước Lão Điền đưa Lộ Lộc đi tái khám, về kể với anh: Natalie nói thuốc đặc trị có tác dụng hạn chế, Lộ Lộc chuyển biến xấu rất nhanh, phẫu thuật cũng chỉ là chuyện vài tháng tới, nhưng tuyến thể phù hợp vẫn chưa có. Hiện tại chỉ có thể kích hoạt phương án dự phòng là tuyến thể nhân tạo.
Mẹ kiếp.
Không phải nói uống thuốc đặc trị có thể sống thêm hai năm nữa sao? Tại sao Lộ Lộc còn chưa sống đến tuổi trung bình mà đã gần như không ổn rồi??
Thằng nhóc thối này số phận kiểu gì vậy? Có phải kiếp trước đã đắc tội với ai đó rồi không, nếu không tại sao kiếp này lại khổ sở đến vậy??
Nicotine chạy một vòng trong lồng ngực Tạ Tranh, mùi vị quen thuộc khiến anh yên tâm. Ban đầu anh cảm thấy thần kinh căng thẳng của mình dịu đi một chút, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy hơi buồn nôn.
Giống như uống hết một thùng dầu, rất ngấy.
Tạ Tranh lấy đầu lọc thuốc lá đã bị mình cắn đầy vết răng xuống, lật đi lật lại trong ngón tay hai lần. Anh có cảm giác như hôm nay là ngày đầu tiên mình hút thuốc.
Tạ Tranh dập tắt thuốc trên lan can, rồi lại nghĩ, bất kể kết quả thế nào, anh đã cố gắng hết sức, Lộ Lộc cũng cố gắng hết sức. Ông đây có chơi có chịu.
**
Chuyến đi đảo của công ty kéo dài tổng cộng năm ngày. Đây là lần đầu tiên Tạ Tích xuất hiện trước mặt nhân viên. Cậu bé này miệng rất ngọt, đàn ông dù bụng bia lớn cỡ nào cũng gọi là anh, phụ nữ dù tóc bạc cỡ nào cũng gọi là chị, dỗ cho nhân viên ai nấy đều vui vẻ.
Còn về Lộ Lộc, nhân viên có thể thấy Tạ Tích trông khá giống cậu, nhưng cũng không nghĩ gì khác, chỉ nghĩ cậu hẳn là họ hàng bên phía mẹ của đứa bé.
Tạ Tranh để hai người này cho nhân viên trông chừng, còn mình thì đi thuê một tấm ván lướt sóng.
Anh mặc quần bơi đứng trên ván lướt sóng, làn da màu lúa mạch tỏa sáng dưới ánh nắng biển. Cơ thể săn chắc tràn đầy sức sống khỏe mạnh, nhấp nhô giữa những con sóng, cố gắng chinh phục đại dương.
Lộ Lộc và Tạ Tích ngồi dưới ô che nắng bên bờ, một lớn một nhỏ đều mặc áo phông và quần short kiểu Hawaii mà Tạ Tranh cảm thấy vô cùng chói mắt. Lộ Lộc giơ máy ảnh chĩa vào Tạ Tranh, hỏi Tạ Tích: “Ba ba có đẹp trai không?”
“Rất đẹp trai!”
Lộ Lộc cười lặp lại: “Rất đẹp trai.”
Các nhân viên xung quanh cũng cảm thán tương tự: “Sếp nhà mình đẹp trai quá.”
“Tranh thủ bây giờ mà nhìn cho đã đi, bình thường tôi còn không dám nhìn anh ấy.”
“Ai mà không thế, Tạ tổng mà lạnh mặt một cái thôi là chân tôi run bần bật rồi…”
Lộ Lộc nghe vậy cười càng vui vẻ, vẻ mặt có chút tự hào.
Gần đây cậu luôn nghĩ, cậu tuyệt đối không phải là người duy nhất trên thế giới này thích Tạ Tranh, thậm chí tuyệt đối không phải là alpha duy nhất trên thế giới này thích Tạ Tranh.
Thần An và Lâm Uyên đều quá nhỏ bé. Chắc chắn còn có người khác, giống như cậu, từ nhỏ đến lớn đều sống dưới cái tên Tạ Tranh, biết chỗ ngồi Tạ Tranh từng ngồi, từng nhìn thấy cây anh đào Tạ Tranh tự tay trồng, quen biết những người Tạ Tranh quen biết.
Người đó cũng giống cậu, trước khi gặp Tạ Tranh, căn bản không quan tâm người này là ai, không quan tâm người này trông như thế nào. Nhưng cậu và người đó đều sẽ vào khoảnh khắc nhìn thấy Tạ Tranh dưới mái hiên hoa tử đằng, chỉ cần một ánh mắt, một giây, liền yêu người đàn ông lấp lánh này.
Nhưng Tạ Tranh bây giờ là của một mình cậu. Tạ Tranh đã hứa với cậu, sẽ không tìm người khác trước khi cậu phẫu thuật. Tạ Tranh là người đã hứa với người khác thì nhất định sẽ làm được. Lộ Lộc biết điều này, nên cậu cảm thấy an toàn hơn bao giờ hết.
Tuy nhiên lời hứa này chỉ kéo dài đến khi phẫu thuật. Sau phẫu thuật… thôi, chuyện sau này rồi tính.
Lộ Lộc đặt máy ảnh xuống, thoa kem chống nắng cho Tạ Tích, rồi dạy cậu bé xây lâu đài cát. Nhưng lâu đài do người chuyên nghiệp xây và lâu đài do đứa trẻ chưa đầy hai tuổi xây vẫn có sự khác biệt lớn. Tạ Tích suýt nữa bật khóc vì bị so sánh với Lộ Lộc.
Lộ Lộc cố nhịn cười, dỗ dành cậu bé: “Tay của Tiểu Tích bé tí, nên xây không đẹp. Đợi lớn lên sẽ xây đẹp hơn cả ba ba xây.”
Tạ Tích hỏi một câu rất kinh điển, dù sao lúc nhỏ Lộ Lộc cũng từng hỏi: “Thế bao giờ thì lớn ạ? Ngày mai ư?”
Lộ Lộc vẫn không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Cậu hôn lên mặt Tạ Tích: “Ngày mai thì không được. Ba ba còn chưa xem đủ dáng vẻ lúc nhỏ của Tiểu Tích đâu.”
“Nhưng mà…” Lộ Lộc hỏi Tạ Tích: “Tiểu Tích, con nghĩ lớn lên con sẽ như thế nào?”
Tạ Tích dùng tay khoa tay múa chân lên trời: “Cao thế này! Rất rất lớn! Ba ba và ba ba, bé tí!”
“Oa,” Lộ Lộc rất hưởng ứng: “Vậy ba ba có thể ngồi trên vai con không?”
Tạ Tích trườn một cái từ bãi cát đứng dậy, hai tay chống nạnh, mũi hếch lên trời, hừ hừ hai tiếng.
Lộ Lộc nhân cơ hội chụp cho cậu bé một tấm ảnh. Bố cục hoàn hảo, cảnh sắc hoàn hảo, cục bột nếp phiên bản chảnh chọe hoàn hảo.
“Bé con,” Lộ Lộc ôm Tạ Tích vào lòng, kể cho cậu bé nghe câu chuyện cũ rích: “Con lớn lên trong tình yêu của hai người ba.”
Buổi tối, Tạ Tranh gọi bữa tối từ khách sạn cho nhân viên. Hầu hết đều là hải sản, cá tôm mới đánh bắt, tươi ngon đầy vị. Tạ Tranh vừa cắn một miếng cá đã bắt đầu cảm thấy buồn nôn. Anh nhíu mày, Lộ Lộc hỏi: “Sao thế?”
Tạ Tranh: “Không sao.”
Anh cầm lấy bia lạnh uống một ngụm, muốn ép cái cảm giác ngấy béo đó xuống, nhưng vừa vào miệng đã nhíu mày dữ dội hơn.
Đặc biệt đắng, đặc biệt chát, cảm giác vị giác vô cùng kỳ quái. Không giống bia tươi, giống như đang uống xăng 98 tươi.
Tạ Tranh: “…”
Cái quỷ gì thế này.
Vị giác của anh gần đây có vấn đề gì chăng?